Mình tưởng đã
yên thân khi quyết định chọn Robbie Thần Nóng Bỏng thay cho Dave Cười. Dave
Cười hiện đang hẹn hò với Ellen rồi. Nhưng khi Dave chia tay Ellen thì Thần
Nóng Bỏng lại chẳng bao giờ có mặt cạnh mình, mình không biết phải làm sao nữa!
Lúc nào cũng vậy, trong cuộc đời mình, chẳng có gì đúng như kế hoạch cả!
Chưa hết, con
mèo Angus đáng yêu của mình đã có baby với cô mèo hàng xóm, mặc dù nó đã “mất
một phần cơ thể” ở chỗ bác sĩ thú y!
Mình vẫn đang tu
tiếng Pháp và sẽ tới la belle France! Ố
là la! Thế nhưng mọi chuyện dường như không suôn sẻ cho lắm.
Tóm lại, cuộc
đời mình là một mớ bòng bong!!!
*** Lời khen tặng dành cho nhảy múa trong bộ đồ da
“Vẫn điên rồ và hài hước. Một cuốn nhật ký rất teen!” -Booklist “Những tiếng cười giòn giã kết hợp với thứ ngôn ngữ sáng tạo gắn mác Georgia đã mang những trang nhật ký của cô bé đến với độc giả.” - School Library Journal
“Chúng ta sẽ không phải thất vọng với tập nhật
ký mới coong này của Georgia,
vẫn là sự hài hước quen thuộc và những câu chuyện mà đứa trẻ mới lớn nào cũng
trải qua.”
- School Library Journal. *** Trích nhảy múa trong bộ đồ da [...] 6h
tối
Khi
tới con phố chính mình thấy Thần Nóng Bỏng đang đợi mình ở cạnh tháp đồng hồ.
Mình né sang một lối vào cửa hàng để chỉnh đốn áo ngực một tẹo và thoa son
bóng. Và nữa, mình nghĩ mình nên tập nói cái gì đó bình thường để thậm chí nếu
trí óc bay đi (như nó vẫn thế mỗi khi gặp anh) miệng mình vẫn có thể tùy nghi
xoay sở được. Mình nghĩ lối thể hiện đơn giản là hay nhất. Kiểu như, “Chào”
(dừng lại, một nụ cười sexy, môi hé, mũi không phồng lên hoang dại), và rồi,
“Lâu rồi không đào.”
Hay - hơi có vẻ kỳ cục, nhưng không có dấu hiệu của việc
não bộ đã đi nghỉ mát tận đảo Cyprus.
Mình đi ra khỏi lối vào cửa hàng và bước về phía anh ấy.
Rồi anh ấy thấy mình. Ôi, thiên đường cho Betsy, ngài Tuyệt đỉnh đã hạ cánh.
Anh ấy nói, “Chào, Georgia,” với giọng nói của Thần Nóng
Bỏng và mình đáp, “Chào, đào.”
Đào???
Anh cười phá lên. “Mỗi lần em mở miệng ra nói cái gì đó
anh đều bối rối kiểu ‘hiểu được chết liền’, Georgia ạ. Cách này luôn làm mọi
chuyện đơn giản hơn...” Và anh ấy nắm lấy tay mình kéo về phía anh. Một chuyến
viếng thăm chớp nhoáng tới nụ hôn số bốn (hôn suốt ba phút không thở). Ngon
lành cành đào năm sao số dách. Nếu mình có thể dính luôn vào miệng anh mãi mãi, mình sẽ hạnh phúc
lắm. Chết, hẳn rồi, chết vì đói, nhưng hạnh phúc. Chết trong hạnh phúc. Im đi,
não, im đi! Từ não tới miệng, từ não tới miệng: không được phép dù trong bất cứ
một trường hợp nào đề cập tới chuyện dính lấy miệng anh ấy mãi mãi.
Thần Nóng Bỏng nhìn mình khi anh ấy ngừng nụ hôn hết sảy.
“Em có nhớ anh không?”
“Đức Giáo hoàng có phải cha sở không?” Mình cười ha hả
như một con khùng trong bữa tiệc khùng (ý là CỰC NHIỀU).
Anh ấy đáp, “Ơ, không, không phải.”
Bọn mình đang nói về chuyện gì thế này? Mình mất hết cả
tự chủ rồi.
May mắn thay TNB muốn kể cho mình nghe về Luân Đôn và ban
The Stiff Dylans. Bọn mình đi uống cappuccino ở quán Luigi. Như mình đã nói
nhiều lần, mình không khoái cappuccino lắm. Đó là thứ tạo nên hàng ria bọt
trắng như ông già Noel mà mình hết sức tránh. Thực ra, mình đã có một cách hoàn
hảo để tránh việc bị bám bọt thành ria: hãy uống cà phê như bọn chuột
lang. Bạn mím thật chặt miệng và chỉ hút qua kẽ môi. Thử tưởng tượng bạn là con
chuột lang đang nhâm nhi cà phê ở quán Chít Chít, quán cà phê dành
cho chuột lang nổi tiếng. Im đi, não, im đi!!!
Thần Nóng Bỏng kể cho mình nghe một người làm-môi-giới đã
đề nghị với ban của anh ấy một hợp đồng thu âm, và họ ở trong cái khách sạn
thời thượng đó với dịch vụ tận phòng và thăm thú Luân Đôn.
Mình hỏi, giữa những lần nhấp món cà phê chuột lang, “Anh
đã xem Đổi Bác chưa?”
Anh hỏi, “Đổi Bác?”
Ôi không... mình quên mất không tách đôi môi chuột lang
ra.
“Gác. Đổi Gác."
