“Nhân
dịp Giáng sinh, toàn trường chuẩn bị một buổi trình diễn vô tiền khoáng hậu để
gây bất ngờ cho ông thị trưởng thành phố Madrid. Tôi hóa trang thành mục đồng,
Tai To đọc thuộc lòng một bài thơ hay tuyệt cú mèo… và nếu lũ cừu không phát
khùng nhảy dựng lên, và nếu Tai To không gặp vấn đề về đường ruột thì mọi
chuyện sẽ diễn ra cực kỳ, cực kỳ suôn sẻ.
Nếu
không phải là tôi đã giải thích cho Ngốc làm thế nào để khiến bọn con gái mê
như điếu đổ và hiển nhiên là nó muốn bắt chước tôi. Nhưng tôi đã tha thứ cho nó
bởi vì chỉ một ít thời gian nữa thôi, sẽ có một sự kiện trọng đại xảy đến với
gia đình García Moreno và chuyện này e rằng sẽ không làm Ngốc thấy vui vẻ gì
cho cam…”
Hãy cùng khám phá các cuộc
phiêu lưu cười chảy nước mắt của Manolito trong series về cậu nhóc lắm mồm này
và hiểu tại sao Manolito lại được yêu mến đến vậy tại Tây Ban Nha và khắp châu
Âu!
Nếu bạn đã kết Nhóc Nicolas
thì bạn sẽ không thể không mê Manolito
***
Đôi nét về tác giả Elvira Lindo
Elvira Lindo sinh năm 1962 tại Cadix, Tây Ban Nha. Bà là
nhà văn, nhà báo, nhà soạn kịch. Bà hiện sống tại New York cùng chồng và con
trai. Tên tuổi của Elvira Lindo được biết đến nhiều nhất nhờ bộ truyện về cậu
bé Manolito, cậu nhóc mười tuổi được coi là Nhóc Nicolas phiên bản Tây Ban Nha.
Bộ truyện đã hai lần được chuyển thể thành phim.
*** Những kẻ liên quan
Manolito Mắt Kính
Một
thằng bé ở khu Carabanchel, nói nhiều và không được ai hiểu. Mọi ý tưởng thiên
tài của nó đều bị người lớn tiếp nhận xiên xẹo ráo.
Ông
Đồng
minh vô điều kiện của Manolito trong những khoảnh khắc người ta chỉ muốn một
điều là chui tọt xuống đất.
Ngốc
Manolito
phát hiện ra rằng em trai của nó không ngốc như nó nghĩ. Bé, cái đó thì đúng,
nhưng rất khôn.
Bố mẹ đỡ đầu và Boni
Bố
mẹ đỡ đầu của Manolito có một con chó rất giống người.
Yihad
Thằng
đầu gấu và hung hăng nhất trong số các bạn của Manolito.
Tai To
Tên
phản bội xấu xa, thằng bạn thân như bóng với hình của Manolito.
Cô Asunción
Cô
giáo của Manolito thỉnh thoảng tuyệt vọng lắm, nhưng trên đời lại không ai yêu
cô bằng “những tên tội phạm” yêu quý của cô. *** Trích Giáng sinh của Manolito Nỗi xấu hổ của Madrid
Hôm trước, cô Asunción đến lớp với một cái tin cực vĩ đại để thông báo
cho chúng tôi. Ngay lập tức chúng tôi đã nhìn ra điều đó khi trông thấy cô, bởi
thay vì la hét để bắt chúng tôi im lặng như thường lệ, cô lại ngồi xuống chờ
cho đến lúc chúng tôi kết thúc giờ ra chơi, rồi cô cứ ngồi đó mà nhìn chúng tôi
chằm chằm. Phải khó khăn lắm chúng tôi mới kết thúc được một giờ ra chơi: trong
khi từ sân đi vào lớp, chúng tôi vẫn còn cả kho những cú đét cần trao cho đứa
bạn thân nhất cộng thêm vài khoai tây chiên. Khoai tây chiên là một cái đét cực
nhanh, giống như một cú vụt roi, mà ta trao cho kẻ thù hoặc, nếu không có kẻ
thù, người bạn của mình, lên cái phần thân thể vẫn được gọi là đít. Khoai tây
chiên tạo ra một vết bỏng rát, và cái đứa phải nhận một khoai tây chiên sẽ đặt
tay lên cái phần thân thể gọi là đít ấy mà hét “áiiiiiii”; nhưng sau đó nó sẽ
hồi lại và chạy đuổi theo bạn, khi ấy thì tốt hơn hết là bạn nên chạy đến tít
tận đầu kia của Hành tinh Trái đất đi, vì khoai tây chiên dùng để trả thù thì
kinh khủng lắm.
