Tuyển thơ 100 bài mang đậm âm hưởng triết lý vừa sâu sắc vừa nguyên bản về cuộc sống, tình yêu và cả những suy tư thời cuộc. Những khắn khoải sóng ngầm trong trái tim, cười nhạo quyền lực, sự cứu rỗi tâm hồn, và cả những nỗi niềm chua chát ngọt ngào của tình yêu… tất cả được nhà thơ trẻ Nguyễn Thế Hoàng Linh hăm hở giải bày trong tuyển tập mới có tiêu đề nghe lạ - “Hở”.
***
Đôi nét về tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh
Nguyễn Thế Hoàng Linh (sinh năm 1982) đã từng là sinh viên trường Đại học Ngoại thương Hà Nội. Năm thứ 3 đại học, Linh đã xuất thần sáng tác một loạt thơ và tuỳ ký - chỉ trong thời gian ngắn đến độ kiệt sức và ngã bệnh.
Nhà thơ trẻ Nguyễn Thế Hoàng Linh còn là tác giả của tiểu thuyết “Chuyện của thiên tài” gây nhiều tiếng vang trên văn đàn và công chúng yêu văn học. Nguyễn Thế Hoàng Linh được giới phê bình văn chương đánh giá cao và yêu mến gắn cho nghệ danh: “Thi tài tuổi 20” - với một cõi thơ cưu mang trí tuệ, hào phóng cảm xúc.
***
Lời khen dành cho Nguyễn Thế Hoàng Linh
“Tiểu thuyết của Linh khá tương đồng với thơ Linh: vừa dày dạn từng trải vừa hồn nhiên ngây thơ. Nhiều trang triết luận đạt đến độ chín bên những trang còn tươi tắn học trò. Cái hăm hở hào hứng muốn chi dùng trí tuệ và sức trẻ vào việc có nghĩa bên cái trầm lắng ưu tư của người từng trải biết thỏa hiệp biết cảm thông”.
Nhà văn Hồ Anh Thái
“Dấu hiệu thiên tài trong thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh là những điểm cực sáng mà tất cả như vọt sáng cùng một lúc vào thời gian mà người thanh niên chỉ vừa mới thò thập ở ngưỡng cửa hai mươi”.
Tác giả Lê Thị Huệ
***
Trích một số bài trong tuyển thơ HỞ
Vẽ
làm sao vẽ tiếng tim kêu làm sao vẽ lớp rong rêu phủ buồn làm sao vẽ nổi cội nguồn làm sao vẽ mắt chuồn chuồn thấy chi
này thơ đang vẽ những gì hay em vẽ nỗi lầm lì nơi tôi
vẽ mơ đêm đã chết rồi nụ cười em vẽ lộc chồi ban mai
tôi hoang mang vẽ ngày dài: khói lìa miệng chén trà nhài ươm hương
tôi lang thang vẽ con đường: người vô hình mãi soi gương tìm mình
tôi cô độc vẽ mối tình: dở dang mãi một khuôn hình tinh khôi
tôi khao khát vẽ bờ môi: một dòng sông cạn nắng nôi ngập tràn
tôi mê man vẽ bầy đàn: loài ong đôi cánh sắp tàn rướn bay
bàn tay tôi vẽ bàn tay dò tìm nhịp đập một ngày yên vui
ngậm ngùi tôi vẽ ngậm ngùi vẽ xong tôi lại lặng chùi mong manh…
…
tĩnh tâm tôi vẽ lòng lành bỗng dưng muốn xé tan tành hư vô
dịu đi vẽ mảnh mặt hồ xoay nghiêng nước gẫy xô bồ trong tâm
buồn rơi lún phím dương cầm bức tranh nhân loại âm thầm vẽ tôi…
Ướm
đừng buồn nhé em yêu nếu em không cười được tôi sẽ khổ rất nhiều
xòe bàn tay xinh ra tôi sẽ gieo vào đó một nụ hôn đầu đời
mùa sau tôi trở lại lòng bàn tay còn nồng em làm vợ tôi không?
Bài không số
sao vẫn thế cơn thơ hoài chưa ngớt đứng dầm trong tê cóng hết cả rồi cây gạo khoả thân mang ô đỏ da trắng ngần nên đứng đơn côi
thơ muốn rớt xuống một miền sung sướng nhưng cánh non bay mãi mãi vô cùng em vẫn khoả thân trong quần áo cho cái buồn ăn nói rất lung tung
đêm muốn nói rằng thơ không độc lắm ngọt ngào đây chìa lưỡi liếm xem nào ôi nhân loại ly cà phê đen đúa đổ bao đường mà trắng mỗi đêm sao
tôi đến lúc để em tin rồi đấy tin tôi đi mà sống rất tâm hồn cho nỗi đớn ly cà phê tôi uống chút êm mềm của những cõi môi hôn
C.h.o
cho tôi được làm người trong nụ cười em tặng cho tôi được làm nắng khẽ hong giọt mắt em
cho tôi được làm đêm em giấu vào bí mật cho tôi được làm đất em yên bình trong tôi
cho tôi được làm nôi đỡ hình hài vô chủ cho tôi làm giấc ngủ nằm lại tiềm thức thơm
cho tôi được làm rơm một lần em là lửa cho tôi một lần chửa để biết đàn bà đau
cho ta được là nhau để hiểu thêm một chút thời gian băng vùn vụt đây, níu vào tay anh
|