NhaNam.vn
Đang tải dữ liệu...

Trang chủ
Tin tức
Tác giả
Phát hành
Liên hệ
Liên kết
Giới thiệu
Newsletter
Download
Trang chủ  >  Thiếu nhi  >  Tuổi teen
VAI DIỄN KẺ THUA CUỘC 
Tác giả:Lisi Harrison
Dịch giả:Thanh Tú
Nhà xuất bản:NXB Hội Nhà Văn
Số trang:346
Kích thước:13 x 20,5 cm
Giá bìa:65.000  VND
Ngày phát hành:2011
Đánh giá của bạn đọc

Số người đánh giá: 9

HỘI SÀNH ĐIỆU… điều duy nhất khó hơn nhập hội là ở trong hội!

Thay vì sáng sáng phải cắp cặp đến trường, nhờ vụ đình chỉ học, Ủy ban Xinh đẹp lại có thời gian thỏa sức oanh tạc các trung tâm mua sắm ở Westchester và ăn uống tưng bừng ở quán Starbuck. Mua sắm, mua sắm và mua sắm.

Nhưng sau bao ngày quần-áo-bốt, tháng Ba còn gì cho các nàng mua sắm ngoài bốt cỡ mười giảm giá và khăn quàng cổ màu cơ bản cỡ XXL? Chẳng lẽ cuộc đời cứ nhàm chán trôi qua trong các gian hàng ế ẩm, và vị trí thủ lĩnh cứ lặng lẽ vuột dần qua tầm tay Massie?

Và rồi, một cơ may đến. Một cơ may để Ủy ban Xinh đẹp khẳng định vị trí của mình không chỉ ở OCD, ở Westchester mà còn trên toàn thế giới. Một cơ may trở thành ngôi sao. Một VAI DIỄN cho một bộ phim của HOLLYWOOD! Còn gì tuyệt hơn thế nữa?

Lại một cuộc chạy đua mới để chứng tỏ bản thân, nhưng người chiến thắng có phải người vẫn-luôn-chiến-thắng?

***

Đôi nét về tác giả:

Lisi Harrison sinh ngày 29 tháng Bảy, 1975 tại Toronto, Canada, là nhà văn viết truyện chủ yếu dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên. Sự nghiệp của Harrison bắt đầu với công việc tại MTV thành phố New York, sáng tạo và phát triển các chương trình mới, bao gồm cả Room RaidersOne Bad Trip. Trong thời gian làm việc cho MTV, Harrison viết tiểu thuyết đầu tay, Dự án son bóng và tiếp sau đó là Tuần lễ thời trang, hai cuốn đầu của series Hội Sành Điệu (The Clique) sau này. Series Hội Sành Điệu đã mang lại cho cô thành công rực rỡ cả về mặt thương mại lẫn danh tiếng, có mặt 100 tuần trong danh sách bestseller của tờ New York Times.

***

Trích Vai diễn kẻ thua cuộc

[...]

TRƯỜNG QUAY GELDING

CẢNH QUAY

TRƯỞNG TRUNG HỌC LAKEVIEW

3 giờ chiều

Thứ Hai, ngày 30 tháng Ba

Miệng Conner áp lại gần mặt Claire, gần đến mức nó có thể cảm thấy hơi thở ấm áp của anh ta trên má mình.

“Không thể phủ nhận có một lực hút vô hình giữa hai chúng ta.” Anh chàng nghiêng người để gần hơn chút nữa.

“Anh có nói thế nếu em vẫn chỉ là một con bé vô danh không?” Claire nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Tất nhiên rồi,” anh chàng thì thầm. “Tình yêu đích thực không phân biệt điều gì.”

Tim Claire đập dồn. Tay nó ướt đẫm mồ hôi và người nó bủn rủn. Đây là thời điểm, nó nghĩ. Anh ấy sắp sửa hôn mình.

Đột nhiên nó nhìn thấy khuôn mặt Cam. Một bên mắt màu xanh dương và bên kia màu xanh lá cây của cậu đẫm lệ khi Conner từng tí một tiến lại gần đôi môi đang run rẩy của Claire. Làm sao mà nó có thể phản bội cậu ấy một lần nữa? Hôn Josh là một chuyện, đấy là phản xạ cho nỗi đau mà Claire phải trải qua khi nó nghĩ Cam bỏ nó để chạy theo Nina, chị họ của Alicia. Nhưng còn Conner Foley? Niềm mơ ước của các cô gái mới lớn? Cam sẽ không bao giờ hiểu cho nó. Claire khẽ nghiêng đầu sang một bên, tạo khoảng cách giữa hai đôi môi trong khi đang suy nghĩ cho thông suốt.