Thường thì
Yihad ban phát những cú đét và các khoai tây chiên, vì nó là đứa chỉ huy kể từ
khi chúng tôi bắt đầu đi học, trong những năm tháng chúng tôi còn chưa biết
dùng đến lý lẽ; nhưng chúng tôi (tôi, Tai To, vân vân và vân vân), “với toàn bộ
sự khiêm tốn”, như Paquito Medina vẫn hay nói, chúng tôi cũng ban phát cho nhau
vài cái. Thời gian gần đây, chúng tôi tiến hành theo thể thức sau: bạn tiến lại
gần người bạn yêu quý nhất rồi đét cho nó một phát vào mặt, vừa đét vừa nói:
-
Tuyếclututu... tao đét mày này.
Và bạn của bạn có đầy đủ quyền hạn trên đời để cấu vào trán bạn, vừa
cấu vừa đáp:
-
Tuyếclututét... cấu này.
Tôi đã kể trò chơi này cho những người sống ở các khu phố khác... mà
cũng không nhiều người lắm, vì ngoài khu phố của mình thì tôi chỉ biết những
người trên tivi; nhưng một hôm tôi đã có cơ hội kể cho thằng bé ngồi cạnh tôi
trên xe buýt, nó sống ở khu phố tên là Aluche; và trên thực tế câu chuyện chẳng
hề làm cái thằng bé ấy cười chút nào cả. Nó bảo tôi là ở trường chúng nó tại
Aluche, chúng nó chơi trò công an bắt kẻ trộm, và khi nào bắt được một thằng,
thay vì giữ nó lại, chúng ném nó xuống đất mà hét lên:
- Xem thử xem
đít mày có bị vỡ không nào!
Cái thằng khu
Aluche đó cười lên man rợ đến nỗi những người trên xe buýt, đang rất rầu rĩ
nghĩ tới chuyện của họ, tất thảy đều quay sang nhìn nó. Tôi phải nói với nó
rằng trên thực tế tôi thấy những gì chúng làm ở trường chúng cũng chẳng chết
cười lắm đâu, và đến cuối chặng đường thì chúng tôi chia tay nhau rất lịch thiệp
- gật đầu một cái như thế này này - nhưng cả hai đều nghĩ có lẽ là phải ngao du
một chút, thỉnh thoảng phải sang các khu phố bên cạnh, chẳng hạn như Aluche hay
Carabanchel, để nghe những đứa trẻ thuộc các thế giới (toàn cầu) khác nói và
giao lưu văn hóa với nhau.
Vậy là, ngày
hôm ấy, cô giáo bước vào lớp với một cái tin cực vĩ đại để thông báo cho chúng
tôi, nhưng không chịu nói gì cả; cô ngồi đó, ở cái bàn của cô trong khi chúng
tôi ban phát cho nhau những cú đét và khoai tây chiên trả thù cuối cùng, nhảy tưng
tưng trên ghế và dùng thân bút bi bắn vào nhau những viên đạn giấy nhấm ướt;
tức là tất cả những thứ, tôi nói thẳng thắn với bạn luôn đấy, làm chúng tôi
thấy vui vẻ đến chết đi được (có thể là bọn bên Aluche lại không thấy thế). Vậy
là chúng tôi đang náo loạn trong hoạt động ngoại khóa thì Mù Tạt lấy ngón tay
chỉ cô giáo mà nói:
- Nhìn kìa! Cô
giáo bị thế nào thế nhỉ?
