Một chuyện rất khó hiểu
JULIAN, DICK, và những đứa khác lập tức lao ra, vừa kịp lúc
chứng kiến cảnh Block thô bạo đẩy George vào phòng nó và đóng cửa lại. Một
tiếng cách vang lên khi ông ta khóa cửa lại.
“Này! Ông đang làm gì vậy?” Julian gào lên phẫn nộ.
Block không để tâm mà cứ thể quay đi. Julian tóm lấy cánh tay
và hét tướng vào tai ông ta. “Mở khóa cửa đó ngay lập tức! Có nghe thấy không
hả?”
Block chẳng tỏ ra rằng mình sẽ làm thế hay không. Ông ta giật
tay khỏi Julian, nhưng cậu bé lập tức lại tóm lấy nó, trở nên giận dữ.
“Ông Lenoir ra lệnh cho tôi trừng phạt cô nhóc đó,” Block đáp,
nhìn Julian bằng đôi mắt hẹp tí và lạnh lẽo.
“Chậc, tốt hơn hết là ông nên mở khóa cánh cửa đó đi,” Julian
ra lệnh, và cậu cố giật lấy chìa khóa từ tay Block. Bằng một lực mạnh đột ngột,
ông ta giơ tay lên đánh Julian, đẩy cậu đi tới nửa chiếu nghỉ. Rồi ông ta nhanh
chóng đi xuống cầu thang vào phòng bếp.
Julian nhìn theo ông ta, hơi hoảng. “Đồ vũ phu!” cậu nói. “Ông
ta khỏe như một con ngựa vậy. George, George, chuyện gì xảy ra thế?”
George trả lời đầy giận dữ từ trong phòng ngủ bị khóa. Nó kể
với những đứa khác mọi chuyện, và chúng yên lặng lắng nghe. “Xui thật, George
ạ,” Dick nói. “Tội nghiệp cậu! Lại đúng lúc cậu đang lần tìm khe hở dẫn vào
hành lang nữa chứ!”
“Tôi phải xin lỗi thay cho bố dượng mình,” Bồ hóng nói. “Ông
có tính khí rất khủng khiếp. Ông sẽ không phạt cậu như thế này nếu biết cậu là
con gái. Nhưng ông vẫn nghĩ cậu là con trai cơ.”
“Tôi không quan tâm,” George đáp. “Tôi không quan tâm tới bất
cứ hình phạt nào. Chỉ là tôi quá lo lắng cho Timmy. Chao ôi, chắc giờ tôi sẽ
phải ở đây cho tới khi được thả ra vào ngày mai. Tôi sẽ không ăn bất cứ gì
Block mang tới, cậu có thể nói với ông ta như thế. Tôi không muốn nhìn thấy
khuôn mặt kinh tởm của ông ta nữa!”
“Tối nay tôi sẽ ngủ thế nào đây?” Anne rên rỉ. “Tất cả đồ của
tôi ở trong phòng cậu rồi, George à.”
“Cậu sẽ phải ngủ với tôi,” cô bé Marybelle nói, trông có vẻ
rất sợ sệt. “Tôi có thể cho cậu mượn áo ngủ. Ôi chao ôi - bố của George sẽ nói
gì khi ông ấy tới nhỉ? Tôi hy vọng ông ấy sẽ nói rằng George phải ngay lập tức
được thả ra.”
“Ồ, bố sẽ không nói thế đâu,” George đáp từ sau cánh cửa khóa
chặt. “Bố sẽ chỉ nghĩ rằng tôi đã cư xử không tốt, và sẽ không quan tâm gì tới
việc tôi bị trừng phạt cả. Chao ôi - giá mà mẹ cũng tới nhỉ.”
Những đứa còn lại cảm thấy rối bời vì George, cũng như vì
Timmy. Mọi việc dường như đang trở nên thật sự tồi tệ. Vào giờ dùng trà, chúng
tới phòng học để dùng bữa, ước gì có thể mang cho George một vài chiếc bánh sô
cô la được dọn sẵn cho chúng.
