Điển trai, quyến rũ và thân thiện,
Paolo Giordano
là một trong những nhà văn Ý đã để lại được ấn tượng mạnh mẽ trong lòng
độc giả trẻ tại Việt Nam sau sự kiện anh sang giao lưu hồi tháng 8 năm
ngoái. Cuốn tiểu thuyết đầu tay và cũng là duy nhất của anh tính đến
thời điểm này mang tên
Nỗi cô đơn của các số nguyên tố
đã giành được thành công lớn với giải thưởng danh giá Permio Strega
cùng hàng triệu bản in trên toàn thế giới. Chính cuốn tiểu thuyết đặc
biệt, kết hợp nhuần nhị những yếu tố toán học bên trong một câu chuyện
đa chiều khắc họa nỗi cô đơn của những con người hiện đại đã đưa tên
tuổi anh đến với độc giả trên toàn thế giới và sánh ngang với những cây
đại thụ của làng văn châu Âu. Hãy cùng nghe một vài chia sẻ của
Paolo Giordano trong một cuộc phỏng vấn với TMO về
Nỗi cô đơn của các số nguyên tố và cuộc sống ngoài những trang sách của anh.
Hãy
nói một chút đến tuổi thơ - một chủ đề trung tâm trong 'Nỗi cô đơn của
các số nguyên tố', nhưng cũng là yếu tố tác động mạnh mẽ đến những sáng
tác của anh. Ví dụ nhé, anh nghĩ sao khi cả anh và Niccoló Ammaniti, hai
nhà văn đến từ những thành phố khác nhau và có phong cách viết hoàn
toàn trái ngược lại có chung niềm đam mê về thời thơ ấu của các nhân
vật?Thật ra,
Niccoló Ammaniti
chính là cây bút có sức ảnh hưởng mạnh mẽ với tôi. Tôi còn nhớ mình đã
cảm thấy choáng váng thế nào khi đọc một trong những tiểu thuyết đầu
tiên của ông - hồi 14 tuổi. Nhưng tôi không chắc rằng tuổi thơ là một
chủ đề đặc quyền của các nhà văn Ý bởi có ít nhất hai tác phẩm tuyệt vời
luôn gợi tôi nhớ đến những đứa trẻ, đó chính là
Steal you awayThe child của Ian McEwan và
Towelhead của Alicia Erian.
Với
riêng tôi, đó thật sự là một nguồn cảm hứng đặc biệt, bởi mỗi khi ngồi
vào bàn và viết, tôi như được quay trở lại một giai đoạn đặc biệt. Tôi
luôn cảm thấy rằng những điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình đều đã
xảy ra khi tôi còn thơ ấu. Đó chính là lí do tôi đến với chủ đề này rất
tự nhiên và nhiều đồng cảm. Thú thật là trước cuốn
Nỗi cô đơn của các số nguyên tố, tôi có viết vài truyện ngắn và nhân vật chính luôn là những đứa trẻ.
Không
khó để nhận ra các nhà văn thường xuất phát từ nghề báo hoặc phần lớn
là những người học chuyên ngành xã hội. Khoa học và văn học dường như
luôn đứng ở hai cực đối lập. Là một nhà vật lý học có tiếng, đồng thời
cũng là một nhà văn thành công, anh nghĩ đâu là điểm chung giữa chúng?Sự
thật là chúng ta thường cố phân biệt chúng quá rạch rõ. Tôi chỉ đơn
giản nghĩ rằng sự phân biệt đó là không đúng. Viết lách là công việc duy
nhất mà ai cũng có thể làm được. Hơn thế nữa, tôi tin là những kiến
thức cơ bản về khoa học, kinh tế học hay bất cứ thứ gì khác còn giúp đem
lại những góc nhìn mới mẻ và thú vị cho văn chương nữa. Chưa bao giờ
tôi nghĩ rằng có một cái hố ngăn cách giữa văn học và vật lý cả... Và dù
có đi nữa, tôi cũng muốn là một cây cầu nối chúng lại với nhau.