Và chúng tôi
nghe thấy một tiếng vọng lặp đi mãi không ngừng:
- Cô giáo bị
thế nào thế nhỉ? Cô giáo bị thế nào thế nhỉ?
Trừ mỗi một
việc, đó không phải là một tiếng vọng, mà là chúng tôi đang rất choáng. Cô giáo
tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra trong khi chúng tôi cứ tiếp tục nói: “Cô
giáo bị thế nào thế nhỉ?” Đã nhiều năm nay cô dạy chúng tôi nói: “Cô giáo bị
làm sao thế nhỉ?”, nhưng chúng tôi, bọn trẻ con khu Carabanchel, chúng tôi
không sao nói được: “Cô giáo bị làm sao thế nhỉ?”, ngay cả khi chúng tôi gắng
hết sức bình sinh để điều khiển cổ họng. Mặc dù trong tâm trí chúng tôi có
nghĩ: “Cô giáo bị làm sao thế nhỉ?”, thì đến lúc nói chúng tôi lại nói thành:
“Cô giáo bị thế nào thế nhỉ?” Và tại sao chúng tôi lại bị như vậy? Các viện sĩ
hàn lâm trên toàn thế giới đã cố mà không sao làm sáng tỏ được bí ẩn này. Thôi
cứ kệ họ xoay xở với nhau đi. Chúng tôi, những bí ẩn, chúng tôi chẳng quan tâm.
Có vẻ như cô
giáo không nhận ra là chúng tôi đã im lặng há hốc miệng nhìn cô, và Mù Tạt thì
vẫn chìa tay chỉ vào cô, trông hệt như Christophe Colomb, không nhúc nhích, tê
liệt, chỉ thỉnh thoảng khịt khịt mũi để hút đống nước mũi vào trong, bởi nước
mũi Mù Tạt lúc nào cũng chực chui ra và khi nào không có thì là bởi nó đã khịt
được vào đáy mũi một lúc. Cô giáo mỉm cười mà nhìn vào hư vô, như thể cô đang
không ở trong lớp học mà đã về hưu, ngồi trên xe khách đi khắp Tây Ban Nha để
thăm thú, như cô vẫn nghĩ là mình sẽ làm ngay khi rảnh nợ được khỏi chúng tôi.
Chúng tôi không biết là nên đánh thức cô hay để mặc cô sống trong giấc
mơ huy hoàng ấy. Rốt cuộc, chúng tôi đã luôn luôn mơ có được một cô giáo như
vậy, một cô giáo chỉ chăm chăm nghĩ đến những chuyện của mình trong khi chúng
tôi nghĩ đến những chuyện của chúng tôi. Nhưng vì vốn là những đứa trẻ con khá
phức tạp, chúng tôi quyết định đánh thức cô. Paquito Medina tiến lại gần, nhỏ
giọng bảo cô:
- Cô ơi, cô ơi.
Nhưng không có
gì xảy ra hết, cô vẫn ở trên cung trăng. Cô còn cười cười như thể có ai đó vừa
kể cho cô nghe một chuyện gì buồn cười lắm. Mọi thứ bắt đầu làm chúng tôi thấy
hơi sợ. “Chúa ơi, cô giáo bị điên mất rồi!” tất cả chúng tôi đồng thanh nghĩ.
Khi ấy Yihad, nó có những phương pháp triệt để hơn nhiều để đánh thức các cô
giáo, không ngại ngần gì cầm lấy cái còi mà cô giáo đeo ở một sợi dây trên cổ
và thổi một cú làm chúng tôi chạy bổ về ghế như thể lò xo điều khiển hành động
chúng tôi vừa được bật, và làm cô giáo đứng bật dậy khỏi ghế của cô, nhìn chúng
tôi như đây là lần đầu tiên trong đời cô thấy chúng tôi vậy.