George thấy cô đơn khi những đứa khác đi uống trà. Lúc đó là
năm giờ. Nó đói meo. Nó muốn gặp Timmy. Nó tức tối và khổ sở, và muốn trốn
thoát. Nó tới bên cửa sổ và nhìn ra ngoài.
Phòng của nó nhìn thẳng xuống thành vực, giống như phòng của
Bồ hóng. Bên dưới là bức tường thành, nhấp nhô lên xuống theo địa hình của sườn
đồi.
George biết rằng nó không thể nhảy xuống bức tường. Nó có thể
lăn khỏi đó và rơi thẳng xuống đầm lầy bên dưới. Như thế thì thật khủng khiếp.
Rồi nó đột nhiên nhớ ra cái thang dây mà chúng đã dùng khi xuống hầm vào mỗi
ngày.
Ban đầu nó được cất trong phòng của Marybelle, trên giá trong
tủ, nhưng vì bọn trẻ sợ cái lần, vào buổi sáng nọ, có ai đó đã thử vặn nắm đấm
cửa, nên chúng quyết định giữ cái thang trong phòng George cho an toàn. Chúng
sợ rằng có thể Block sẽ đi rình rập quanh phòng của Marybelle và phát hiện ra.
Thế nên George đã lén đưa cái thang sang phòng mình, và giấu trong cái va li
khóa kín của nó.
Lúc này hai bàn tay nó khẽ run lên vì phấn khích, nó mở khóa
va li và lấy ra chiếc thang dây. Có lẽ nó có thể trốn thoát bằng đường cửa sổ
nhờ cái thang. Nó lại nhìn ra ngoài, tay nắm cái thang.
Nhưng những ô cửa sổ nhìn ra bức tường thành ở ngay đó. Phòng
bếp chắc cũng ở ngay phía dưới và có lẽ Block sẽ nhìn thấy nó trèo xuống mất.
Như vậy không ổn rồi. Nó phải đợi cho tới lúc trời tối.
Khi những đứa khác quay lại, nó kể với chúng những gì mình
định làm, nói bằng một giọng thật khẽ qua cánh cửa.
“Tôi sẽ trèo xuống, bằng cách nào đó men theo cái thang dây,
rồi nhảy xuống và lén trở lại,” nó nói. “Các cậu phải tìm cách lấy được thức ăn
cho tôi, và tôi sẽ lấy chúng. Rồi tối nay, khi mọi người đã đi ngủ tôi sẽ lại
vào phòng nghiên cứu và tìm đường thông tới hành lang bí mật. Bồ hóng có thể
giúp tôi. Như vậy tôi có thể đón Timmy.”
“Phải đấy,” Bồ hóng nói. “Tuy nhiên, chờ đến lúc trời gần tối
rồi hãy leo xuống thang nhé. Block đã vào phòng nghỉ vì bị đau đầu nặng, nhưng
Sarah và Harriet vẫn đang trong bếp, và hẳn rằng cậu sẽ không muốn bị phát hiện
đâu.”
Vậy là, khi chạng vạng phủ một tấm rèm màu tía mượt mà lên tòa
nhà, George tuồn mình xuống chiếc thang dây ngoài cửa sổ. Nó chỉ cần thả khoảng
một phần tư cái thang ra vì thang dài hơn quá nhiều so với khoảng cách ngắn như
vậy. George cột cái thang vào chân chiếc giường nhỏ bằng gỗ sồi nặng trịch. Rồi
nó trèo ra ngoài cửa sổ và lặng lẽ leo xuống thang dây.
Nó trèo qua cửa sổ phòng bếp, thật may là lúc này đã được kéo
rèm. Nó đáp thẳng xuống bức tường cổ. Nó đã mang theo một cái đèn pin bên mình
nên có thể nhìn được xung quanh.
