|
Trích đoạn Nếu em không phải giấc mơ :: Trích đoạn |
   |
|
 |
Trích đoạn Nếu em không phải giấc mơ |

Cô
gái nhắc lại, đối với cô, việc được người khác nhìn thấy là cả một phép lạ. Cô
thổ lộ với anh rằng cô rất cảm động thấy mình được miêu tả đẹp đẽ như vậy, và
mời anh sang ngồi cạnh. “Những gì tôi sắp nói với anh thật khó tin, khó chấp
nhận, nhưng nếu anh chịu lắng nghe câu chuyện của tôi, nếu anh có thiện ý cho
rằng tôi nói thật thì có thể là cuối cùng anh sẽ tin đấy, và anh có tin hay
không là một việc rất quan trọng vì anh là người duy nhất mà tôi có thể chia sẻ
điều bí mật này, mặc dù anh không hề hay biết.”
Arthur
hiểu rằng mình không có sự lựa chọn nào khác, mình không có cách nào khác là
phải nghe những gì mà cô gái này muốn nói với anh, và mặc dù lúc này chỉ muốn
đi ngủ nhưng anh vẫn đến ngồi bên cô để nghe một câu chuyện lạ lùng nhất chưa
từng thấy bao giờ.
Cô
tên là Lauren Kline, bác sĩ nội trú, và cách đây sáu tháng, cô đã bị một tai
nạn giao thông rất nghiêm trọng do mất lái. “Từ đó đến nay, tôi bị hôn mê sâu.
Đừng, đừng suy luận vội, anh để tôi giải thích xong đã.” Cô không nhớ gì về vụ
tai nạn. Cô tỉnh lại trong phòng hậu phẫu, sau ca mổ. Khắp người rần rật những
cảm giác rất lạ, cô nghe thấy tất cả những gì người ta nói xung quanh, nhưng cô
không sao cử động được, không sao mở miệng được. Lúc đầu, cô tưởng đó là hậu
quả của thuốc mê. “Tôi đã lầm, thời gian trôi đi, thế mà tôi vẫn không sao tỉnh
được về mặt thể xác.” Cô vẫn cảm nhận được mọi việc nhưng không có khả năng
tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Tưởng rằng mình bị bệnh liệt tứ chi, cô đã
phải trải qua nỗi sợ hãi khủng khiếp nhất trong đời. “Anh làm sao hiểu được tôi
đã phải trải qua những gì. Tôi đã bị giam vĩnh viễn trong thể xác mình.”
Cô
đã cầu mong được chết, cô cầu mong hết sức, nhưng không nhấc nổi một ngón tay
thì làm thế nào được. Mẹ cô túc trực ngày đêm bên giường. Cô tập trung hết tinh
thần thầm van xin bà úp gối vào mặt cô để cho cô được chết ngạt quách đi cho
xong. Thế rồi một bác sĩ đi vào, cô nhận ra giọng người ấy, đó chính là giáo sư
đỡ đầu cô. Bà Kline hỏi ông giáo sư xem con gái bà có nghe được những gì người
ta nói không. Ông Fernstein đáp là ông không chắc lắm, nhưng một số công trình
nghiên cứu đã cho biết rằng những người hôn mê như cô có thể cảm nhận được tín
hiệu từ bên ngoài, và mọi người xung quanh người bệnh cần chú ý giữ gìn lời ăn
tiếng nói của mình. “Mẹ tôi muốn biết tôi có tỉnh lại được nữa không.” Ông giáo
sư điềm đạm trả lời là ông không thể nói trước được, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào
cũng phải hy vọng, dù chỉ còn một phần nghìn tia hy vọng, đã có trường hợp
người bệnh tỉnh lại sau nhiều tháng hôn mê sâu, hiện tượng này không phải là
phổ biến nhưng đã từng xảy ra rồi. “Mọi khả năng đều có thể, giáo sư nói tiếp,
chúng tôi không phải là thần thánh, chúng tôi không thể biết được hết mọi
chuyện.” Rồi ông kết luận: “Hiện tượng hôn mê sâu vẫn là một bí mật mà y học cần
phải nghiên cứu thêm.” Lạ lùng thay, nghe ông nói thế, Lauren thấy nhẹ nhõm hẳn
đi, như vậy là người cô vẫn còn nguyên vẹn. Chẩn đoán của giáo sư chưa làm cho
cô yên tâm lắm nhưng ít nhất cũng không phải là một lời tuyên án cuối cùng.
Lauren giải thích cho Arthur hiểu: “Chứng liệt tứ chi thì không bao giờ hồi
phục được, anh ạ. Nhưng trường hợp hôn mê sâu thì vẫn có hy vọng, dù là rất
ít.” Hết tuần này đến tuần khác trôi qua, cô cảm thấy thời gian sao mà dài thế,
dài lê thê, càng ngày càng dài. Cô nằm bất động nhưng ý nghĩ của cô thì phiêu
diêu về quá khứ, về những địa điểm khác. Một đêm, trong lúc tưởng tượng về cuộc
sống ở ngoài kia, phía sau cánh cửa phòng bệnh, cô bỗng nhìn thấy rất rõ toàn
bộ dãy hành lang, các cô y tá đi đi lại lại, tay ôm hàng chồng hồ sơ bệnh án
hay đẩy xe lăn, các đồng nghiệp vào hết phòng này đến phòng khác thăm bệnh...
