|
“Sát thủ đầu mưng mủ”: Chắc gì đã "ngoa"? :: Tin sách |
   |
|
 |
“Sát thủ đầu mưng mủ”: Chắc gì đã "ngoa"? | Vừa mới xuất bản được mươi
ngày, cuốn sách tranh “Sát thủ đầu mưng mủ” tập hợp những thành ngữ hiện đại
đang được giới trẻ sử dụng lập tức gây chú ý lớn. Các ý kiến ủng hộ có nhiều,
song cũng có các ý kiến chê trách là “nhảm nhí”, “không có lợi cho giáo dục”… Có ý kiến cho rằng, những
'thành ngữ' trong cuốn sách còn không 'ngoa' bằng những thành ngữ mà các cụ nhà
ta từng nói. Ông Vũ Hoàng Giang, Phó Giám đốc Công ty Nhã Nam, đơn vị liên
kết với NXB Mỹ Thuật để xuất bản cuốn sách bày tỏ: "Riêng câu “Đã xấu
mà lại còn xa” thậm chí còn có cả mẫu trong tục ngữ của các cụ đấy nhé. Đó là
“Đã gian lại còn ngoan/Đã đi làm đĩ lại toan cáo làng!”… Thế còn chê là nhảm
thì “Im ỉm như gái ngồi phải cọc”, “uống rượu ngồi dai, d… mài xuống đất” hẳn
cũng khá là nhảm; rồi những câu như “Không ăn được thì đạp đổ” hay “Không chồng
mà chửa mới ngoan/Có chồng mà chửa thế gian sự thường” đều có thể quy là không
lợi cho giáo dục được!"
Để
rộng đường dư luận, chúng tôi có cuộc trao đổi với ông Vũ Hoàng Giang, Phó Giám
đốc Công ty Nhã Nam, đơn vị liên kết với NXB Mỹ Thuật để xuất bản cuốn sách.
- Thưa
ông, ông suy nghĩ gì về những lời “chê” gần đây đối với cuốn “Sát thủ đầu mưng
mủ”? 
Ông Vũ Hoàng Giang, Phó Giám đốc Công ty Nhã Nam
Mặc dù sách mới ra, song đã có một vài ý kiến lẻ tẻ trên báo nói
cuốn sách có giá trị giải trí, xả stress, nhưng còn “nhảm nhí”, hoặc có ý kiến
cho rằng “không lợi cho giáo dục”, khi cuốn sách tập hợp những câu như “Một con
ngựa đau cả tàu được ăn thêm cỏ”… Theo tôi, đây chỉ là những nhìn nhận thoáng
qua và bề ngoài, không thực sự đi vào bản chất của thành ngữ, tục ngữ dân gian
và hiện đại.
Xin hãy công bằng và khách quan, đừng đem cái phán xét cá nhân để áp đặt lên
ngôn ngữ! Ngôn ngữ là của chung, mình không thích thì có người khác thích. Cá
nhân tôi cũng không thích nhiều lối nói, lối diễn đạt của nhiều người khác,
nhưng tôi vẫn vui vẻ chấp nhận. Bởi cuộc sống là thế. “Một con ngựa đau cả tàu
được ăn thêm cỏ” tại sao lại không hiểu là đó chính là lối giễu nhại, qua đó
thể hiện thái độ phê phán ngầm?
“Ăn chơi sợ gì mưa rơi” với câu thoại của người mẹ là “Há mồm ra” mà bảo là
không lợi cho giáo dục thì tôi e là suy diễn quá xa vời. Sao không thấy đấy là
cái nhìn hài hước nhưng cảm thông… với vô số những bà mẹ ở đô thị khổ sở vì cho
con ăn rất khó?
Tôi có anh bạn Việt kiều nói rằng trẻ con Việt Nam cho ăn khổ nhất thế giới.
Hàng xóm anh ấy mỗi lần cho con ăn là rồ ga xe Dream ầm ĩ trong nhà để cho đứa
bé nó cười nó mới chịu há mồm cho!
- Với những "thành ngữ teen "vô thưởng vô phạt, như kiểu “ngất
trên cành quất”, “oách xà lách”… hay gây sốc như “Đã xấu lại còn xa/Đã si đa
còn xông pha hiến máu”? Tôi thì không nghĩ thế. Nếu giữ
nguyên cái nhìn như thế thì có thể thấy vô số những thành ngữ, tục ngữ dân gian
cổ truyền của cha ông ta là “nhảm nhí” và “không có lợi” và “sốc”. Tôi đơn cử:
“L… đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân” hay “Văn chương chữ nghĩa bề bề/Thần l… ám ảnh
vẫn mê mẩn đời” có lẽ cũng gây sốc cho không ít người đâu.
Riêng câu “Đã xấu mà lại còn xa” thậm chí còn có cả mẫu trong tục ngữ của các
cụ đấy nhé. Đó là “Đã gian lại còn ngoan/Đã đi làm đĩ lại toan cáo làng!”… Thế
còn chê là nhảm thì “Im ỉm như gái ngồi phải cọc”, “uống rượu ngồi dai, d… mài
xuống đất” hẳn cũng khá là nhảm; rồi những câu như “Không ăn được thì đạp đổ”
hay “Không chồng mà chửa mới ngoan/Có chồng mà chửa thế gian sự thường” đều có
thể quy là không lợi cho giáo dục được! Thành ngữ tục ngữ là sản phẩm của xã hội, của
nhiều người, bao gồm nhiều cái nhìn của nhiều giai tầng. Không thể đơn giản lấy
cái nhìn chủ quan của cá nhân mình để áp đặt mà được. Cuốn “Sát thủ đầu mưng
mủ” rõ ràng là tập hợp của những thành ngữ mới ấy, có phủ nhận cuốn sách cũng
không thể phủ nhận được sự thông dụng và thực tế sử dụng phong phú và thông
dụng của chúng của cả giới trẻ lẫn người lớn ở ngoài kia! Các thành ngữ, các
lối diễn đạt trong cuốn “Sát thủ đầu mưng mủ” hầu hết đều có tần suất sử dụng rất
lớn.