Cô nhóc cân nhắc xem nên làm gì. Nó không muốn liều lĩnh chạm
trán dù là Block hay ông Lenoir. Có lẽ tốt nhất là đi dọc theo bức tường cho
tới khi đến một khu nào đó trong thành phố mà nó biết. Rồi nó có thể nhảy xuống
và cẩn thận đi về đồi, tìm kiếm những đứa khác. Vậy là nó bắt đầu đi dọc trên
gờ bức tường cổ rộng thênh. Một vài chỗ của bức tường rất lởm chởm gập ghềnh và
nhiều viên đá đã bị mất. Nhưng đèn pin của nó chiếu sáng rất đều nên nó không
bị sẩy chân.
Bức tường chạy quanh mấy cái chuồng ngựa nằm ở phía sau những
cửa hàng cổ mang dáng vẻ kỳ lạ. Rồi bức tường chạy quanh khoảng sân lớn của một
nhà nào đó rồi chạy quanh chính ngôi nhà đó. Rồi bức tường uốn xuống phía dưới
và lượn quanh mấy ngôi nhà nữa.
George có thể nhìn qua những khung cửa sổ không buông rèm. Lúc
này ánh sáng đang hắt ra từ đó. Cảm giác thật kỳ lạ khi có thể nhìn qua cửa sổ
mà không bị phát hiện. Một gia đình nhỏ đang ngồi dùng bữa trong một căn phòng,
khuôn mặt họ vui vẻ và hạnh phúc. Một ông già ngồi một mình trong phòng khác,
đọc sách và hút thuốc.
Một người phụ nữ ngồi nghe radio, đan len, khi George im lặng
đi trên bức tường bên ngoài cửa sổ của bà. Chẳng ai nghe thấy tiếng nó đi.
Chẳng ai thấy nó. Rồi nó tới một ngôi nhà khác, một ngôi nhà thật lớn. Bức
tường chạy sát ngôi nhà, vì ngôi nhà được xây ở chỗ vách đá chạy dốc đứng xuống
đầm lầy ngay đó.
Ở đó có một ô cửa chiếu sáng. George liếc nhìn khi đi qua. Rồi
nó đứng sững lại vì kinh ngạc.
Chắc chắn, chắc chắn trong đó là Block! Ông ta quay lưng lại
với nó, nhưng nó có thể thề rằng đó chính là Block. Vẫn cái đầu đó, đôi tai đó,
đôi vai đó!
Ông ta đang nói chuyện với ai vậy? George cố gắng nhìn - và
ngay lập tức nó hiểu ra. Ông ta đang nói chuyện với ông Barling, người mà ai
cũng bảo là một kẻ buôn lậu - kẻ buôn lậu của Đồi Ruồng bỏ!
Nhưng đợi chút - đó có thể là Block không nhỉ? Block bị điếc,
mà người đàn ông này lại không có vẻ gì là điếc. Ông ta đang lắng nghe ông
Barling, điều đó là rõ ràng, và đang đáp lại, mặc dù tất nhiên George không thể
nghe thấy từng từ. “Mình không được rình mò như thế này,” George tự nhủ. “Nhưng
việc này rất kỳ lạ, rất khó hiểu và rất thú vị. Chỉ cần người đó quay lại, mình
sẽ biết ngay đó có phải Block hay không!”
Nhưng ông ta không quay lại. Ông ta cứ ngồi yên trong ghế,
quay lưng lại với George. Ông Barling, chiếc đèn bàn gần đó chiếu sáng khuôn
mặt dài ngoẵng của ông ta, đang nói liến thoắng, và Block, nếu đó là Block,
đang chăm chú lắng nghe và cứ thỉnh thoảng lại gật đầu đồng tình.
George cảm thấy bối rối. Giá mà nó biết được đích xác đó có
phải là Block hay không! Nhưng sao ông ta lại nói chuyện với ông Barling - và
chẳng phải xét cho cùng ông ta bị điếc đặc đó sao?
