Mới
đây, dư luận xôn xao vì một cuốn sách nhỏ mang cái tên hơi quái dị “Sát thủ đầu
mưng mủ” – cái tên ‘dị’ đến nỗi mấy ngày đầu, khi lên phố sách Đinh Lễ hỏi,
người bán hàng điềm nhiên trả lời “Nhà em không có cuốn truyện trinh thám đó!”
Bây giờ thì hẳn là chị ta đã biết rồi: cuốn sách sau đó đã nóng bỏng như khoai
nướng, và, đã bị đình chỉ phát hành để kiểm định nội dung. Nói trắng ra là: thu
hồi! Ai cũng biết, lý do hành chính chỉ là bề ngoài - cả làng đều vượt đèn đỏ,
đèn vàng… thì nhà đương cục muốn tuýt còi ai mà chẳng được – còn, một trong
những lý do sâu xa, ta đều hiểu là trong cuốn sách có một số câu tục ngữ mới mà
giới trẻ nay hay dùng nhưng không được nhiều người ủng hộ, coi là tục ngữ
“chế”, và bị coi như đi ngược lại với truyền thống! Đó là những câu đại loại:
“Một con ngựa đau cả tàu… được ăn thêm cỏ!” hay “Không mày đố thày dạy ai” và
“Một điều nhịn là chín điều nhục!” Trong bài viết tí xíu này, tôi chỉ muốn nói
đến vấn đề nhịn nhục, tức là câu tục ngữ cuối, được lưu hành để phản biện “một
điều nhịn là chín điều lành”, câu tục ngữ cũ, gin, xịn, hàng thật giá thật – sự
tốt đẹp toàn diện – cái cớ để nhiều phụ huynh và một số người quá nghiêm nghị
xuống tay với “một điều nhịn là chín điều nhục”.
Hai
câu tục ngữ, hai thái độ sống. Một khuyên ta nên nhịn, tức ca ngợi chữ ‘nhẫn’,
để nhận điều lành. Một cho rằng một nhịn thì chín nhục. Nhịn lắm thì nhục
nhiều. Tốt nhịn thì sinh hèn… Nói cách khác, nó ca ngợi chữ ‘dũng’.
Ở
một xã hội mà chữ “nhẫn” vẫn được treo trang trọng trong phòng khách thì có
nhiều người khó chịu và phản ứng với “một điều nhịn là chín điều nhục” cũng là
điều dễ hiểu. Vì nó không… lành.
Bây
giờ vì xã hội hiện đại có nhiều bất an, không lành, nên người ta thích… lành.
Mua xe cũng muốn một chiếc vừa phải, không dễ hỏng, không trội để bị chú ý,
thường là xe Nhật, tùy túi tiền để là Altis hay Camry hay Lexus, để đi “cho nó
lành”. Cưới cô vợ cũng xem kỹ ngày giờ, có khi rước dâu lúc hai giờ sáng, rồi
cưới đi cưới lại, cũng là để… cho nó lành. Đến cả trong nghị trường cũng thấy
nói bao nhiêu cũng là bạc, im lặng kia mới là vàng, cho nên ngài nghị sĩ kia
cũng thấy im lặng là tốt, nên ngài ngồi im, cốt để cho nó lành.
Cho
nên, chỉ có bọn trẻ, hay những kẻ hữu dõng mà mưu không cao, những kẻ máu nóng
như Trương Phi tái thế, mới không muốn nhịn nhục, không muốn điều lành mà thôi!
Nhưng
rốt cuộc tốt nhịn có lành hay không?
Qua
một vài trường hợp rộn ràng trên báo chí gần đây, ta thấy rõ là nhịn cũng không
hẳn là lành.
Dương
Vũ ở Thâm Quyến chỉ là một thảo dân, anh ta cũng như mọi người, chỉ muốn điều
lành. Cho nên trước việc gã dân phòng Dương Hỷ Lợi cùng với đồng bọn tay dao
tay thước xông vào nhà chửi rủa và giở trò cưỡng hiếp chính vợ mình, Dương Vũ
là chồng, nhưng đã quyết định mặc kệ. Anh ta chấp nhận nhịn nhục, vì “nghĩ lại
trong nhà còn có mẹ già với bốn con nhỏ, mình giết người đi tù thì ai nuôi họ?
Tôi không thể làm nhà tan cửa nát được!”
Không
ai có thể phủ nhận trong trường hợp này Dương Vũ thật là tốt nhịn. Nhưng không
ai có thể khẳng định thứ anh ta nhận được bây giờ là điều lành. Vợ anh ta chửi
anh ta “không phải là đàn ông”, mẹ anh ta mắng anh ta là “đứa con bất hiếu”,
bản thân anh ta đã phải đổi cả chỗ ở vì láng giềng phỉ nhổ nhục nhã… Mặc dù
vậy, cả nước Trung Hoa vẫn không bớt phẫn nộ, còn dùng chính cái tên “Dương Vũ”
của anh ta để chỉ những kẻ đớn hèn.
