|
Cuộc đời của Pi: Một khúc ca dành tặng con người :: Tin sách |
   |
|
 |
Cuộc đời của Pi: Một khúc ca dành tặng con người | “Cuộc đời của Pi”(*), từ rất lâu tôi đã nghe nói về tiếng tăm của cuốn sách này,
nhưng mãi tới bây giờ mới có thời gian đọc nó. Cảm nhận của tôi về cuốn sách,
không biết nói thế nào cho đủ. Ngắn gọn nhất, tôi cảm thấy khi gấp cuốn sách lại,
luôn có một cái gì đó thôi thúc tôi đọc lại nó lần thứ 2, thứ 3, thứ 4 nữa.
“Cuộc đời của Pi” làm tôi nhớ đến cuốn sách kinh điển mình đã đọc từ lâu, cuốnRobinson Crusoe. Cuộc phiêu lưu bất đắc dĩ của
cậu bé Pi trên chiếc xuồng giữa Thái Bình Dương khiến tôi liên tưởng đến chàng
thủy thủ người Anh một mình trên hoang đảo suốt 28 năm, 2 tháng 19 ngày. Cả
hai, đều là những biểu tượng của lòng dũng cảm và sức mạnh phi thường, thứ vũ
khí duy nhất giúp con người giành chiến thắng trong cuộc chiến không cân sức với
tự nhiên. 
“Cuộc đời của Pi” là câu chuyện về Piscine
Molitor Patel, một cái tên đã trở thành nỗi ám ảnh suốt những năm tháng thơ ấu
của cậu bé Ấn Độ. Để tránh rắc rối, cậu tự gọi mình là Pi Patel. Pi sống cùng
cha, mẹ và anh trai tại vùng Pondicherry của Ấn Độ, với một vườn thú của gia
đình. Khác với nhiều bạn bè cùng trang lứa, cậu say mê tín ngưỡng và tôn giáo.
16 tuổi, Pi Patel gầy gò, cùng một lúc theo cả đạo Hồi, đạo Hindu và đạo Thiên
Chúa, ăn chay và chưa từng giết một con vật nào, dù là nhỏ nhất.
Cũng chính cậu bé Pi gầy gò ấy là người sống sót duy nhất
trong chuyến tàu đưa cả gia đình đến Canada. Tin vui là cậu không chỉ có một
mình. Nhưng tin buồn là cậu có một người bạn đồng hành khá “nặng ký”: một con hổ
Bengal nặng 2 tạ có tên Richard Parker, với nhu cầu tiêu thụ 5kg thịt tươi mỗi
ngày, chưa kể nước uống. Vậy là không chỉ đối mặt với cả Thái Bình Dương rộng lớn,
với gió to, sóng dữ và cá mập, cậu bé 16 tuổi còn phải đối mặt với mối nguy hiểm
luôn rình rập từ chính chiếc xuồng con của mình.
Pi Patel đã bắt đầu những tháng ngày chu du của mình như thế.
Sự đói khát không đáng sợ bằng nỗi sợ hãi và đơn độc cứ gặm nhấm từng ngày từng
giờ. Sau rất nhiều suy nghĩ trăn trở, cậu lựa chọn phương án sẽ sống chung với
con hổ. Cậu, sẽ học làm người dạy thú trong rạp xiếc. Có sân khấu nào lớn hơn
biển cả nơi đây, có khán giả nào đông hơn cả cái thế giới dưới lòng biển kia.

Và chẳng biết từ bao giờ, mối hiểm nguy nặng 2 tạ và có màu
da cam ấy lại trở thành chút động lực nhỏ bé để Pi sống tiếp. Việc quan sát và
trông chừng nó trở thành một phần công việc của cậu hàng ngày. Cậu và con hổ
Bengal, như một cặp đôi lệch lạc đến buồn cười, ấy vậy mà đã cùng nhau vượt qua
những tháng ngày sóng gió giữa biển khơi, cùng nhau sẻ chia từng con cá, từng
giọt nước mưa, từng chút bóng râm ít ỏi giữa mênh mông nắng gắt. “Cuộc đời của Pi” giống như một bản hùng ca về sức mạnh của loài người. Không
phải sức mạnh của tay chân, của đường gân thớ thịt, mà là sức mạnh của ý chí, của
niềm tin và hy vọng. Nếu không có sức mạnh ấy thì điều gì lý giải cho việc cậu
bé 16 tuổi gầy gò có thể trải qua hơn 7 tháng lênh đênh giữa biển? Điều gì lý
giải cho việc cậu vẫn sống sót hơn một lần trước những cú vồ của con hổ 2 tạ?