George nhảy xuống khỏi tường đi vào một lối nhỏ tối om và bắt
đầu băng qua thành phố, lên Đỉnh Buôn lậu. Bên ngoài cửa trước, nấp trong bóng
tối là Bồ hóng. Nó chộp lấy tay George, làm cô nhóc nhảy dựng lên.
“Đi vào đi. Tôi để cửa phụ mở rồi đấy. Bọn tôi đã chuẩn bị một
bữa thịnh soạn cho cậu!”
Hai đứa lẻn vào qua cửa phụ, rón rén đi qua phòng nghiên cứu,
băng qua sảnh, và lên phòng ngủ của Julian. Ở đó thật sự có một bữa tiệc linh
đình!
“Tôi đã phải đi lục chạn đó,” Bồ hóng nói vẻ hài lòng.
“Harriet đã ra ngoài, còn Sarah thì chạy đến bưu điện. Block đã lên giường đi
nghỉ, vì như ông ta nói, ông ta bị đau đầu khủng khiếp.”
“Ồ,” George thốt lên, “vậy thì người tôi thấy không thể là
Block được rồi. Nhưng tôi vẫn rất chắc chắn rằng đó là ông ta!”
“Ý cậu là gì?” những đứa còn lại hỏi, ngạc nhiên. George ngồi
xuống sàn và bắt đầu nuốt gọn hết bánh ngọt đến bánh tác, vì nó đang đói khủng
khiếp. Mồm đầy ứ thức ăn, nó kể cho chúng nghe nó đã trèo khỏi cửa, đi dọc theo
bức tường thành, và đột nhiên thấy mình ở bên ngoài tòa nhà của ông Barling như
thế nào.
“Tôi nhìn qua một ô cửa sáng đèn ở đó và thấy Block đang nói
chuyện với ông Barling - lắng nghe ông ta và trả lời ông ta nữa!” nó nói.
Những đứa kia không thể tin việc này. “Em có thấy mặt ông ta
không?” Julian hỏi.
“Không,” George đáp. “Nhưng tôi dám chắc đó là Block.
Đi nhòm vào phòng ông ta xem ông ta có ở đó không đi, Bồ hóng. Ông ta chưa thể
về từ nhà ông Barling được, vì ông ta có một cốc đầy ự thứ gì đó, mà phải tốn
chút thời gian mới uống hết được. Đi xem đi.”
Bồ hóng biến mất. Nó nhanh chóng quay lại. “Ông ta đang nằm
trên giường!” nó nói. “Tôi có thể thấy dáng người ông ta và mảng đen của đầu
ông ta. Vậy thì cóhai Block ư? Điều này có nghĩa là gì?”
[15]
Những biến cố kỳ lạ
VIỆC NÀY rõ ràng là rất khó hiểu - nhất là với George, người
cảm thấy rất chắc chắn rằng chính Block là người đã nói chuyện với kẻ buôn lậu
nổi tiếng kia. Những đứa kia không cảm thấy chắc chắn lắm, đặc biệt khi George
thừa nhận là nó chưa nhìn thấy mặt ông ta.
“Bố tôi đã đến đây chưa?” George đột ngột hỏi, nhớ ra là đã
được bảo rằng ông sẽ tới vào tối hôm đó.
“Rồi. Vừa đến xong,” Bồ hóng đáp. “Ngay trước khi cậu về. Suýt
nữa thì tôi bị xe của ông ấy đâm đó! May mà kịp nhảy sang một bên! Tôi đang
đứng ngoài đó đợi cậu mà.”
“Kế hoạch của chúng ta là gì?” George hỏi. “Tôi sẽ phải đón
được Timmy tối nay, nếu không cậu ấy sẽ phát điên lên mất. Tôi nghĩ bây giờ
mình nên đi và trèo trở lại qua cửa sổ phòng mình, phòng trường hợp Block đi
ngang qua và thấy tôi biến mất. Tôi sẽ đợi cho tới khi mọi người đi ngủ hết và
sau đó lại lẻn ra bằng đường cửa sổ, và cậu sẽ cho tôi vào trong nhà, Bồ hóng
ạ, làm ơn. Rồi tôi sẽ tới phòng nghiên cứu với cậu và cậu phải mở cửa đường bí
mật ra cho tôi. Rồi tôi sẽ tìm thấy Timmy và mọi việc sẽ ổn thỏa.”
