|
|
 |
Cuốn sách này của Đỗ Lai Thúy trước hết đưa ra “một cái nhìn lịch sử” của ông về phê bình văn học-lý thuyết văn chương ở cấp độ khái niệm, dạng thức và tư tưởng - một cách trình bày đã ngay lập tức nâng phê bình lên tầm mức triết học, như là một mỹ học để giải thích thế giới. Tiếp đó, các trình thuật trong sách chia đại thể làm hai phần có thể gọi là phần lịch sử của phê bình văn học ở Việt Nam và phần chân dung các nhà phê bình tiêu biểu của cái lịch sử ấy - cũng được trình bày như đồng thời mang chứa một cách lịch sử toàn bộ cái lộ trình tự nhận thức trong văn chương nước nhà, thật sự đã lần đầu tiên đưa đến một cái nhìn nhất lãm về nghiên cứu-phê bình văn học ở Việt Nam, cho dù là một cái “nhìn nghiêng từ phương pháp” như tác giả tự định nghĩa. | Với những ai đã đọc “Phía sau nghi can X”, cuốn tiểu thuyết của Higashino Keigo mới được xuất bản tại Việt Nam (“Bí mật của Naoko”, Uyên Thiểm - Trương Thùy Lan dịch, Nhã Nam & NXB Thời đại) giữ người đọc trong một sự chờ đợi đầy lo âu từ đầu tới cuối rằng nhất định sẽ có một biến nào đó vô cùng bi thảm xảy đến ở trang tiếp theo. Nhưng sự bi thảm mà câu chuyện về Naoko mang lại còn lớn hơn những chi tiết bi thảm cụ thể, vì toàn bộ “Bí mật của Naoko” là hiện thân của sự bi thảm.
| Những câu văn ngay từ đầu cuốn sách này đánh thức trí nhớ tôi đến một câu thơ của Maiakovski:
“Bàn tay vô sản
ghì chặt lấy yết hầu thế giới”
Không chỉ vì và không chỉ là nhịp điệu. Mà bởi cái bên trong cốt lõi của nó: sức thấu thị từ một cái nhìn thơ ca, sức khai mở từ một kinh nghiệm nghệ thuật xuyên qua tâm trí, gây rung động từ các cấu tạo làm bộc lộ chân tướng và ý nghĩa của các sự kiện và con người trong một lịch sử tương ứng, chứ không phải bằng việc tìm kiếm những yếu tố kích thích tình cảm cảm động. | "...Tôi nghĩ viết vừa cho phép nắm bắt thế giới vừa cho phép nắm bắt những gì người ta nghĩ ở sâu thẳm nhất. Cần phải ngồi xuống viết ra những từ trên giấy để thấy được điều đó thật rõ và gắn kết ý thức với những gì làm chúng ta xúc động. Các từ, ngay khi được viết ra, đã trở thành những tác nhân cho suy tư. Và nếu một số nhà hùng biện vĩ đại biết cách sắp xếp hoặc làm người ta có ảo tưởng là họ sắp xếp suy nghĩ của mình trong khi đọc diễn văn, thì tôi lại thuộc về những người được việc viết trợ sức cho suy nghĩ. Khi tôi ngồi vào bàn làm việc, sự tập trung của tôi lớn đến mức không gì có thể làm tôi sao lãng được. Mặt khác, tôi là người đầu tiên ngạc nhiên vì điều này. Một từ hoặc một câu mời gọi những từ và những câu khác, và xuất phát từ văn bản mà cuốn tiểu thuyết được dựng ra, từng tí từng tí một. Với tôi không có gì được dự tính từ trước. Tôi không chọn chủ đề cho các tiểu thuyết của tôi, chính chúng đã chọn tôi. Chẳng hạn, ở nguồn gốc của Mao II, có một bức ảnh nhỏ xíu tôi tình cờ bắt gặp khi đọc báo, chụp mấy chục cặp vợ chồng mới cưới từ nhà thờ bước ra. Tôi không hề có ý tưởng mình sẽ làm gì với nó khi ngồi vào bàn làm việc. Ở những trường hợp khác, có một hình ảnh đột nhiên lướt qua tâm trí tôi và tôi để mặc cho mình bị dẫn đi..." | Khoảng năm 1965, Trần Dần được Sở Công an Hà Nội cấp giấy vào các khám của ngụy binh thời Pháp thuộc để khai thác chất liệu sáng tác. Bản thảo Những ngã tư và những cột đèn được viết vào quãng 1965-1966, đồng thời với tập thơ Mùa sạch và tiểu thuyết Một ngày Cẩm Phả. Nhưng đây là một tiểu thuyết có số phận kỳ lạ, nó gây ra ít nhiều suy diễn cho những ai quan tâm tiểu sử Trần Dần: sau khi hoàn tất, bản thảo duy nhất được gởi vào Sở Công an và đến 20 năm sau, được trả về cho tác giả. Những ngày đầu năm 2011, lần đầu tiên, cuốn tiểu thuyết này chính thức ra mắt độc giả Việt Nam. | Các bài khác:- Don DeLillo: “Mở những con mắt, đó là vai trò của nhà văn” (I)
Don DeLillo: “Mở những con mắt, đó là vai trò của nhà văn” (I)Từ bốn thập kỷ nay, nhà văn Mỹ chiếu tia X vào những mảng tối tăm của đất nước ông. Một nghệ thuật thấu thị? Dẫu không phải thế thì cũng là mang tính chất thị giác một cách sâu sắc, điều càng được chứng tỏ rõ hơn với cuốn sách mới nhất của ông, Point Omega.