 | Cuốn sách "Sát thủ đầu mưng mủ" mới ra được vài ngày đã gây xôn xao dư luận |
-
Tuy nhiên, vẫn còn đó một số ý kiến cho rằng cuốn sách sẽ làm ảnh hưởng đến sự
trong sáng của tiếng Việt với những lối nói vặn vẹo, phá cách, ông nghĩ sao?
Xung
quanh cuốn Sát thủ đầu mưng mủ, đã có hai giáo sư ngôn ngữ học giải thích về
trào lưu thành ngữ mới này trên tờ Tuổi Trẻ rất là xác đáng. Nhân đây tôi xin
gửi lời cám ơn đến các ông, vì không có ý kiến của các ông thì chúng tôi cũng
đến khổ! Cá nhân tôi thì cho rằng lo lắng đến sự trong sáng của tiếng Việt là
không cần thiết, mà ngược lại với đúng.
Thành
ngữ mới cho thấy tiếng Việt quá phong phú, có thể biến hóa đa dạng và sản sinh
từ mới, lối nói mới nhanh, linh hoạt không kém tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng
Trung. Chúng ta chẳng nói “phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam” đấy
ư. Đấy chính là bão táp đấy! Phải nói giới trẻ có những lối diễn đạt sáng tạo
và độc sáng: “Đã ngu còn cố tỏ ra nguy hiểm”, hay “Xấu xí còn cố gây chú ý” đều
rất hài hước và thâm trầm, chẳng kém gì những châm ngôn kiểu “Sự ngu dốt của
bọn có học” trong văn của Nguyễn Huy Thiệp!
Tôi
còn nghĩ đó là đóng góp của thế hệ trẻ bây giờ! Nếu không có tuổi trẻ và sự hài
hước của họ thì cuộc sống thật là nghèo nàn. Chúng ta quá thừa sự suy diễn và
trầm trọng hóa vấn đề, đến nỗi một tập hợp những cuốn sách về tiếng lóng thôi
cũng khó làm, khó phát triển. Tiếng Việt sẽ giàu có về đâu, khi tiếng mới thì
ngại không cập nhật, tiếng cũ thì vay mượn không ít? Tại sao lại quá nhạy cảm
với một cuốn sách giải trí nhẹ nhàng, trong khi sách giáo khoa sai, nhà đài nói
sai (ví dụ, ai đi xe đều thấy nhan nhản những lối dùng sai kiểu “mật độ phương
tiện rất đông”) thì chẳng thấy có vấn đề gì? Dùng sai mãi thành quen chẳng lẽ
không ảnh hưởng đến tiếng Việt?
 |
Nhiều nội dung gây tranh cãi trên các diễn đàn mạng
|
- Tôi hiểu ý ông, song, nếu có độc giả e ngại cuốn sách gây ảnh
hưởng không tốt đến những học sinh ngoan, không quen lối nói “sành điệu củ
kiệu” thì sao? Và, liệu có nên làm sách giải trí với những thành ngữ còn quá
“mới” như thế này?
Cuốn sách được thiết kế cho lứa tuổi trên 15, nghĩa là các em đã
có tương đối đầy đủ kiến thức và kinh nghiệm để đánh giá được đúng sai, phải
trái, biết suy nghĩ tự lập và biết sống! Không thể trút hết áp lực về giáo dục
cho một cuốn sách nhỏ chỉ có mục đích là sưu tập ngôn ngữ và giải trí như cuốn
“Sát thủ đầu mưng mủ” được! Còn với các lứa tuổi nhỏ như mẫu giáo và tiểu học,
chúng tôi và NXB Mỹ Thuật cũng mới ra một sê-ri 3 cuốn “Em học thành ngữ, tục
ngữ Việt Nam” rất đầy đủ và có nhiều ý nghĩa giáo dục với những câu như “Một
con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”… Chẳng qua là không ai chú ý mà thôi!
Và tôi cũng xin nói là những thành ngữ này không quá “mới”
đâu, giới trẻ dùng nhiều rồi. Người lớn cũng biết không ít. Ai trong chúng ta
chẳng đôi lần dùng, kiểu “chuyện nhỏ như con thỏ”... Cuốn sách khiến người ta
cười, xả stress là đáng hoan nghênh chứ, chẳng lẽ không tốt hơn những tin tức
cướp giết hiếp tai nạn giao thông ngày nào cũng đăng tải trên các phương tiện
thông tin đại chúng khiến cuộc sống của chúng ta thường trực căng thẳng và u
ám?
- Xin cảm ơn ông!
Khởi Nguyên Số lượt đọc:
1126
-
Cập nhật lần cuối:
01/12/2011 05:31:03 PM | |
|
|
|
|
|
Cuốn sách như một bộ bách khoa toàn thư
độc đáo và cuốn hút với sức hấp dẫn của văn chương hạng nhất này đã ra đời từ
năm 1980, song nếu tính theo thang thời gian vũ trụ thì nó chỉ vừa được viết
xong, đúng như tinh thần một câu trong sách này - “Vũ trụ chỉ mới được khám phá
ngày hôm qua” (tr.571).
|
|
|
|
|