“Tôi không thấy rằng mọi việc sẽ ổn thỏa đâu,” Bồ hóng nói, vẻ
ngờ vực. “Nhưng dù sao thì cũng phải theo kế hoạch của cậu thôi. Nếu đã ăn đủ
no rồi thì cậu nên trở lại phòng ngay đi.”
“Tôi sẽ mang theo một ít bánh nhân nho,” George nói, nhét
chúng vào trong túi quần. “Bồ hóng, tới gõ cửa phòng tôi khi mọi người đi ngủ
hết nhé, như vậy tôi sẽ biết rằng mình sẽ an toàn khi lẻn ra khỏi cửa sổ và vào
lại trong nhà.”
George vừa kịp trở lại phòng thì Block xuất hiện với một đĩa
bánh mì khô và một cốc nước. Ông ta mở khóa cửa và đặt chúng lên bàn.
“Bữa tối của cô đây,” ông ta nói. George nhìn khuôn mặt trống
rỗng của ông ta và thấy căm ghét đến mức cảm thấy phải làm gì đó với nó. Vậy
nên cô nhóc cầm cốc nước lên và khéo léo hắt vào sau đầu ông ta. Nước chảy
xuống cổ ông ta, khiến ông ta nhảy bật lên. Block tiến một bước về phía George,
mắt lóe lên - nhưng Julian và Dick đang đứng cạnh cửa, khiến ông ta không dám
đánh nó.
“Tôi sẽ đáp trả lại việc đó,” ông ta nói. “Hiểu chứ? Cô sẽ
không bao giờ có lại được con chó của mình đâu!”
Ông ta đi ra và khóa cửa lại. Julian gọi George ngay khi Block
đi khỏi.
“Em làm thế để làm gì, đồ ngốc? Ông ta là một kẻ thù quá nguy
hiểm, không nên dây vào.”
“Tôi biết chứ. Nhưng không hiểu sao tôi không thể kiềm chế bản
thân được,” George khổ sở đáp. “Giờ thì tôi ước giá mà mình đừng làm thế.”
Những đứa còn lại phải xuống gặp ông Lenoir. Chúng để George
lại khiến nó thấy cô độc. Bị nhốt như thế này thật kinh khủng, mặc dù nó có thể
trốn thoát qua cửa sổ bất cứ khi nào nó muốn. Nó lắng nghe xem bao giờ những
đứa kia quay lại.
Chẳng mấy chốc chúng đã về và thuật lại cuộc gặp của chúng với
bố của George.
“Chú Quentin đang mệt khủng khiếp và hơi cộc cằn, chú ấy cực
kỳ bực mình vì em đã cư xử không phải phép,” Julian nói qua cánh cửa. “Chú ấy
nói em sẽ bị nhốt cả ngày mai nữa, nếu em không xin lỗi.”
George không có ý định xin lỗi. Nó không thể chịu đựng nổi ông
Lenoir, với những điệu cười giả tạo, và những cơn thịnh nộ kỳ quái đột ngột của
ông ta. Nó không nói gì.
“Giờ bọn này phải đi dùng bữa khuya đây,” Bồ hóng nói. “Bọn
tôi sẽ giữ lại cho cậu một chút ngay khi Block ra khỏi phòng. Đêm nay nhớ để ý
tiếng gõ cửa phòng cậu nhé. Đó sẽ là tôi, đến nói với cậu rằng mọi người đã đi
ngủ hết.”
