
“Si mê và liều lĩnh”,
tên cuốn sách, cùng với hình ảnh trang bìa là đóa hồng xinh đẹp bên trên đám
gai góc xù xì đã quyến rũ tôi ngay khi bước vào nhà sách cuối tuần. Cái tên ấy
có lẽ cũng đã hé lộ phần nào nội dung cuốn tiểu thuyết – một hành trình thú vị
đầy những điều ngọt ngào xen lẫn với phiêu lưu và khám phá.
Nhân vật chính lần này
của Loretta Chase là Lisle, chàng bá tước điển trai của London, người anh hùng
trong giấc mơ của các thiếu nữ, nhưng mỉa mai thay, hoàn toàn vô sản. Anh sống
nhờ khoản trợ cấp của cha mẹ và hiến dâng tuổi thanh xuân của mình cho những
cuộc phiêu lưu khám phá xứ sở của kim tự tháp, cho việc đào bới các lăng mộ,
nghiên cứu cổ vật, nếu không tính đến việc đụng độ rắn rết, bọ cạp, trộm cướp
và bọn sát nhân.
Bên cạnh Lisle, hẳn
nhiên, là một phụ nữ. Và cũng hẳn nhiên, không phải là một phụ nữ bình thường:
Olivia – một phụ nữ nhà “DeLucy Đáng Sợ”, cô tiểu thư giàu có nhất
London, ào ạt như một cơn gió chướng, sẵn sàng cuốn bay những vật cản trên lối
đi, xinh đẹp và biết sử dụng sự xinh đẹp như một vũ khí lợi hại, một cô nàng
“quái thai” thứ thiệt – kẻ mà Lisle từng nhủ luôn phải tránh xa 3m nếu muốn
được an toàn.
Bởi nàng, không đơn
thuần chỉ là một phụ nữ quyến rũ. Nàng còn là chính bản thân chàng, cái phần
bản thân mà chàng khao khát chạm tới, cũng là cái phần bản thân mà chàng đã tự
đào hố để chôn đi, phần bản thân sẵn sàng rũ bỏ hiện thực để “phiêu” cùng những
giấc mơ đầy xúc cảm. Nàng là phần mà chàng còn thiếu, là mảnh ghép hoàn hảo cho
cuộc đời chàng.
Và “Si mê và liều
lĩnh” chính là cuộc chạy đua để hoàn thành trò chơi ghép hình ấy, một cuộc
chạy đua đầy hấp dẫn: ngọt ngào với những cảnh yêu đương nóng bỏng, và hồi hộp,
phấn khích trước cuộc phiêu lưu của hai nhân vật chính trong một lâu đài ma ám
của xứ Scotland – cuộc phiêu lưu đúng nghĩa là “si mê và liều lĩnh”.
Với tôi, “Si mê và
liều lĩnh” không phải là hoàn hảo tuyệt đối. Bởi đâu đó vẫn có những tình
huống “sến” không cần thiết, và phiêu lưu chưa thật đúng “chất” của phiêu lưu.
Một câu chuyện đôi khi hơi bóng bẩy thái quá, trong khi tôi, đam mê hơn với
những gì tự nhiên, gai góc, thô ráp và xù xì. Nhưng, trên tất cả, nó là một câu
chuyện đẹp, và ắt hẳn sẽ làm hài lòng bất cứ ai là “fan” trung thành của sách
lãng mạn. Một câu chuyện mở ra nhiều ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống.
Tôi yêu cái cách mà
Loretta Chase đặt Olivia, biểu tượng của gió, bên cạnh Lisle, biểu tượng của
đá. Ào ạt như thác lũ đi kèm với tĩnh lặng như rừng cây. Phải chăng tình yêu
luôn thế, sự khác biệt đem lại sự bổ khuyết, và hai mảnh ghép hoàn hảo, không
phải là hai mảnh ghép giống nhau đến từng chi tiết, mà là hai mảnh ghép có thể
bổ sung cho nhau, nâng đỡ nhau, để giấu đi những vết lem nhem, xấu xí và tôn
lên những gì đẹp nhất, lộng lẫy nhất.
“Si mê và liều lĩnh”, nên chăng, cũng chính
là những hành trang ta cần có trong đời. Dù là khi yêu hay làm bất cứ điều gì,
cũng nên dốc hết tâm sức, say mê nó, khao khát nó, dành cho nó tất cả trái tim
và khối óc của bạn. Cẩn trọng không thừa, nhưng đôi khi cũng rất cần một chút
liều lĩnh để mang lại gia vị cho cuộc sống này bớt tẻ nhạt.
Hải Hoàng