Ở tuổi 73, Don DeLillo vừa nhận giải Pen/Saul Bellow cho toàn bộ tác phẩm của ông: mười sáu tiểu thuyết, một kịch bản phim cùng một ít truyện ngắn, tiểu luận và kịch. Tác giả của Libra và Falling Man có được một vị thế rất khác biệt trong bức tranh chung của văn chương Mỹ vì lý do số lượng tác phẩm dồi dào ít hơn vì lý do từ gần bốn mươi năm nay ông khám phá cùng những vùng tối, những cơn loạn tâm và những nỗi sợ có tính chất cổ mẫu của người sống cùng thời, vừa làm như vậy vừa xây đắp cho sự im lặng và bí mật. Với rất nhiều cuộc mưu phản chống lại những khốn cùng của sự tiêu dùng đồng thời với các hành động tàn phá hình ảnh, dần dần ông tự ấn định mình thành một chứng nhân và lý thuyết gia của những “hình thức hiện đại của hãi hùng”. - Quyền năng của chữ (Đọc Lại chơi với lửa của Linda Lê)
Quyền năng của chữ (Đọc Lại chơi với lửa của Linda Lê)Như một mê cung, những truyện ngắn trong tập Lại chơi với lửa (1) của Linda Lê bắt người đọc cuốn theo từng con chữ, với một không khí căng thẳng ngộp thở và càng lúc càng đi vào những vòng xoáy trôn ốc không thể thoát ra được. Để rồi một cái kết đến bất ngờ, rất tỉnh táo và lạnh lùng khiến ta choáng váng.
Đó là thế giới kỳ lạ của những con người dị biệt với rất nhiều huyễn tưởng, những kẻ “buông thả mình trọn vẹn vào sách vở”, những kẻ cô độc kỳ quái trong cái thế giới sáng tạo “đam mê sách vở dẫn anh đến điên dại”, những kẻ trở thành nạn nhân cho cái thế giới ma quái của anh ta. - Người đọc của Linda Lê
Người đọc của Linda LêTôi vẫn nghĩ rằng, mỗi người đọc được quyền tìm đến những tác giả thích đáng nhất với họ. Bản thân sự lựa chọn này, dù tình yêu luôn hàm chứa nguy cơ bội phản, luôn ngầm xác lập quan hệ khăng khít giữa người đọc với tác phẩm và tác giả của nó. Chính bạn -người đọc - khi chọn một cuốn sách, một tác giả phải tự đối diện với những câu hỏi này: Vì sao ta muốn biết hay bị hấp dẫn bởi nhà văn này mà không phải nhà văn khác? Vì sao ta tìm đến họ? Ta chờ đợi gì? Điều gì đáng kể nhất - ở tư cách nhà văn của họ - tác động đến ta? Liệu có kích thích nào, cơn bùng phát nào, sức nổ nào sẽ xảy đến trong tâm hồn ta, chứ không phải lời tán dương hoặc mạt sát của báo chí, truyền thông hay các nhà phê bình thời danh? - Tĩnh lặng đi tới số phận (Exclusive)
Tĩnh lặng đi tới số phận (Exclusive)Những điều ông viết ra ở đây được dùng để suy nghĩ, không phải để thuật lại.
Cũng không phải để bình phán. Mặc dù có vẻ như trên đời không gì thoát khỏi cảnh ấy.
Có vẻ như ông viết với một tâm trí, một tâm thế của kẻ tin, một con người tôn giáo nếu có thể gọi như vậy - điều có nghĩa là tâm trí ấy dựa tối hậu vào một hệ chắc chắn những giá trị mà từ đó người ta luôn có thể rút ra những diễn đạt về chân lý hay có tính chân lý.
- Nghe thấy một giọng nói con người
Nghe thấy một giọng nói con ngườiTrong số các nhà văn đã kinh qua trại tập trung của Nazi, ngoài Primo Levi còn có một chủ nhân Nobel Văn học, Kertész Imre, người Hungari. Họ viết văn không chỉ để kể câu chuyện của mình và đồng loại mình, mà còn đặt ra những câu hỏi lớn: Tại sao chuyện đó lại có thể xảy ra? Khả năng tồn tại của con người có thể đến mức nào? Trong những hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, phản ứng của con người đi theo chiều hướng nào?
| |
|
|
|
|
|
Một trong mấy lời bình luận của báo chí được trích đăng ở bìa ba cuốn sách này, về cuốn sách này, nói rằng người ta từng chờ đợi nó là “một quả bom” nhưng hóa ra lại chỉ là “một cuộc bắn pháo hoa” buồn bã. Tại sao lại thế chứ!
|
|
|
|
|