|
|
 |
Đọc "Khám lớn Sài Gòn" của Vương Hồng Sển Cụ Vương và Khám lớn Sài Gòn | Cụ
Vương Hồng Sển, sau cuộc đời rất dài của mình (cụ sống thọ 94 tuổi, qua đời vào
năm 1996) đã để lại một số di cảo, làm dày thêm khối lượng trước tác vô cùng
phong phú của cụ. Khối lượng tác phẩm ấy lại càng thêm phần trọng lượng (mặc dù
cụ từng khiêm tốn mà nói, xưa kia, rằng cụ tự coi mình là “tiểu thuyền” không
dám mong đương nổi “trọng tải”) bởi những gì cụ chạm tới đều có một độ nặng
thời gian trĩu xuống. Tác phẩm Vương Hồng Sển còn dày thêm một lớp nữa đầy sang
trọng với một cuộc đời đã sống ăm ắp giao du, sự kiện và chi tiết, mà cụ tích
tụ lại rồi từ đó tạo thành những sách vở rất hiếm người trên đời có khả năng
viết nổi.
 Cụ Vương Hồng Sển
Sau
“Cuốn sách và tôi”, tập di cảo mà NXB Trẻ in hồi năm ngoái, chủ yếu nói về sách
vốn là một mảng quan trọng làm nên sự nghiệp và tên tuổi của Vương Hồng Sển,
mới đây một di cảo mới của cụ Vương đã được in, và lần này đi vào một chủ đề
khác hẳn: đó là tập “Khám lớn Sài Gòn” (Nhã Nam & NXB Văn hóa-Văn nghệ TP
Hồ Chí Minh). Vương Hồng Sển hoàn thành cuốn sách này chỉ vài tháng trước khi
qua đời.
Năm
1953, Khám lớn Sài Gòn (Maison Centrale de Saigon), một tòa nhà đẹp nhưng cũng
là chốn khủng khiếp từng giam cầm Nguyễn An Ninh, Phan Văn Hùm (mà các chí sĩ
này từng kể lại trong hồi ký và các bài viết), nơi đặt máy chém (guillotine)
từng chém đầu Lý Tự Trọng, đã đi hết chặng đường lịch sử của mình vì có Khám
Chí Hòa thay thế. Tòa nhà ở phố La Grandière này bị Nguyễn Văn Lâm, “trào Đốc
phủ làm Thủ hiến Nam
kỳ” (tr. 20) quyết định phá đi. Từ nơi này rồi sẽ mọc lên Đại học Văn khoa lừng
danh. 
Vương
Hồng Sển là người chứng kiến những thời khắc cuối cùng cuộc tồn tại của Khám
lớn Sài Gòn, bởi ông đã xin được phép vào Khám trong thời gian nó bị dân phu
phá hủy. Ông nhờ được người bạn Nguyễn Văn Khương mang máy ảnh vào chụp thực
địa nơi này. Cụ Vương giữ được bốn mươi bức ảnh để rồi khoảng nửa thế kỷ sau đó,
sau khi nhờ mấy học giả khác là Thái Bạch (tác giả cuốn “Thi văn quốc cấm thời
thuộc Pháp”) và Bùi Đức Tịnh mà không ai mặn mà với công việc này, cụ đã viết
lại lịch sử sự phá hủy tòa nhà Khám lớn, bằng cách bình luận các bức ảnh. Ngoài
ra, cụ Vương còn giữ được một số bài thơ viết lên trên vách khám, thực đơn ăn
uống ở đây, cũng như các bài báo bằng tiếng Pháp có liên quan tới sự việc. Ai
từng biết cách làm việc của cụ Vương đều hay rằng cụ thu thập tư liệu rất “dữ
dội”, giữ lại từng mẩu nhỏ với người khác là không mấy quan hệ, để dùng sau này
(kể cả khi biết rằng rất có thể mình sẽ chẳng bao giờ dùng tới). Nặng lòng với
quá khứ, cụ từng đề đạt với Trương Bửu Lâm (“con cưng” của linh mục Cao Văn
Luận thời ấy) giữ lại những gian phòng lớn để sau này có thể dùng làm nơi chứa
văn khố hoặc giảng đường (sự việc được kể ở trang 71), nhưng đề nghị của Vương
Hồng Sển không được nghe theo.
Đọc
Vương Hồng Sển là đọc lại những dấu tích quá khứ được nâng niu theo lối chăm
chút đến khó tả. Cụ Vương đã chứng tỏ điều này trong vô số tác phẩm, nhất là bộ
“Hiếu cổ đặc san”, rồi “Sài Gòn năm xưa”, “Phong lưu cũ mới”… Các chi tiết làm
nên lối văn Vương Hồng Sển, và cả sự lan man đã trở thành huyền thoại. Rất hiếm
ngòi bút nào liên tục cưỡng lại sức tiến lên của độc giả như thế: ta không thể
đọc nhanh một cuốn sách của Vương Hồng Sển, cho dù muốn đến đâu. Ở khía cạnh
này, trong suốt nhiều năm chỉ có một lối viết tương tự có thể mang ra so sánh,
đó là lối viết của sử gia Tạ Chí Đại Trường.
Ngày
nay, cụ Vương đã trở thành một huyền thoại, giống như những huyền thoại cụ từng
kể lại và phân tích trong những cuốn sách của mình. Dân sưu tầm sách Việt Nam ai
cũng sẽ thấy là một hạnh ngộ to lớn nếu có được một quyển sách từng nằm trong
tủ sách của Vương Hồng Sển. “Khám lớn Sài Gòn” cũng là một đóng góp vào sự nhìn
lại (một sự nhìn lại đầy hoài nhớ) một Sài Gòn xưa cũ, cái chốn từng có bến
Bình Đông, rồi Hành lang Thiên đường (Passage Eden) nhưng giờ cứ ngày một thêm
mai một đi mãi.
Nhị Linh Nguồn:
Thể thao & Văn hóa Đàn ông Số lượt đọc:
131
-
Cập nhật lần cuối:
21/02/2012 08:43:31 PM | |
|
|
|
|
|
Một trong mấy lời bình luận của báo chí được trích đăng ở bìa ba cuốn sách này, về cuốn sách này, nói rằng người ta từng chờ đợi nó là “một quả bom” nhưng hóa ra lại chỉ là “một cuộc bắn pháo hoa” buồn bã. Tại sao lại thế chứ!
|
|
|
|
|