Với Nhảy nhảy nhảy, Haruki Murakami
còn đem đến cho độc giả một bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn, ngập tràn giai điệu,
từ những ca khúc rock n roll đầy mê hoặc, những bài hát làm nên tên tuổi của
Michel Jackson, Paul McCartney cho đến những bản tình ca bất hủ như “Love is
blue”, “Moon River”… Tất cả hòa quyện thành một mê khúc ám ảnh tâm trí người
đọc.

“Nếu Raymond Chandler sống đủ lâu để có thể
xem Blade Runner, thì ắt hẳn ông sẽ viết một cuốn nào đấy tương tự như Nhảy Nhảy Nhảy.”
-
Observer
Tiếp nối thành
công của Cuộc săn cừu hoang, Haruki Murakami đưa nhân vật
chính không tên - Người Cừu cùng thế giới tưởng tượng đầy huyền ảo của mình trở
lại với độc giả qua chuyến phiêu lưu mới trong Nhảy
nhảy nhảy.
Câu chuyện bắt
đầu vào thời điểm bốn năm sau khi nhân vật chính gặp Người Cừu và Kiki, cô bạn
gái có đôi tai đẹp khác thường. Nhân vật chính giờ đây 34 tuổi, đã ly dị vợ và
đóng cửa văn phòng của mình để trở thành người viết lách tự do. Công việc đơn
giản chỉ là viết bài cho các bản tin PR và phỏng vấn các ngôi sao sắp nổi danh.
Cuộc sống trôi qua hết sức bình lặng nhưng nỗi cô đơn vẫn bám riết lấy anh từng
ngày, đặc biệt là những giấc mơ kỳ lạ về khách sạn Cá Heo, nơi mà anh và Kiki
đã thuê phòng ở một lần. Những giấc mơ thường xuyên lặp lại hình ảnh xưa cũ,
kèm theo đó là tiếng khóc âm u não nuột của Kiki trong bóng tối, như đang kêu
gọi, tìm kiếm anh. Trong lòng trào dâng niềm thôi thúc mạnh mẽ muốn gặp lại
người bạn gái cũ, anh quyết định lên đường trở về thành phố Sapporo để đến
khách sạn Cá Heo.

Tuy nhiên, khi đặt chân đến Sapporo, anh
phát hiện ra khách sạn nhỏ bé, xập xệ ngày trước đã biến mất. Thay vào đó là
khách sạn Cá Heo siêu cao cấp, hai mươi sáu tầng, với “cờ các nước tung bay dọc
lối đi dành cho xe hơi, những nhân viên trực cửa mặc đồng phục gọn gàng đang ra
hiệu cho taxi, một chiếc thang máy bằng kính chạy thẳng lên nhà hàng trên tầng
áp mái”. Tại đây, anh nhanh chóng làm quen được với cô tiếp tân đeo kính có nụ
cười hết sức chuyên nghiệp. Cô đã tiết lộ cho anh bí ẩn mà mình tình cờ phát
hiện được về tầng thứ mười sáu của khách sạn. Đến một ngày, chính anh thực sự
trải nghiệm điều bí ẩn đó.
Bất chấp lời
cảnh báo của người bạn, nhân vật chính tự mình tìm hiểu và dần dần phát hiện
được sự thật ẩn chứa bên trong vẻ bề ngoài sang trọng của khách sạn Cá Heo.
Càng tiến sâu vào cuộc tìm kiếm người bạn gái cũ, anh càng nhận ra mình đã mắc
kẹt vào một âm mưu hết sức thâm độc, chính nó sẽ kéo theo những cái chết đầy
bất ngờ. Anh không chỉ gặp lại Người Cừu mà còn gặp được những con người mới.
Một bé gái mười ba tuổi với tính cách lạ lùng hâm mộ David Bowie. Một người bạn
cũ giờ đã là một diễn viên nổi tiếng, từng đóng chung với Kiki. Những gì tưởng
chừng không liên quan lại đan xen chằng chịt với nhau. Thế nhưng, trước những
bí ẩn không lời giải thì sự việc ngày càng trở nên phức tạp. Không có bất kỳ
một manh mối nào ngoại trừ lời nhắn nhủ của Người Cừu: “mỗi khi tiếng nhạc cất
lên, anh phải nhảy”.
Xuất bản năm
1988 ngay sau khi Rừng Na Uy trở thành best-seller tại Nhật Bản, Nhảy
nhảy nhảy không
chỉ là sự trở lại của một Murakami siêu thực mà còn là lời khẳng định cho những
ai còn hoài nghi về tài năng của ông. Nhảy nhảy nhảy là một câu chuyện mang nhiều
màu sắc trinh thám, đồng thời kết hợp nhuần nhuyễn các yếu tố kỳ bí, huyền ảo
và kinh dị. Cuốn tiểu thuyết được đặt trong bối cảnh nước Nhật những năm 1980,
khi nền kinh tế đang trên đà phát triển mạnh mẽ. Nhà văn không chỉ miêu tả
những tầng sâu thẳm của ý thức một cách tinh tế mà còn nắm bắt được những điều
vô hình. Không quá phức tạp và đồ sộ về nội dung mà tập trung vào những chi
tiết, Nhảy nhảy nhảy vẫn mang những gì định hình
nên phong cách Murakami, tuyệt đẹp và đầy chất thơ.
Với Nhảy
nhảy nhảy, Haruki
Murakami còn đem đến cho độc giả một bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn, ngập tràn
giai điệu, từ những ca khúc rock n roll đầy mê hoặc, những bài hát làm nên tên
tuổi của Michel Jackson, Paul McCartney cho đến những bản tình ca bất hủ như
“Love is blue”, “Moon River”… Tất cả hòa quyện thành một mê khúc ám ảnh tâm trí
người đọc.

Tiếp nối chuỗi thành công của Rừng
Na Uy, Biên niên ký Chim vặn dây cót, Phía
Nam biên giới phía Tây mặt trời, Kafka bên bờ biển… Nhảy
nhảy nhảy một lần nữa
thể hiện tài năng của Murakami trong việc nắm bắt cái tâm thế lưỡng cực và
trạng thái mơ hồ của con người trong một thế giới hỗn độn không có gì chắc
chắn… Đời là thực hay mơ, thôi thì nhạc đời đã trỗi lên rồi, ta cứ nhảy đi!
Hoàng Thanh