|
|
 |
Trong vòng một cuộc đời |
Năm
năm gần đây, Philip Roth, một trong những nhà văn lớn nhất của nước Mỹ, thích
viết tiểu thuyết ngắn. Trong số bốn tiểu thuyết ngắn viết trong giai đoạn này, Người phàm (Everyman) (2006) đã ra mắt bạn đọc Việt Nam (Thùy Vũ dịch, Nhã Nam &
NXB Văn học, 2011).
Tài
năng của Philip Roth không chỉ được thể hiện bằng danh sách giải thưởng dài đến
khó tin (chỉ còn thiếu Nobel Văn chương) mà còn bằng một điều tiên quyết để một
nhà văn thực sự trở thành vĩ đại: tài nắm bắt cuộc sống ở những điểm cốt yếu
nhất. Philip Roth làm việc này với sự chuẩn xác và bình thản của một con người
nhiều trải nghiệm, biết bỏ qua những nhao nhác thông thường của cuộc đời, bỏ cả
hình thức tiểu thuyết đồ sộ trước đây từng giúp ông thu hoạch danh tiếng (nhất
là loạt sách về nhân vật Zuckerman) để đến với một hình thức tiểu thuyết vô
cùng gọn nhẹ và bình dị, nhưng làm người đọc hiểu rằng sự hiểu đời của ông sâu
sắc đến khó ngờ.
Philip
Roth từng làm được điều này rất hoàn chỉnh trong một tiểu thuyết ngắn khác mang
tên Indignation (2008), nhưng ở Người phàm thì ta thực sự thấy tinh túy
của một giọng văn độc đáo, ảm đạm nhưng không bi lụy, phấn khích nhưng lạnh lẽo
và tỉnh táo đến khắc nghiệt. Người phàm
đi vào trong vòng một cuộc đời bình thường để phác họa hình dung của một nhà
văn lớn về đời người nói chung.
Nhân
vật chính của Người phàm, một người
làm trong ngành quảng cáo tương đối thành đạt, cũng không ít thành công trong
tình trường: khi đã nhiều tuổi ông còn lấy được cô vợ thứ ba là người mẫu,
nhưng ở cuối đời mình nhân vật ấy hiểu một cách sâu sắc rằng cuộc sống về bản chất
là những gì đang tan rã, mai một không thể cứu vãn. Lâu lắm rồi ta mới thấy một
tác phẩm của Philip Roth không đậm đặc tình dục, thứ đã góp phần then chốt
trong việc tạo nên cả danh tiếng lẫn tai tiếng cho văn chương của ông, mà ở Người phàm, nhà văn đối diện với một cái
gì thật sâu xa, khó nắm bắt, một tinh chất nào đó của cuộc đời. Một bài điểm
sách trên tờ New York Magazine đã nói
rất đúng rằng Người phàm nỗ lực đi
sâu vào “tính chất phổ quát ở phạm vi nhỏ”.
Những
quan sát buồn bã của nhân vật chính về sự tàn phai của cuộc đời, mỉa mai thay
(mỉa mai u tối là một đặc sản của văn chương Philip Roth), còn cần đặt vào đối
sánh với kim cương, loại vật chất bất hoại mà bố của chuyên gia quảng cáo từng
kinh doanh trong suốt nhiều năm, và thêm vào đó nữa, con người liên tục phải
qua những cuộc phẫu thuật quan hệ tới tính mạng ấy lại còn chứng kiến người
thân của mình sống rất thọ và không bao giờ gặp vấn đề về sức khỏe. Vốn đã
không lấy gì làm cao thượng trong tính cách, nỗi đau đớn pha lẫn ghen tị ở ông
càng tăng lên mãi. Nỗi đau đớn ấy, Philip Roth để cho nhân vật phụ Millicent
Kramer phát biểu thật ngắn gọn: “Đau đớn khiến ta cô độc quá” (tr. 116).
Người phàm đặt
ra một vấn đề: những người thành công trong cuộc sống có thực sự thành công hay
không? Nỗi tuyệt vọng về việc thua kém thực tại ở nhân vật chính được Philip
Roth miêu tả thật tinh tế trong đoạn ông già sắp chết bỗng le lói tia hy vọng
sống khi nói chuyện được với một cô gái trẻ hay chạy bộ qua trước cửa. Thế
nhưng hão huyền sẽ mãi chỉ là hão huyền, bởi, với ông, hay với hầu khắp “người
phàm”, “dường như tất cả [mọi thứ trong cuộc đời] đều sai lầm” (tr. 99).
Cao
Việt Dũng
Nguồn:
Báo Thời Nay Số lượt đọc:
31
-
Cập nhật lần cuối:
24/09/2011 03:25:43 PM | |
|
|
|
|
|
Cuốn sách như một bộ bách khoa toàn thư
độc đáo và cuốn hút với sức hấp dẫn của văn chương hạng nhất này đã ra đời từ
năm 1980, song nếu tính theo thang thời gian vũ trụ thì nó chỉ vừa được viết
xong, đúng như tinh thần một câu trong sách này - “Vũ trụ chỉ mới được khám phá
ngày hôm qua” (tr.571).
|
|
|
|
|