Robbie xem ra thực sự không nhận thấy anh ấy có một nhỏ bạn gái ngu toàn diện bởi anh ấy nhoài người qua bàn và hôn mình. Giữa chốn công
cộng!!! Trong một tiệm cà phê!!! Như trong phim Pháp. Tất cả mọi người đều
nhìn. Tất nhiên nghĩa là sau đó mình phải chuồn vào nhà vệ sinh để thoa son
bóng khẩn cấp. Trở thành bạn gái của Thần Nóng Bỏng mới thật khó khăn làm sao,
điều đó không phải ai cũng biết à nha.
Bọn mình rời tiệm Luigi và đi bộ về nhà mình, tay trong
tay. Cảm ơn giời Robbie không
quá cao với mình. Mình không phải với tay lòng khòng như khỉ đột lết đi bên cạnh giống kiểu mình từng làm với Mark
Miệng To. Mình nghĩ điều này chắc chắn có nghĩa bọn mình là một cặp hoàn hảo,
bởi vì cánh tay mình và anh ấy dài bằng nhau.
10h05
tối
Khi
đi tới cuối con phố, mình nói với Thần Nóng Bỏng rằng tốt hơn anh đừng lộ diện
với bố mẹ mình bởi vụ lùm xùm về Angus.
Anh ấy hỏi mình chuyện gì đã xảy ra và mình đáp, “Ờ thì,
nói ngắn gọn là, Naomi có bầu và những ngón tay buộc tội đang trỏ thẳng vào
Angus, cho dù nó đã, ờ, anh biết đấy... không giống như những con mèo đực khác
ở cái vụ súng
ống thừa ra.”
Khi cuối cùng mình cũng xoay xở
tách được khỏi anh, TNB đã trao cho mình một nụ hôn số sáu tuyệt vời, đúng ra
là sáu một phần tư (cháo lưỡi và nhằn môi). Mình cố gắng để không ngã bổ chửng
ra và vẫy tay về phía anh gần như một người còn bình thường khi anh ấy đi về.
Mình thích nghĩ rằng mình điều khiển được mọi việc một cách rất chi tinh tế.
Mình thích nghĩ như thế.
TNB sẽ gặp mình vào thứ Ba sau giờ học ở Stalag 14.
Hura!!!
Mọi thứ trở nên thần kỳ ký kỳ ky và có thể bon nữa Mãi mãi.
10h32 tối
Sai
rồi. Vati lại nổi cơn điên rồ như thường lệ khi mình thò đầu vào.
“Con coi nhà này cứ như thể là
một cái khách sạn vớ
vẩn!”
Cứ như thể là. Một nhà điều tra vệ sinh công cộng có thể
đóng cửa cả cái nhà này nếu họ nhìn thấy cảnh tượng trong phòng mình ấy chứ. Có
cái khách sạn đàng hoàng nào lại có một đứa tập đi ị vào tủ áo không?
Trong
bếp
Mutti
đang mặc cái của mà theo mình được mẹ tưởng tượng là tấm áo khoác nhàu gợi cảm.
Mình cố lờ nó đi và nói, “Chuyện gì xảy ra với bữa tiệc sát mèo thế ạ?”
“Ờ thì, thậm chí ngay cả khi ông bà
nhà bên đường nghĩ rằng về căn bản Angus nhà mình đáng bị biến thành một cái túi
xách bằng
lông, họ vẫn phải thừa nhận nó hoàn toàn vô tội trong vụ bầu
bí của Naomi.”
Có vẻ mẹ thấy chuyện này rất tức cười. Nhưng khi mình hỏi
mẹ đã bao giờ bắt cá hai tay chưa, cũng chính mẹ đã đáp, “Rồi, chuyện đó
thật tuyệt.”
Angus đáng thương là một nạn nhân vô tội của cô ả Naomi
Mông Đỏ. Đây là một bài học cho mình về việc Chủ nghĩa Mông Đỏ trơ tráo và quá
khích sẽ dẫn tới kết cục thế nào. Mình đã có một cú đào thoát đầy may mắn.
10h45 đêm
Mình
đã quá kiệt sức vì áp lực cuộc sống đến nỗi không còn hơi đâu để mà tẩy trang,
bôi nước hoa hồng và dưỡng ẩm, nói gì đến chuyện phải ghi lại số đo chiều dài
tóc mái. Mình quá mong ước được nằm xuống nghỉ ngơi trong căn buồng tình ái.
11h
đêm
Con
nhỏ Libby lại bày hết đồ chơi của nó trên giường mình LẦN NỮA! Tất cả đầu của
đám đồ chơi nằm xếp hàng trên gối. Và vài thứ đồ chơi của nó thì rõ ràng là chỉ
có đầu. Mình không biết chính xác trò vặt thủ sẽ giúp ích thế nào cho sự nghiệp
tương lai của con bé, nhưng nó thạo vụ đó khiếp được.
Libby nhảy vù ra từ tủ quần áo của mình trong bộ đồ da
(tức cởi truồng), nhưng lại
trát CẢ ĐỐNG phấn mắt của mẹ, mà không phải lên
mắt.
"Xing chèo,
chị Gừng, em đây!”
“Chị biết là em rồi, Libbs - nghe này, em yêu, em có muốn
nằm trên cái giường xinh xắn, ấm áp của riêng em và...”
“Im đi, bé hư. Ôm nào.”
“Libby, chị không thể ôm em được; em quẳng quá nhiều thứ
lên giường chị rồi.”
“Không chịu.”
“Cứ đấy.”
“Làm đi.”
“Thôi nào, để chị mang vài thứ ra ngoài cho thoáng
phòng... Nhìn nhé, chị sẽ chỉ mang củ khoai tây ủng này...”
“Grừ...”
“Đừng cắn!” [...] |