Cuốn tiểu
thuyết cuối cùng của tác giả nổi tiếng người Mỹ Michael Crichton đặt ra cho độc
giả một câu hỏi mà đến nay vẫn còn là chủ đề gây tranh cãi: điều gì sẽ xảy ra
nếu kỹ thuật di truyền thành công và được phổ biến rộng rãi?
Trở lại những năm 1920, để tạo
ra một chủng loại chiến binh mới phục vụ chiến tranh, Stalin ra lệnh cho
Ivanov, nhà lai giống động vật nổi tiếng nhất ở Nga, tìm cách lai giống tinh
tinh và người. Tuy nhiên, kế hoạch thất bại và Ivanov bị bỏ tù. Vài năm sau,
các nhà khoa học của Hitler cũng thử nghiệm nhưng không thành công. Tất cả bắt
đầu khi tiến sĩ Henry Kendall, trong lúc đang nghiên cứu về bệnh tự kỷ đã đưa
tất cả gen của chính mình vào một cái phôi tinh tinh. Ban đầu, mục đích chính
của anh chỉ là để thu hoạch được một bào thai chuyển gen, sau đó mổ ra tìm
hiểu và nâng cao kiến thức về khả năng giao tiếp ở dã nhân. Thế nhưng đã xảy ra
một số trục trặc ngoài dự định. Bốn năm sau, phòng thí nghiệm gọi anh đến và
giới thiệu với anh “con trai” của mình: Dave.
Có thể nói rằng Henry là người
đầu tiên làm được cái điều mà cả Stalin và Hitler đều bất khả. Với kích thước
cỡ một đứa bé bốn tuổi, Dave có thể nói chuyện được như người, thích nhạc
Mozart và khá là dễ bảo. Mặt nó tuy dẹt hơn thường lệ, da thì nhợt nhạt nhưng
rõ ràng vẫn là tinh tinh. Chính xác hơn, Dave là “một con Linh trưởng bậc cao
đã chuyển gen”. Nhưng thay vì vui sướng cùng sự thật đó thì Henry lại hết sức
lo lắng và sợ hãi, bởi sự tồn tại của Dave là hoàn toàn trái phép và anh có thể
bị tống vào tù bất cứ lúc nào. Vì vậy, anh quyết định đánh cắp Dave, đưa nó về
nhà mình ở California
để nuôi dưỡng.
Song song với tuyến truyện về
Henry và những rắc rối mà Dave đem lại khi hòa nhập cộng đồng là sự xuất hiện
của Gerard, một con vẹt lông xám châu Phi biết nói. Khi còn là vẹt non, Genard
đã được một nhà nghiên cứu tên là Gial Bond cho tiêm đủ loại gen người, nên có
thể nói lưu loát từ tiếng Mỹ lóng cho đến tiếng Pháp, kể cả giọng đàn ông lẫn
đàn bà và nhái được đủ thứ âm thanh khác. Để quan sát sự phát triển của Gerard,
Gail đưa nó về nhà nuôi trong một thời gian. Cho đến khi tình cờ phát hiện con
vẹt giúp con trai mình làm bài tập về nhà, bà mới biết được nó còn có khả năng
làm toán siêu việt. Vấn đề là chồng của Gail không ưa gì con vẹt nhiều chuyện
nên đã tìm cách tống cổ nó ra khỏi nhà. Sau một thời gian, Gerard lưu lạc đến California và gặp được
gia đình Henry trong một tình huống vô cùng nguy kịch mà cũng hết sức hài hước.
Thông qua hai nhân vật không
phải người nhưng lại mang những đặc điểm của con người này, Micheal Crichton
muốn cảnh báo cho chúng ta về những mối đe dọa cũng như hậu quả mà kỹ thuật di
truyền có thể gây ra. Dave chính là một trường hợp tương tự như Tarzan khi trở
về với cuộc sống loài người. Nhưng đáng buồn, Dave lại bị bạn bè xa lánh hắt
hủi và thậm chí là bị săn đuổi chẳng khác gì một con thú. Còn Gerard, cho dù có
thông minh đến mấy và luôn tự nhận mình là người thì cũng chỉ là một con vẹt
không hơn không kém. Thế nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó, Dave và
Gerard chỉ là hai trong số rất nhiều nhân vật cùng vô số sự kiện liên tục diễn
ra trong Thế giới nghịch - Thế giới gen.
Trong thế giới đó, tất cả các
gen trong cơ thể con người đều được cấp bằng sáng chế. Các công ty ra sức cạnh
tranh để giữ bản quyền sử dụng gen phục vụ các mục đích thương mại, từ chế tạo
thuốc chữa bệnh cho đến sản xuất những sản phẩm hiện đại như tai chuyển gen để
thay thế cho công nghệ trợ thính. Thế giới đó không chỉ khiến bạn rùng mình
trước những ý tưởng điên rồ như lai người với tinh tinh mà còn phải sợ hãi vì
sự lệ thuộc của con người vào gen. Micheal Crichton chẳng hề ngần ngại đưa
những tình huống nghiêm trọng có thể xảy ra khi mà công nghệ sinh học chi phối
hoàn toàn đến đời sống hàng ngày của chúng ta. Để chuộc lợi cá nhân, có người
sẵn sàng lấy cắp xương và nội tạng của xác chết để bán cho ngân hàng mô. Hay
rùng rợn hơn, người ta có thể truy lùng cả con gái và cháu trai bạn chỉ để lấy
được gen của bạn. Những vấn đề đạo đức về việc nhân bản vô tính cừu Dolly cũng
trở nên hết sức bình thường trong “thế giới nghịch”, khi mà con cái sẵn sàng
đâm đơn kiện cha mẹ vì đã truyền lại gen khiếm khuyết gây nghiện hay gen
nhiễm bệnh cho mình.
Trước khi trở thành tiểu thuyết
gia, Micheal Crichton là một bác sĩ y khoa đã có một số nghiên cứu nhất định về
y học. Với Thế giới nghịch, ông đã kết hợp tài tình phong cách kể
chuyện hài hước đặc trưng cùng với các kết quả nghiên cứu của mình vào một cốt
truyện lôi cuốn bởi những tình tiết dồn dập, đầy những cao trào. Cuốn sách vừa
cung cấp cho người đọc những kiến thức về sinh học vừa khéo léo đưa ra được
những dữ kiện khoa học mà ít ai ngờ tới. Chẳng hạn như người tóc vàng sẽ tuyệt
chủng trong vòng 200 năm nữa, hay người Neanderthal chính là những người tóc
vàng thủy tổ… Chính điều đó đã tạo nên nét hấp dẫn riêng biệt cho một cuốn tiểu
thuyết khoa học giả tưởng hồi hộp, gay cấn không thua kém gì phim hành động của
Hollywood này.
15 năm sau Công viên kỷ
Jura, Micheal Crichton viết nên một cuốn tiểu thuyết mà đến 15 năm nữa
hay thậm chí là lâu hơn vẫn còn gây chấn động. Trong phần ghi chú ở cuối sách,
ông cũng thẳn thắn trình bày ý kiến của mình về những vấn đề di truyền học.
Không gì hơn, Thế giới nghịch là hồi chuông cảnh báo dành cho
toàn thể nhân loại. Nếu chỉ quan tâm đến những mưu đồ sinh lợi cá nhân mà không
chú trọng đề phòng các hiểm họa, thì chúng ta sẽ không chỉ có một, mà rất có
thể sẽ là hàng triệu quái vật như Frankenstein xuất hiện trong tương lai.
Sơn Phước