Có
phải trước khi ra mắt với cái tên 'Nỗi cô đơn của các số nguyên tố',
anh từng định đặt một cái tên khác cho cuốn tiểu thuyết này?Đúng như vậy. Tên gốc của cuốn sách là
In and out of the water.
Nhưng sau đó, biên tập viên của tôi đã nghĩ ra và thay đổi tựa sách như
bây giờ. Anh ấy nói với tôi rằng anh ấy tìm thấy điều đó - nỗi cô đơn
khi đọc bản thảo.
Không
ít độc giả cho rằng 'Nỗi cô đơn của các số nguyên tố' là câu chuyện đối
xứng về mối quan hệ giữa hai nhân vật chính Alice và Mattie. Điều gì
khiến ánh quyết định chia câu chuyện thành bảy phần, trải rộng trên một
khoảng thời gian kể chuyện của 24 năm?Thật ra cấu trúc
của truyện được tôi xây dựng trong quá trình viết, chứ không hề định ra
trước đó. Cứ mỗi khi tôi nghĩ ra một ý tưởng thú vị cho một sự kiện
trong quá khứ, là tôi lại bắt tay vào nó ngay. Chỉ khi có kết truyện
trong tay, tôi mới bắt đầu nghĩ đến việc đưa ngày tháng vào đầu mỗi
chương truyện. Còn vể kết cấu đối xứng với góc nhìn lần lượt của Alice
và Mattie xuất phát từ sự thật là cuộc sống của cả hai luôn đan quyện
vào nhau...
Bìa cuốn tiểu thuyết Nỗi cô đơn của các số nguyên tố
được xuất bản tại Việt Nam
Anh yêu nhân vật nào của mình hơn, Alice hay Mattie?Nếu
tôi trả lời là chẳng ai cả thì bạn có tin không? Thật sự là với tôi,
Alice hay Mattie đều có rất có ý nghĩa, nhưng họ chỉ là nhân vật trong
tiểu thuyết
Nỗi cô đơn của các số nguyên tố mà thôi...
Ở tư cách một độc giả, yếu tố nào khiến anh quyết định mua một cuốn sách? Thể loại sách yêu thích của anh?Tôi
đặc biệt bị thu hút bởi những cuốn tiểu thuyết thiên về tâm lý, với
những tình huống phức tạp, khi mỗi con người phải đối mặt với nỗi sợ hãi
và sự xấu hổ của chính bản thân mình. Ẩn trong mỗi cuốn tiểu thuyết,
tôi luôn tìm kiếm giá trị nhân bản của những mối quan hệ thực sự.
Cuối
cùng, hãy nói một chút về cái kết. Kết thúc của câu chuyện, xét về mặt
nào đó, đầy phá cách và không theo lối truyền thống: một kết thúc đột
ngột, dở dang và nhiều mâu thuẫn. Tại sao anh lại quyết định viết phần
kết như vậy?Chính tôi cũng có cảm giác cái kết của
Nỗi cô đơn của các số nguyên tố
hơi "cứng". Tôi đã viết nó hơn năm lần và tôi vẫn không thật sự hài
lòng. Tôi không muốn để một cái kết mở, nhưng cứ khi nào tôi ép ngòi bút
của mình viết theo một hướng nhất định, nó lại từ chối tôi vì điều đó
biến câu chuyện trở nên không trung thực.
Tôi nghĩ rằng tôi đã để
cho các nhân vật của mình được tự do lựa chọn một tương lai cho riêng
mình. Cuốn tiểu thuyết không kết thúc khi hai nhân vật "giải quyết" được
những mâu thuẫn của riêng mình, như nhiều lối viết truyền thống khác,
mà nó chỉ khép lại khi mối quan hệ của cả hai thật sự được làm sáng
tỏ...
Thụy Thụy
Theo TMO