Những độc giả yêu
thích và thần tượng Bùi Giáng (vốn khá đông) sẽ có thêm dịp “truy nguyên ngọn
nguồn” cùng thi sĩ này khi tác phẩm Đười ươi chân kinh (NXB
Hội Nhà văn và Nhã Nam, 536 trang) vừa ấn hành nhân ngày sinh của ông
(17/12). Đây là tuyển tập khá công phu mà những người thực hiện muốn đạt đến
“chân kinh” của một thi sĩ có sức viết như “cuồng phong, sóng dựng”.
Để đánh dấu sự kiện này, Nhã Nam đã phối hợp
cùng L’Espace (Hà Nội) tổ chức đêm thơ Bùi Giáng và giới thiệu tinh tuyển vào
lúc 18h ngày 20/12, với sự tham gia của học giả Bùi Văn Nam Sơn, nhà thơ Nguyễn
Trọng Tạo, dịch giả Nguyễn Nhật Anh, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên và
nghệ sĩ ngâm thơ Ngọc Lan. Cũng tại hội trường L’Espace, đã có triển lãm giới
thiệu khoảng 70 quyển sách của Bùi Giáng xuất bản trước 1975 và một số tranh
ảnh, thủ bút độc đáo, thuộc sưu tập của Yên Ba và Nguyễn Nhật Anh, kéo dài trong
5 ngày.
Huyền thoại…
Đương thời, Bùi Giáng (1926-1998) có rất nhiều
bút danh, như Trung Niên Thi Sĩ, Bùi Bàn Dúi, Bùi Văn Bốn, Vân Mồng… và Đười
Ươi Thi Sĩ. Có lẽ vì “tinh thần đười ươi” mà tuyển tập có tên Đười ươi
chân kinh đã tập trung tuyển những tác phẩm xuất bản thời Bùi Giáng
còn sống.
Bùi Giáng (17/12/1926
tại Quảng Nam - 7/10/1998 tại TP.HCM). Ảnh: TL
Nhiều người hẳn còn nhớ cuốn Bùi Giáng
- Qua 99 giai thoại (NXB Lao động, 1999) do Huyền Li sưu tập, đủ thấy
xung quanh thi sĩ này có rất nhiều giai thoại. Có nhiều ý kiến cho rằng giai
thoại về Bùi Giáng, nếu so với các thi sĩ khác và nếu tính về số lượng, chắc
nhiều nhất thế kỷ 20 (!?); nhiều giai thoại đã trở thành huyền thoại.
Nhà thơ Vũ Ngọc Giao có một quãng dài đi chơi
với Bùi Giáng nói đại ý rằng, các giai thoại được sinh ra vì hai lý do chính:
muốn chứng tỏ mình thân với đười ươi thi sĩ nên tự “sáng tạo” ra một câu chuyện
riêng; có giai thoại riêng rồi thì không cần đọc thơ họ Bùi nữa, vì thơ ông rất
nhiều và không hề dễ đọc chút nào.
Đương thời, Bùi Giáng thích “ngao du ngày
tháng”, có thể nói chuyện triết lý, văn thơ suốt ngày đêm, nhưng rất ghét kể
giai thoại. Xét trên bình diện văn bản, điều này được ông thể hiện khá rõ khi
viết về Lý Bạch, đại thi hào gắn liền với nhiều giai thoại. Bùi Giáng viết: “Người
Trung Hoa đã điên rồ thêu dệt những giai thoại ngớ ngẩn tưởng là làm vinh dự
cho ông, nhưng thực ra đã bôi nhọ ông một cách cổ kim chưa từng có. Tại hạ đã
nhiều phen muốn nêu sự vụ kia ra, nhưng vừa nghĩ tới đã cảm thấy buồn nôn gớm
guốc khôn tả”.
Thơ là chân kinh…
Dịch giả Nguyễn Nhật Anh (đại diện Nhã Nam)
nói rằng tham vọng duy nhất của tuyển tập này là giúp độc giả bận rộn ngày nay
có một cái nhìn bao quát, xuyên suốt về tất cả khía cạnh văn chương của thi sĩ
vô tiền kháng hậu này.
Trong lời giới thiệu, Thiên Hải Đoạn Trường
Nhân viết: “… Chúng tôi chủ trương chỉ chọn lọc những gì “đọc được”
(readable) trở lên của “đười ươi thi sĩ”, và bằng nguyên tắc này, gạt bỏ ra
ngoài hết thảy những gì mà chúng tôi cho là tạp nham, không cơ bản, những “sấm
ngữ” tối nghĩa…”.
Tuyển tập Đười ươi chân kinh
có vẻ như chia sẻ được quan điểm của nhà nghiên cứu Huỳnh Hữu Ủy: “Bùi Giáng là
người tài, nhưng là một nhà thơ điên, vì vậy ông viết quàng xiên nhiều quá.
Nhưng cũng chẳng hề gì, mấy ngàn trang sách của ông chỉ cần lọc lại thành một
tập thơ nhỏ, rồi với tập thơ ấy chỉ cần tinh lọc thêm một lần nữa để chỉ còn
lại chừng mươi bài, thì với mươi bài thơ ấy ông cũng đã là một nhà thơ lớn bậc
nhất của thời hiện đại, một vì sao lấp lánh rạng rỡ mãi hoài trên vòm trời thơ
của dân tộc Việt”.
Ngoài hình ảnh, các trích lục và phụ lục được
tuyển lựa có tiêu chí, quyển sách còn dành ra một chương cho “những câu thơ lẻ
xuất thần, đặc biệt là lục bát” và một “tự điển” về những từ ngữ có tần số xuất
hiện nhiều, tiêu biểu trong thơ Bùi Giáng. Nhìn chung, đây là tinh tuyển khá
thành công trong việc phác thảo diện mạo một tác giả quan trọng của văn học
Việt Nam thế kỷ 20.
Văn Bảy