Vì
Dương Vũ tốt nhịn nhất song cũng chính là người đàn ông đớn hèn nhất thế gian.
Nhịn
còn đồng nghĩa với “hèn” là như vậy.
Gần
đây ở Hà Nội dư luận lại rộ lên vụ đám đông người đi xe buýt mặc kệ kẻ móc túi
hành hung người lành mà không lên tiếng can thiệp; rồi vụ một thanh niên khổ sở
van xin kẻ móc túi trả lại ví cho mình. Anh thanh niên mặt mày thất thần, cuống
quít lên tiếng: “Anh ơi, túi em không có tiền đâu... Anh ơi, cho em xin lại cái
bằng lái xe thôi”... nhưng đám đông xung quanh điềm nhiên im lặng.
Điều
gì đang xảy ra vậy?
Khi
lựa chọn im lặng làm ngơ trước điều bất thiện, đám đông trong trường hợp này đã
hành động giống như Dương Vũ ở nước Trung Hoa kia, cam tâm nín nhịn, để nhận
điều… lành, và dĩ nhiên là ở một mức độ nhẹ nhàng hơn nhiều, cam tâm chịu
“hèn”.
Hèn
nhẹ nhàng. Hèn không để lại hậu quả.
Chuyện
xảy ra, có thể đa dạng, song cốt truyện thực chất vẫn cũ. Hình thức có thể khác
nhau, song nguyên lý vẫn là một.
Nó
chính là cái triết lý “một điều nhịn là chín điều lành” đã được tăng volume lên
đến hết cỡ! Đến mức cái câu tục ngữ ngàn đời đẹp đẽ, khuyến dụ con người nhường
nhịn, bất tranh, bao dung, từ ái, biến thành một triết lý ích kỷ khuyến khích
người ta an phận thủ thường, làm ngơ trước cái ác và sống hèn hạ.
Vật
cực tắc phản là nghĩa như vậy!
Điều
gì sẽ xảy ra khi xã hội có quá nhiều người chọn chữ “nhẫn” theo kiểu đó?
Một
cộng đồng hài lòng với sự nhẫn nhịn đến nỗi cả vị Đại tướng lừng danh bốn bể của
nó cũng bị vu cho là treo chữ “nhẫn” ở chỗ làm việc, thậm chí làm cả một bài
thơ về “Chữ Nhẫn” trong đó có những câu như “Có khi nhẫn để tiến thân” thì thực
sự là đáng lo ngại!*
Vì
một cộng đồng có quá nhiều người cam lòng nhẫn nhịn phải chăng cũng là một cộng
đồng điếc đặc trước cái ác?
[Để
chúng ta, trước mỗi việc xảy ra cũng thấy giật mình thảng thốt vì không thể tin
nổi đó là sự thật. Đâu chỉ là chuyện cô bé con ở Phật Sơn, Quảng Đông bị xe cán
đi cán lại trong sự thờ ơ của đám đông xung quanh làm không chỉ người Trung Hoa
mà cả chúng ta nữa sôi ruột! Vì đâu phải là chuyện Trung Hoa, chính chúng ta
vẫn nghe nói tới một cái luật bất thành văn nào đó của lái xe tải là đã cán
người thì cứ cán luôn cho chết! Cái luật bạo tàn kia hẳn chỉ áp dụng được ở một
xã hội đã không còn sức đề kháng với cái ác, và một gã tài xế bất nhân hẳn chỉ
thực hiện được hành vi của gã với sự im lặng trợ giúp của cả một đám đông nhẫn
nhục.]
Đâu
rồi cái triết lý của chàng Lục Vân Tiên “giữa đường thấy chuyện bất bằng chẳng
tha” dũng mãnh và giản dị?
Và
chúng ta đã chôn giấu ở đâu cái dũng tức thời, không thất phu, như một phản ứng
bản năng của cái thiện?
Chỉ
nhắm mắt ca ngợi chữ “nhẫn”, chỉ thấy “một điều nhịn là chín điều lành” mà
không nhìn thấy cái cảm quan khoẻ khoắn của triết lý “một điều nhịn là chín
điều nhục” cũng tức là không thấy được sự cần thiết của cái dũng lành mạnh, cái
dũng thiện lương đó.
Xã
hội đã có những người như Dương Vũ, xã hội cũng cần phải có những Lục Vân Tiên,
những Quan Vân Trường.
Những
kẻ không muốn nhận điều lành theo lối nhắm mắt nhịn nhục.
Thiên Hải Đoạn Trường Nhân
*Xem
bài: Tướng Giáp chưa hề treo chữ “Nhẫn”, Vietnamplus.vn, ngày 6.8.2011