“Cắt!” Rupert hét lớn.

Massie và Alicia cười khúc khích, như chúng vẫn làm mỗi lần Ruppert hô “cắt” vì lỗi của Claire. Nó ghét nhìn thấy hai đứa chúng trong trường quay, đặc biệt là trong những cảnh quay kỳ cục thế này. Nhưng bọn nó là khách của Conner. Và anh ta nài nỉ bọn nó ở lại xem.

“Cô bé đáng iêu, em đơng làm gì vậy?” Ruppert đi đi lại lại tại cảnh dựng lớp học. Anh ta cố gắng kiên nhẫn, nhưng xét về lòng tin, bọn nó đã diễn tập cho cảnh “nụ hôn đầu tiên” tới mười bốn lần, và Claire vẫn chưa làm được.

“Sau khi Brad nói, ‘Tình yêu đích thực không phân biệt điều gì’, em phảy nghiêng mình vào để cựu ta có thể hôn. Em không thể cứ quay đi như thế được.” Anh ta bóc một thanh Big Red, nhét vào miệng rồi vò mẩu giấy trong tay và vứt xuống sàn.

“Em xin lỗi.” Claire cúi thấp đầu. Nước mắt làm mờ mắt nó, khiến cái váy đồng phục Trường Trung học Lakeview trông như một vũng nước có kẻ ô vậy. Nó biết việc hôn một diễn viên điển trai không phải là lừa dối nếu đó chỉ là một cảnh quay trong phim. Nhưng dù như thế, nó vẫn thấy không ổn.

“Chúng ta phải bét đầu quay sứm.” Rupert xé bốn gói đường nhỏ đổ vào cốc cà phê espresso bé tí của mình. “Vì thế em làm ơn tập trung vào được không?”

Massie và Alicia lại cười khúc khích. Claire liếc nhìn bọn nó khinh miệt, càng chỉ làm bọn nó cười tợn hơn.

“Em sẵn sàng!” Claire cắn vội một mẩu của một trong hai cái kẹo dẻo cuối cùng của nó và cố nuốt xuống cổ họng.

“Tốt lắm.” Rupert thở dài. “Chúng ta sẽ thử lại lần nữa. Mọi người quay về vị trí, bắt đầu từ ‘Không thể phủ nhận.’ Anh hắng giọng. “Và... diễn!”

“Không thể phủ nhận có một lực hút vô hình giữa hai chúng ta.” Conner xoay người trên ghế đối mặt với nó.

Claire nhìn sâu vào đôi mắt xanh ô liu của anh ta. “Anh có còn nói thế nếu em vẫn chỉ là một con bé vô danh không?” Nó quay người để nhìn anh ta, đầu gối của hai người khẽ chạm nhau.

“Tất nhiên rồi,” anh chàng thì thầm. “Tình yêu đích thực không phân biệt điều gì.”

Claire hít một hơi sâu, ngả người về phía trước và đưa môi lại gần mặt anh ta. Môi anh ta đầu tiên bất động. Nhưng ngay khi nhận ra nó đã đồng ý, anh chàng ôm lấy mặt nó và đẩy lưỡi vào trong miệng nó. Má nó nóng bừng lên. Liệu Conner có bảo nó là đứa-chưa-từng-hôn bao giờ không? Nó cố hết sức để theo sự chỉ dẫn của anh ta. Và cũng chỉ không lâu, Claire đã hòa vào cùng Conner, một cách hoàn toàn dễ chịu.

“Ai đấy dừng cô ấy lại trước khi cô ấy nuốt chửng hàm của Conner mất!” Abby búng tay điên cuồng.

“Vaaaà cắt!” Rupert hô. Claire có thể nghe được anh ta đang mỉm cười.

“Cám ơn.” Conner đưa tay chạm môi. “Diễn tốt lắm, cưng à.”

“Em cảm ơn.” Nó toét miệng cười.

“Tuyệt vời, bé yêu!” Rupert xoa đầu nó. “Anh biết là em làm được mà.”

“Làm gì cơ?” Abby xoay xoay cái nhẫn chứa đầy những viên kẹo bạc hà bé tí của mình và trút hết vào mồm. “Diễn như một ngôi sao phim cấp ba á?”

Massie và Alicia đập tay với con bé như thể bọn nó là bạn thân của nhau cả kiếp rồi.

“Con bé diễn rất tuyệt,” Ruppert thuyết phục.