- Như thế này
là cô thích đây, bọn tội phạm ạ! cô nói với chúng tôi, cô đi từ bàn này sang
bàn khác trong dáng vẻ của một siêu nữ tướng còn chúng tôi, chúng tôi là những
người lính sắp lên đường ra trận. Như thế này là cô thích đây, cô không phải
bắt các em ngồi xuống mà các em đã ngồi xuống, cô không phải bắt các em im
miệng mà các em đã im miệng, cô không phải bắt các em học mà các em đã học! Mù
Tạt, xì mũi đi! Hỡi những đứa trẻ của tương lai, những đứa trẻ là niềm kiêu
hãnh và tấm gương của thành phố này! Các em, những tên tội phạm, cách đây còn
chưa lâu lắm, trong giờ ra chơi, các em còn là nỗi xấu hổ của Madrid. Nhưng hai
tuần nữa mọi thứ sẽ thay đổi.
“Tại sao?” tất
cả chúng tôi đều bụng hỏi dạ, vì thật ra mà nói thì với chúng tôi có là nỗi xấu
hổ của Madrid thì cũng có hề hấn gì đâu, chúng tôi đã quen quá rồi.
- Chắc chắn các
em đang tự hỏi tại sao các em sẽ phải chịu đựng một chuyển biến lớn lao đến như
thế...
À đúng, quả
thực, chúng tôi đang tự hỏi là tại sao.
- Cô sẽ nói cho
các em biết. Mười lăm ngày nữa, các em sẽ trở thành những đứa trẻ mẫu mực không
chỉ của Carabanchel, không chỉ của Madrid, mà còn của cả nước Tây Ban Nha...
- Ồồồồồ! tất cả
những cái miệng của chúng tôi đồng loạt thốt ra.
- Mười lăm ngày
nữa, chúng ta sẽ có một chuyến viếng thăm rất quan trọng, và chúng ta sẽ phải
cư xử cho đúng mực. Các em đã được chọn trong số tất cả các trường học ở Madrid
để đón tiếp một chuyến viếng thăm vĩ đại vào dịp Giáng sinh...
- Các nhà chiêm
tinh[1]! Tai To nói, nó đã
viết đến năm lá thư.
- Cái gì? Các
nhà chiêm tinh! Đừng có lúc nào cũng nghĩ tới những ham muốn tiêu dùng như vậy
chứ! Không, một người còn quan trọng hơn là các nhà chiêm tinh cơ.
- Những ông vua của Tây Ban Nha, Arturo Román nói, và trên thực tế tất
cả chúng tôi đều nghĩ thế.
- Không, vì
tình yêu của Chúa, quên ngay đi mấy cái câu chuyện về các ông vua, quên ngay.
Một nhà chính trị rất quan trọng sẽ đến thăm chúng ta.
- Bill Clinton[2]! Paquito Medina, nó
là đứa hiểu biết nhất về tình hình chính trị quốc tế.
Với chúng tôi đó là một ý tưởng rất hay.
- Dĩ nhiên, cô
giáo đáp lời, đẩy ngay chúng tôi từ trên mây rơi xuống đất, Bill Clinton chẳng
còn việc gì khác để làm ngoài đến thăm các em.
- Thế thì là ai
ạ? chúng tôi hỏi.
- Người sẽ tới
thăm chúng ta là... thị trưởng Madrid! Nào, ai nói được cho cô biết thị trưởng
Madrid tên là gì, cô giáo hỏi chúng tôi, kèm với một nụ cười tủm.
Xuất hiện một
khoảng im lặng khá là đáng sợ.
- Sẽ không phải
là một công việc dễ dàng đâu, cô giáo báo trước với chúng tôi. Nhưng cô thề
trước Chúa là sẽ chuẩn bị thật cẩn thận cho các em để ngài thị trưởng không bao
giờ quên được chuyến thăm này.
[1]. Đây
là câu chuyện trong Kinh Thánh: khi Chúa Jesus ra đời, còn là Chúa Hài đồng,
nằm trong máng cỏ ở hang đá, các nhà chiêm tinh phương Đông đã đến thăm và tặng
quà cho Jesus. (Mọi chú thích không có lưu ý gì thêm đều là của người dịch.)
[2].
Tổng thống Mỹ vào thời gian đó.
|