Điều gì lý giải cho việc cậu vẫn sống sót trở về từ một hòn đảo biết ăn thịt
người? “Cuộc đời của Pi” không chỉ hấp dẫn bởi những tình tiết trong cuộc phiêu
lưu nghẹt thở của cậu bé 16 tuổi, nó còn hấp dẫn bởi sự hài hước không hề mất
đi dù trong những hoàn cảnh cam go nhất. Tài năng của Yann Martel đã biến nỗi
khó khăn cay đắng bỗng chốc tan biến trong một tiếng cười trào lộng, khi biển
trời mênh mông kia cũng chỉ là cái sân khấu diễn trò, và con vật sát thủ là
“con mèo của Thượng Đế”, ngoài những lúc nhe nanh giương vuốt thì cũng biết kêu
“meo meo” rất ngoan hiền. Người đọc sẽ không chỉ tìm thấy trong cuốn sách những trang
viết đầy khốc liệt về cuộc chiến sinh tồn của loài người, mà còn tìm thấy những
trang viết đầy thơ, đầy nhạc, như một bản tụng ca mẹ thiên nhiên hùng vĩ: “Có nhiều kiểu trời, trời đầy những đám mây trắng lớn, phẳng, tròn, và nở rộng
trên đầu. Trời tịnh không một gợn mây, xanh ngăn ngắt đến nỗi các giác quan của
ta như bị rạn vỡ hết cả. Trời như một tấm chăn dầy nghẹt thở dầy chặt mây xám,
mà lại không có tí mưa nào. Trời mỏng dính và u ám. Trời phơ phai những vệt mây
trắng nho nhỏ như lông cừu (…) Có nhiều loại biển. Biển gầm thét như một con hổ.
Biển thì thầm vào tai ta như người bạn rủ rỉ tâm tình. Biển kêu lanh canh như một
đồng xu lẻ trong túi quần. Biển sấm sét như những trận đất lở. Biển rít lên như
giấy nháp cọ trên mặt gỗ. Biển kêu như người đang nôn mửa. Biển lặng ngắt như
chết.Và ở giữa hai cái đó, giữa trời và biển, là gió và chỉ gió mà thôi”. 
Và điểm hấp dẫn
nhất của cuốn sách, có lẽ chính là cái cách mà tác giả lựa chọn để viết nên nó.
Cách viết ấy khiến những độc giả như tôi chợt phân vân, liệu cuốn sách có phải
hư cấu 100%? Đâu là thực, đâu là ảo trong câu chuyện của người đàn ông mang tên
Piscine Molitor Patel ấy? Chúng ta cho rằng mọi chuyện chỉ là bịa thôi, nhưng tại
sao tất cả lại sống động như đã từng hiện hữu ở đâu đó, cái cậu bé ấy, cái con
hổ ấy, cái xuồng con rách nát ấy? Nhưng có lẽ, hãy cứ để thắc mắc đó như một bí
mật không có lời giải đáp giữa muôn vàn bí mật trong cuộc đời này. Bởi vai trò
của bí mật, rất đơn giản, là để tạo nên sự hấp dẫn.
Hải Hoàng
(*) Cuộc đời của Pi; Tác giả: Yann Martel, Người dịch: Trịnh Lữ; NBX Văn Học & Nhã Nam Số lượt đọc:
228
-
Cập nhật lần cuối:
14/11/2011 08:42:07 AM | |
|
|
|
|
|
Cuốn sách như một bộ bách khoa toàn thư
độc đáo và cuốn hút với sức hấp dẫn của văn chương hạng nhất này đã ra đời từ
năm 1980, song nếu tính theo thang thời gian vũ trụ thì nó chỉ vừa được viết
xong, đúng như tinh thần một câu trong sách này - “Vũ trụ chỉ mới được khám phá
ngày hôm qua” (tr.571).
|
|
|
|
|