Phòng lớn của Cà phê
thứ Bảy sáng 26-12 chật ních người, phải kê thêm ghế
một số ghế xếp và ghế quầy bar. Thật ngạc nhiên khi
biết trung tâm của buổi nói chuyện là một ông lão trạc
bảy mươi tuổi vóc dáng cao lớn và thô mộc.
“Lâu lắm rồi tôi mới
nói chuyện với một nhóm người đông thế này...”
“Văn kỳ thanh...”, nhiều
độc giả đã đọc hết từ những Lịch sử
nội chiến; Thần, Người, Đất Việt,
đến Những bài dã sử Việt ... nhưng hẳn chưa hề
biết mặt nhà viết sử Tạ Chí Đại Trường. Nhiều người
vẫn đinh ninh ông là một giáo sư đại học hay làm việc
tại một viện nghiên cứu KHXH nào đó.
Ông vừa về nước được
một thời gian ngắn.

“Khi tôi vừa bước chân
vào đại học Văn khoa Sài gòn năm 1964 thì anh Trường đã
hoàn thành luận văn cao học, là cấp học cao nhất của
trường lúc bấy giờ. Với anh, tôi luôn coi là một bậc
đàn anh...”, dịch giả Bùi Văn Nam Sơn, người chủ trì
buổi nói chuyện giới thiệu.
Sinh tại Khánh Hòa, Tạ
Chí Đại Trường theo học và nghiên cứu sử tại đại
học Văn khoa Sài gòn dưới sự bảo trợ của các giáo
sư đáng kính như Nguyễn Khắc Kham, Nguyễn Thế Anh. Một
khoảng thời gian yên bình khá ngắn ngủi, trước khi bị
động viên quân dịch.
“Lịch sử
nội chiến ư? Nó là cuốn dở nhất của tôi! Lúc đó
là một anh học trò, làm theo những gì được dạy ở trường.
Những chính kiến của mình, mình không dám đưa ra hết
mà phải để dưới chú thích...”, Tạ Chí Đại Trường
tươi cười bắt đầu buổi nói chuyện bằng cách trả
lời về cuốn sách được coi là nổi tiếng nhất của
mình.
Sau năm 1975, Tạ Chí Đại
Trường đi học tập một thời gian, từ năm 1994 ông định
cư tại Hoa Kỳ và như phần đông những người Việt thuộc
thế hệ đầu tiên, ông phải lăn vào cuộc mưu sinh mới
vất vả và bỡ ngỡ, với những công việc không liên quan
gì tới sở học của mình.
Một vài độc giả
quan tâm đều không hiểu ông lấy đâu ra thời gian, sức
lực và cảm hứng để cho ra đều đặn các tác phẩm đề
cập đến nhiều lĩnh vực của sử học như vậy. Trong
số đó cuốn Những bài dã
sử Việt tập hợp những bài viết trong nước từ cuối
những năm 80, in số lượng ít tại Hoa Kỳ năm 1996 nhờ
số tiền của hội Médicins du Vietnam tặng và mới
đây được xuất bản lần đầu trong nước.
“Một quan điểm nghiên
cứu lịch sử mang tính finaliste
trong triết thuyết là của tôn giáo, chứ không phải của
khoa học”, Tạ Chí Đại Trường dẫn lại ý của A. Comte
khi nói có người nêu ý kiến cho rằng ông là người tiền
phong trong việc đặt lại những vấn đề tưởng đã chung
quyết rồi, “nhiều nhân vật lịch sử được đẩy lên
mức thần thánh, cao quá đến mức giờ đây không chấp
nhận những chuyện bình thường ở họ”.
Chậm rãi và khẽ khàng,
Tạ Chí Đại Trường dẫn dắt cả buổi nói chuyện đi
qua các nội dung chính và cả những điều không có trong
sách. Người nghe thú vị với những phát hiện nho nhỏ
của ông, những phát hiện đã xới lại nhiều điều tưởng
đã chung quyết bấy lâu, như vấn đề khuôn tiền đá núi
Voi, chủ nhân đồng tiền An Pháp, hay thời điểm xuất
hiện bản gốc Giáp ngọ niên bình nam
đồ... Khán phòng sôi nổi hẳn lên khi ông nói đến
các chuyên khảo tưởng chừng xa với với sử học: yếu
tố sex trong các triều đại, nguồn gốc vài bài thơ Hồ
Xuân Hương hay việc hoàn nguyên câu chửi dân gian về đám
quan lại đương thời trong vụ xử quan thiếu sư Mạc Hiển
Tích tư thông thái hậu...

“Thái độ nghiên cứu
khoa học của anh Trường luôn làm tôi thán phục, thái độ
nghiên cứu đúng nghĩa của một sử gia. Anh luôn giữ một
khoảng cách để nhận định vấn đề, có sự tỉnh táo
đặc biệt trong việc nhìn nhận các sự kiện lịch sử...”,
một khách tham dự phát biểu khi buổi nói chuyện kết thúc
khá muộn so với dự định. Đã xế trưa nhưng một nhóm
độc giả còn nán lại để đợi xin chữ ký của tác giả,
một điều mà hẳn ngay cả các nhà văn ăn khách cũng phải
mơ ước. Trương Liêu