“Con bé diễn rất tuyệt,” Abby nhại lại. “Molly không bao giờ hôn như thế. Cô ấy phải không có tí kinh nghiệm nào.”

Bất chấp sự chỉ trích, Claire ngẩng cao đầu tự hào. Abby nghĩ nó là một đứa hôn giỏi!

“Tôi chỉ đang nói là,” cô nàng diễn viên nói tiếp, “trước khi Molly được nhân vật của tôi làm đẹp, cô nàng chỉ luôn là kẻ thất bại. Và bất kể nó cắt tóc đẹp hay diện quần áo mới, bản chất kẻ thất bại vẫn còn trong máu nó. Và không một kẻ thất bại nào có thể hung hăng như thế.”

Claire cứng họng. Abby định nhắc mọi người nó đang đóng vai một kẻ thất bại thêm bao nhiêu lần nữa đây?

“Conner thấy ổn mà.” Hai má anh chàng diễn viên vẫn còn ửng đỏ.

Abby sải bước lại gần anh chàng. “Anh biết thứ gì khác cũng ổn cho Conner không?” nó búng tay. “Một cốc mì O’ Noodles đổ lên mông anh ấy!”

Ý em là sao?” Anh chàng hỏi với nụ cười khả ái trên khuôn mặt.

“Chẳng biết nữa.” Cô nàng nhún vai. “Chỉ buột miệng thôi.”

Bốn mắt chạm nhau và họ cười phá lên như bọn nữ sinh phù phiếm.

“Nghe này.” Abby quàng tay qua vai Claire. “Tớ không định chỉ phê phán cậu.” Nó siết chặt âu yếm. “Tớ chỉ muốn điều tốt nhất cho bộ phim của chúng ta. Và tớ không nghĩ là nhân vật của cậu lại, ừm, ranh mãnh như thế. Vì thế nên có lẽ cậu nên kìm xuống một tí.”

“Ừ, được.” Claire không định tranh cãi về diễn xuất với Abby Boyd.

“Chúng tôi đã sẵn sàng quay cảnh này.” Rupert thông báo. “Tôi cần tất cả máy quay. Ngay lập tức!”

Mấy giây sau, phim trường đã ồn ào tiếng mấy người trong đoàn kéo lê máy quay trên đường ray và đặt chúng vào vị trí.

Gina xuất hiện bên cạnh Claire với túi đồ trang điểm.

“Ừm, em cần gọi một cuộc điện thoại khẩn.” Nó cố tỏ ra vội vã để Gina nghĩ rằng đây là trường hợp khẩn cấp. Đấy là bài của Massie mà nó học được khi bọn nó gặp nhau lần đầu. “Em sẽ quay lại ngay.”

Stella đang đứng bên mép trường quay và xếp lịch phỏng vấn cho nó. “Hãy đi đi.” Cô đưa điện thoại cho Claire như thể đọc được suy nghĩ của nó vậy.

“Làm sao chị biết...”

“Nghề của chị mà,” Stella trả lời.

“Cảm ơn.” Claire vẫn phải cố gắng quen với việc Stella ở đấy để chăm sóc cho nó mỗi khi nó cần. Nhưng chừng nào cô ấy còn ở đấy, cũng chẳng hại gì nếu nhờ vả cô ấy, đúng không?

“Stella, chị có thấy mấy đứa con gái ngồi cạnh xe để cà phê không?” Nó chỉ vào Massie và Alicia.

“Khách của Conner ấy hả?”

“Vâng.” Nó nghiêng mình thì thào, “Chị làm ơn đuổi bọn nó ra khỏi trường quay được không? Bọn nó làm em chẳng tập trung được tí nào cả.” Nó thấy tội lỗi, nhưng chỉ riêng việc hỏng cảnh quay thôi, chưa kể tiếng khúc khích của Massie và Alicia, cũng đủ làm nó mệt rồi.

“Không vấn đề gì.” Stella xoay đôi giày cao gót da rắn của mình tiến nhanh về phía hai đứa.

Claire núp sau cái đèn hồ quang to uỳnh theo dõi Stella thực hiện công việc của mình. Chẳng biết cô ấy nói gì mà Massie đang giậm chân bình bịch còn Alicia thì ngóng cổ lên cố tìm Conner. Stella chỉ vào lối ra, nhưng hai đứa quay lưng lại cô. Cuối cùng thì, một người đàn ông to lớn trong chiếc áo màu mù tạt ghi chữ BẢO VỆ phải lôi bọn nó ra khỏi trường quay. Ngay khi bọn nó vừa đi, Claire thở phào. Một gánh nặng đã được giải quyết. Nhưng vẫn còn một thứ làm nó day dứt. Và thứ ấy mang tên Cam.