George nằm trên giường, nghĩ ngợi. Nhiều chuyện khiến nó bối
rối. Không hiểu sao nó không thể xâu chuỗi chúng lại được. Kẻ đánh tín hiệu
trong tháp - người đàn ông kỳ quặc, Block - cuộc trò chuyện của ông Barling với
một người đàn ông trông giống hệt Block; nhưng suốt thời gian đó Block lại nằm trên
giường ở nhà. Khi nằm nghĩ ngợi, mắt nó nhắm lại, và nó ngủ thiếp đi.
Anne lên đi ngủ với Marybelle, trước đó cô bé tới thì thầm
chúc ngủ ngon với George. Cả đám con trai vào phòng bên cạnh, vì giờ Bồ hóng
phải ở chung phòng với Julian và Dick. George chỉ tỉnh dậy để nói chúc ngủ ngon
rồi lại ngủ tiếp.
Vào lúc nửa đêm nó bật dậy. Có ai đó đang gõ cửa phòng nó khẽ
khàng và sốt ruột. Đó là Bồ hóng.
“Tới đây!” George thì thào qua cánh cửa, và cầm đèn pin lên.
Nó tới bên cửa sổ và nhanh chóng thận trọng trèo xuống thang dây. Nó nhảy xuống
khỏi tường, và tới cửa phụ của ngôi nhà. Bồ hóng đang ở đó. George lẩn vào, vẻ
biết ơn.
“Mọi người đi ngủ cả rồi,” Bồ hóng thì thầm, “Tôi cứ nghĩ bố
cậu và bố dượng tôi không bao giờ ngủ cơ. Họ nói chuyện trong phòng nghiên cứu
rất lâu!”
“Đi thôi. Đến đó thôi,” George sốt ruột nói. Chúng tới cửa
phòng nghiên cứu, và Bồ hóng vặn nắm đấm cửa.
Nó lại bị khóa! Bồ hóng đẩy mạnh, nhưng chẳng hề xê dịch. Nó
đã bị khóa rất chặt và chắc!
“Chúng ta đáng ra phải nghĩ đến điều này,” George tuyệt vọng
nói. “Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt! Phải làm gì bây giờ?”
Bồ hóng nghĩ ngợi một lúc. Rồi nó nói thật khẽ vào tai George.
“Chỉ còn mỗi một cách thôi, George. Tôi sẽ phải lẻn vào phòng
của bố cậu - phòng cũ của tôi - khi ông đang ngủ - và tôi phải tới được cái tủ
quần áo, mở lối vào hành lang bí mật, và đi bằng đường đó. Tôi sẽ tìm thấy
Timmy và đưa nó trở lại đường cũ, hy vọng bố cậu không tỉnh giấc!”
“Ôi! Cậu thật sự sẽ làm thế vì tôi ư?” George nói, vẻ biết ơn.
“Cậu quả là một người bạn
tốt, Bồ hóng ạ! Cậu có muốn tôi là người làm việc đó không?”
“Không. Tôi biết rõ đường lên xuống hành lang đó hơn cậu,” Bồ
hóng đáp. “Ở một mình trong đó giữa đêm khuya cũng đáng sợ lắm. Tôi sẽ đi cho.”
George đi cùng với Bồ hóng lên tầng, băng qua chiếu nghỉ rộng,
tới cánh cửa phía cuối hành lang dẫn đến phòng cũ của Bồ hóng, nơi bố của
George lúc này đang say ngủ. Khi chúng đến nơi, George kéo tay nó.
“Bồ hóng! Cái còi sẽ kêu lên ngay khi cậu mở cửa - và nó sẽ
đánh thức bố tôi dậy và cảnh báo ông.”
“Đồ ngốc! Tôi đã ngắt nó ngay khi biết phòng mình bị đổi rồi,”
Bồ hóng nói, vẻ coi thường. “Cứ làm như tôi không nghĩ đến việc đó vậy!”
Bồ hóng mở cánh cửa dẫn vào hành lang. Nó lẻn tới phòng cũ của
mình. Cánh cửa đang đóng. Nó và George chăm chú lắng nghe.