-
Thế rồi lần đầu tiên, một chuyện lạ đã xảy ra: tự nhiên, tôi thấy mình đang ở
ngoài, ở chính dãy hành lang mà tôi cứ tưởng tượng hoài ấy. Thoạt tiên, tôi cho
rằng trí tưởng tượng đang chơi khăm mình, bởi vì tôi làm việc ở bệnh viện, tôi
đã biết rõ từng ngóc ngách. Nhưng sao khung cảnh lại làm tôi xúc động như là
thực thế không biết. Tôi nhìn thấy được toàn bộ nhân viên xung quanh, tôi nhìn
thấy Betty mở tủ thuốc, lấy bông gạc ra rồi khép cánh cửa lại, Stephan thì vừa
đi qua chỗ tôi đứng vừa gãi đầu. Anh ấy gãi đầu đã thành thói quen, mỗi khi bồn
chồn, anh ấy lại làm như vậy.
Cô
còn nghe thấy tiếng cửa thang máy khép mở, ngửi thấy mùi thức ăn mà người ta
mang cho nhân viên trực. Không ai trông thấy cô cả, người ta đi đi lại lại qua
mà không tìm cách tránh, hoàn toàn không ý thức được cô đang có mặt. Người đã
thấm mệt, cô bèn nhập lại vào thể xác của mình.
Những
ngày tiếp theo, cô đi lại trong bệnh viện đã có kinh nghiệm hơn. Chỉ cần nghĩ
đến nhà ăn là lập tức cô đến được đó, chỉ cần nghĩ đến khu cấp cứu hay bất cứ
đâu là lập tức cô có mặt ở đó. Sau ba tháng tập luyện kiểu như vậy, cô đã ra
được cả ngoài phạm vi bệnh viện. Thế là cô có dịp được dự bữa tối với một cặp người
Pháp tại một trong những hiệu ăn ưa thích của mình, được xem đoạn cuối một bộ
phim trong rạp, được lang thang vài giờ trong căn hộ của mẹ mình. Lauren kể với
Arthur: “Sau đó, tôi không lặp lại việc này nữa, tôi thấy rất buồn là ở bên
cạnh bà mà không tiếp xúc được với bà.” Chỉ có con Kali cảm nhận được sự hiện
diện của cô, nó cứ rên ư ử và sục sạo vòng quanh nhà, lồng lộn như phát điên.
Thấy thế, cô đã trở lại nơi này, dù sao thì đây cũng là nhà cô, và ở đây, cô
mới thấy dễ chịu. “Tôi sống trong nỗi cô đơn tuyệt đối. Anh làm sao mà tưởng
tượng nổi, cảm giác không nói chuyện được với ai, cảm giác mình hoàn toàn trong
suốt như không khí, không được tồn tại trong cuộc đời bất kỳ ai là như thế nào
đâu. Nếu tưởng tượng được, anh sẽ hiểu tại sao tôi lại sửng sốt và thích thú
như thế khi anh nói chuyện được với tôi tối nay, lúc tôi ngồi trong tủ quần áo
ấy mà, và khi tôi nhận thấy là anh nhìn thấy tôi. Tôi không hiểu tại sao chỉ có
anh mới nhìn thấy tôi, nhưng tôi mong là việc này sẽ kéo dài thật lâu để có thể
nói chuyện với anh hàng giờ, tôi cần nói chuyện biết bao, tôi có hàng trăm câu
sẵn sàng trong đầu để trao đổi với anh đây.” Nói xong những lời lẽ mãnh liệt
ấy, cô nghẹn ngào một lúc lâu. Mắt đẫm nước, tay đưa lên vuốt từ má sang mũi
mình, cô nhìn Arthur đăm đăm. “Chắc anh cho tôi là một con điên nhỉ?” Arthur đã
bớt bực bội và căng thẳng. Không những thế, lời lẽ thống thiết của cô gái còn
làm anh rung động tận đáy lòng, đồng thời anh cũng thấy bán tín bán nghi vì câu
chuyện mà anh vừa được nghe quả thật quá kỳ quặc, quá hoang đường.
Số lượt đọc:
104
-
Cập nhật lần cuối:
23/02/2009 04:06:39 PM | |
|
|
|
|
|
Sau “Cuốn sách và tôi”, tập di cảo mà NXB Trẻ in hồi năm ngoái, chủ yếu nói về sách vốn là một mảng quan trọng làm nên sự nghiệp và tên tuổi của Vương Hồng Sển, mới đây một di cảo mới của cụ Vương đã được in, và lần này đi vào một chủ đề khác hẳn: đó là tập “Khám lớn Sài Gòn” (Nhã Nam & NXB Văn hóa-Văn nghệ TP Hồ Chí Minh). Vương Hồng Sển hoàn thành cuốn sách này chỉ vài tháng trước khi qua đời.
|
|
|
|
|