Trong lúc đoàn làm phim hoàn thành việc dựng cảnh, Claire bấm nút gọi nhanh số một, rồi đưa cái điện thoại màu đỏ lung linh của nó lên ngang tai. Cảm giác tội lỗi về nụ hôn với Conner tràn ngập trong lòng nó nên nó phải nói chuyện với Cam trước khi thực hiện cảnh hôn hít một lần nữa.

Trả lời đi mà. Trả lời đi mà. Trả...

Có người nhấc máy nhưng không ai trả lời.

Cam à?” Nó cười âu lo. “Cậu có ở đấy không? Claire đây.”

Vẫn im lặng.

Cam? Alô?” Nó kiểm tra màn hình điện thoại để chắc chắn là mình bấm đúng số. Có khi tại tín hiệu không tốt. “Nếu cậu nghe được tớ nói, đừng đi đâu cả. Tớ sẽ gọi lại ngay.” Nó tống nốt mẩu kẹo dẻo đang ăn dở vào mồm.

“Tớ nghe đây.”

Người Claire ấm lên khi nghe thấy giọng cậu. “Chào, tớ đây. Tớ có vài phút và tớ nghĩ là nên gọi cho cậu để chào cậu một tiếng.”

“Chào.” Giọng cậu đều đều.

“Chào.” Nó nhíu mày. “Mọi chuyện vẫn ổn chứ? Cậu đang ngủ à?”

“Không.”

“Ờ.” Nó nghe thấy hơi thở của mình. “Tớ đang ăn kẹo dẻo đây này.”

“Thật sao?” Giọng Cam có vẻ buồn chán. “Tớ tưởng đồ ăn vặt ưa thích của cậu là kẹo Nho Đỏ cơ mà.”

“Hả?” Tim nó bắt đầu dội thình thịch.

“Tớ đọc bài phỏng vấn online của cậu trên tờ Teen Vogue.”

“Ồ, cái đấy à.” Claire cố nói giọng bình thường. Sao nó lại nghe lời Abby cơ chứ? “Đầu tiên tớ đã bảo là kẹo dẻo nhưng sau đấy...”

“Và cậu bảo người trong mộng của cậu là CF.”

“Ừ,” Claire xác nhận đầy tự hào.

“Conner Foley à?”

“Cái gì? Không!” Nỗi buồn của nó bắt đầu mọc răng. “Hiển nhiên CF là cậu rồi!”

“Có phải vì thế mà cậu hôn anh ấy không?”

“Cái gì cơ?” Nó nhìn quanh trường quay. Liệu cậu ta có xuất hiện để làm nó bất ngờ không?

“Massie gửi cho tớ một bức ảnh cậu đang hôn anh ấy.”

Claire cúi đầu xuống gối cố gắng kiềm chế. Cái phần ‘khám thùng rác’ còn chưa đủ xấu xa sao? Đây vẫn là đòn trả thù cho việc nó đuổi con bé ra khỏi trường quay và sự ghen tị quá mức về bộ phim sao? Dù là thế nào, điều này cũng quá sức xấu xa, kể cả đối với Massie Block. “Cam, đấy là một cảnh trong phim.”

“Thế thì máy quay đâu?” Giọng cậu ấy run run.

“Đấy là một cảnh diễn tập!” Nó nhảy lên. “Bọn tớ chưa dùng đến máy quay.”

“Tức là cậu chuẩn bị hôn anh ta lần nữa?”

Một khoảng im lặng.

Cam, cậu phải tin tớ,” Claire nài nỉ. “Giữa tớ với Conner không có gì hết.”

“Đúng,” cậu ta trả lời. “Giữa tớ với cậu không có gì hết.”

Tắt máy.

[...]

Đánh giá tác phẩm
Nhận xét/Đánh giá
NGƯỜI ĐỌC SÁCH

Cuốn sách như một bộ bách khoa toàn thư độc đáo và cuốn hút với sức hấp dẫn của văn chương hạng nhất này đã ra đời từ năm 1980, song nếu tính theo thang thời gian vũ trụ thì nó chỉ vừa được viết xong, đúng như tinh thần một câu trong sách này - “Vũ trụ chỉ mới được khám phá ngày hôm qua” (tr.571).

Thăm dò
Bạn mua sách dựa trên kinh nghiệm nào?
 
Trang chủTin tứcTác giảPhát hànhLiên hệLiên kếtGiới thiệuNewsletterDownload