“Xem ra bố cậu hơi khó ngủ thì phải,” Bồ hóng nói. “Tôi sẽ chờ
cơ hội để lẻn vào, George, và rồi ngay khi có thể, tôi sẽ tuồn vào tủ quần áo
và mở hành lang bí mật ra để tìm Timmy. Ngay khi đón được Timmy tôi sẽ mang nó
tới chỗ cậu. Cậu có thể đợi trong phòng của Marybelle nếu muốn. Anne cũng ở đó.”
George lẩn vào căn phòng bên cạnh, nơi Anne và Marybelle đang
ngủ say. Nó để mở cửa để có thể nghe thấy khi Bồ hóng quay lại. Được có lại anh
bạn Timmy yêu quý thật tuyệt biết bao! Timmy sẽ vui mừng liếm láp cô chủ cho
xem.
Bồ hóng lẻn vào căn phòng nơi bố George đang nằm nửa tỉnh nửa
mê. Nó không gây tiếng động nào. Nó biết mọi tấm ván cọt kẹt và tránh chúng ra.
Nó khẽ khàng tiến tới một cái ghế lớn, dự định sẽ trốn sau đó cho tới khi chắc
chắn rằng bố George đã ngủ say.
Thỉnh thoảng người đàn ông trên giường lại trở mình và xoay
người. Ông đã thấm mệt sau cuộc hành trình dài, và tâm trí đang hưng phấn vì
cuộc nói chuyện với ông Lenoir. Ông thỉnh thoảng lại lầm rầm, và Bồ hóng bắt
đầu cảm thấy ông sẽ không bao giờ ngủ say! Bản thân nó thì bắt đầu buồn ngủ và
ngáp không ra tiếng.
Rốt cuộc thì bố của George cũng trở nên yên lặng. Không có
tiếng cọt kẹt nào phát ra từ chiếc giường nữa. Bồ hóng thận trọng rời khỏi
chiếc ghế.
Rồi đột nhiên có gì đó khiến nó giật mình. Nó nghe thấy một âm
thanh từ phía cửa sổ! Nhưng đó có thể là gì nhỉ? Đó là một âm thanh rất nhỏ,
giống như tiếng cọt kẹt bé xíu của cánh cửa.
Đêm khá tối, có thể thấy ô cửa sổ không kéo rèm như một hình
vuông màu xám. Bồ hóng dồn ánh nhìn vào đó. Có ai đó đang mở cửa sổ ư?
Không. Cánh cửa không hề chuyển động. Nhưng có thứ gì đó rất
lạ đang diễn ra phía dưới, gần bậu cửa.
Một bệ ngồi lớn được xây dưới khung cửa, rộng rãi và thoải
mái. Bồ hóng biết rõ chỗ ấy! Nó đã ngồi trên đó hàng trăm lần để nhìn ra ngoài
cửa sổ. Giờ thì, chuyện gì đang xảy ra với chỗ ngồi ấy vậy?
Trông như thể bề mặt, hay nắp của bệ ngồi đang chầm chập được
nâng lên, từng chút từng chút một. Bồ hóng lúng túng. Thằng bé không hề biết
chỗ ấy có thể mở được như thế. Tấm nắp ấy luôn bị vít chặt xuống, và Bồ hóng đã
nghĩ rằng đó chỉ là một bệ ngồi không hơn. Nhưng giờ trông như thể ai đó đã
tháo vít trên đó và ẩn nấp bên trong, giờ đang nâng tấm nắp đó lên vì hắn nghĩ
hắn đã an toàn.
Bồ hóng nhìn chằm chằm vào tấm nắp đang nâng lên, vô cùng ngỡ
ngàng. Ai đang ở trong đó? Tại sao hắn lại ẩn nấp? Chứng kiến tấm nắp dịch
chuyển chậm rãi, từng chút một thế này cũng hơi đáng sợ.
Cuối cùng tấm nắp cũng mở rộng và dựa vào kính cửa sổ. Một
dáng người to lớn cẩn trọng và chậm rãi bước ra, không gây nên dù chỉ một tiếng
động nhỏ nhất. Bồ hóng cảm thấy tóc mình dựng đứng lên trên đầu. Nó đang sợ, sợ
hãi khủng khiếp. Nó không thể tạo ra một âm thanh nào.
Bóng người rón rén tiến về phía giường. Hắn làm một động tác
nhanh và đột ngột, và một âm thanh nghèn nghẹt phát ra từ bố George. Bồ hóng
đoán ông đã bị bịt miệng, như vậy ông không thể hét lên. Tuy nhiên Bồ hóng lại
không thể cử động hay nói gì. Cả đời nó chưa bao giờ sợ hãi đến thế này.
Kẻ đột nhập nâng thân người mềm oặt lên khỏi giường, và tới
bên bệ ngồi dưới cửa sổ. Hắn đặt bố George vào bóng tối ở đó. Hắn đã làm gì khiến
ông không thể vùng vẫy được thì Bồ hóng không biết. Nó chỉ biết rằng ông bố tội
nghiệp của George đã được nhét vào trong bệ ngồi dưới cửa sổ, và xem chừng
không thể cử động dù chỉ một cánh tay để tự giúp bản thân!
Thằng bé đột nhiên như sực tỉnh, chợt cất được tiếng. “Này!”
nó hét. “Này! Mi đang làm gì thế hả? Mi là ai?”
Nó nhớ ra cái đèn pin của mình bèn bật lên. Nó thấy một khuôn
mặt quen thuộc, và hét lên trong kinh ngạc. “Ông Barling!”
Rồi ai đó giáng cho nó một cú thật mạnh vào đầu và nó không nhớ
thêm gì nữa. Nó không biết rằng nó cũng được kéo tới bệ ngồi bên cửa sổ. Nó
không biết rằng kẻ đột nhập theo ngay sau nó. Nó chẳng biết gì cả.
George, vẫn đang thức ở phòng bên cạnh, đột nhiên nghe thấy
giọng Bồ hóng hét lên. “Này!” nó nghe thấy. “Này, mi đang làm gì thế hả? Mi là
ai?” Và rồi, khi nó trượt người khỏi giường, nó nghe thấy tiếng hét tiếp theo.
“Ông Barling!”
George vô cùng hoảng hốt. Chuyện gì xảy ra ở phòng bên vậy? Nó
quờ quạng tìm đèn pin. Anne và Marybelle vẫn đang ngủ. George không thể tìm đấy
đèn pin của mình. Nó vấp phải một cái ghế và bị đập đầu.
Khi cuối cùng cũng tìm thấy đèn pin, cô nhóc rón rén, run rẩy,
tiến tới cửa. Nó chiếu đèn và thấy cánh cửa phòng bên hé mở, y như Bồ hóng đã
để thế khi thằng bé lẻn vào bên trong. George lắng nghe. Lúc này rõ ràng không
còn tiếng động nào nữa. Nó đã nghe thấy một tiếng rầm nhỏ sau tiếng hét cuối
cùng của Bồ hóng, nhưng nó không biết đó là gì.
Nó đột ngột thò đầu vào cửa phòng của bố, và lại chiếu đèn
pin. Nó nhìn trân trân trong kinh ngạc. Chiếc giường trống không. Cả căn phòng
cũng trống rỗng. Chẳng có ai ở đó cả! Nó rọi đèn khắp xung quanh. Nó sợ sệt mở
cửa tủ quần áo. Nó nhìn xuống dưới gầm giường. Phải công nhận là cô nhóc cực kỳ
dũng cảm.
Cuối cùng nó hạ người xuống bệ ngồi bên cửa sổ, sợ hãi và rối
loạn. Bố nó đâu? Bồ hóng đâu? Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra tại đây tối nay vậy?