Mới nghĩ đến những
lễ nghi phiền hà, những nụ cười xã giao sẽ phải diễn trong đám cưới người anh họ,
ba anh em Simon, Garance và Lola đã ngán đến tận cổ. Họ quyết định “bùng” ngay
khi cô dâu còn chưa kịp bước chân vào nhà thờ. Nhưng nơi họ đến có vẻ còn tẻ nhạt
hơn nhiều: một lâu đài đổ nát chơ vơ giữa miền đồng quê cùng một hướng dẫn viên
du lịch bất đắc dĩ chính là cậu em nhút nhát Vincent. Chẳng nhẽ lại uổng công
chạy trốn? Cứ đi đã vậy...
Nhẹ nhàng, dí dỏm
và chân thực, những điều làm nên bản sắc Anna Gavalda vẫn in đậm trong Cao chạy xa bay, cuốn sách tinh tế về
tình cảm gia đình, được ví như “Một vở
hài kịch về hạnh phúc không lừa phỉnh ai cả, như vẻ tinh tế ta luôn nợ cuộc đời.”
(La Croix)
***
Đôi nét về tác giả Anna Gavalda

Anna Gavalda sinh
ngày 09-12-1970 tại Boulogne-Billancourt (Pháp). Từ nhỏ, niềm
đam mê được viết luôn cháy bỏng trong cô. Sáng sáng, tối tối cô lại viết với
mong muốn kể những câu chuyện của mình cho tất cả mọi người. Hiện cô đang sống ở
vùng ngoại ô phía Nam Paris cùng hai con nhỏ. Ngoài viết truyện, cô còn viết
bài cho tạp chí Elle.
Năm 2000, cô giành
được Giải thưởng lớn RTL-Lire cho tác phẩm Giá
đâu đó có người đợi tôi.
***
Lời khen tặng dành cho Cao chạy xa bay
“Quyến rũ và mãnh liệt!”
- Madame Figaro
“Mạnh hơn cả vaccin cúm A! cuốn sách nhỏ tuyệt vời này mang trong mình tất cả: cảm xúc, một chút châm biếm, không hề trịch thượng và thật nhiều hài hước.”
- Daniel Garcia, Livres-Hebdo
“Như một bản
sonata cô đọng, giá trị hơn cả nghìn lần những bản giao hưởng nặng nề, hào
nhoáng.”
- Jean-Rémi
Barland, La Voix du Luxembourg
“Mềm mại và ấm áp
như một chiếc chăn lông vũ, cuốn sách như một phương thuốc chống đau nửa đầu hiệu
quả.”
- Barbara Lambert,
Point de vue
“Như một món trang
sức nhỏ xinh. Rực rỡ và lạ kỳ.”
- L’Écho Républicain
“Một bài ca về tuổi
thơ và gia đình khiến mỗi chúng ta đều xúc động và muốn hát lên.”
- Anne Michelet, Version Femina
***
Trích Cao chạy xa bay
Tôi còn chưa kịp
ngồi, một bên mông còn lơ lửng trên không và tay vịn cửa xe, thì bà chị dâu đã
tấn công:
-
Gớm... Cô không nghe thấy tiếng còi xe hay sao? Anh chị ở đây mười phút
rồi đấy nhé!
-
Xin chào, tôi trả lời chị ta.
Anh trai tôi đã quay người lại. Nháy mắt
kín đáo.
- Khỏe không, em xinh?
- Em khỏe.
- Em có muốn anh để đồ của em vào cốp xe
không?
- Không, cám ơn anh. Em chỉ có mỗi cái túi
nhỏ này và cái váy của em thôi mà... Em
để nó lên kệ phía sau này cũng được.
- Váy của em đây á? chị ta vừa nhíu mày
vừa nhìn săm soi đống giẻ cuộn thành cục trên đùi tôi.
- Vâng.
- Đấy là... là cái gì vậy?
- Một cái sari.
- Chị thấy rồi...
- Không, chị chưa thấy đâu, tôi nhẹ nhàng
nhắc, chị sẽ thấy khi em mặc nó vào người.
Hơi nhăn mặt.
- Ta đi được chưa? anh trai tôi hỏi.
- Rồi ạ. À mà chưa... Anh có thể dừng lại
nhà tay người Ả rập ở đầu phố được không, em phải mua một thứ...
Chị dâu tôi thở dài.
- Em còn thiếu gì nữa đây?
- Kem tẩy lông cho em.
- Và em mua cái đó ở cửa hàng của tay
người Ả rập á?
- Ôi, em thì cái gì cũng mua ở nhà Rachid
của em đấy! Tất, tất, tất!
Chị ta không tin tôi.
- Được chưa đấy? Ta đi được chưa?
- Rồi.
- Em không thắt dây an toàn à?
- Không.
- Sao em không thắt?
- Chứng sợ chỗ kín, tôi trả lời chị.
Và trước khi chị ta bắt đầu ca thán về chỗ
cấy ghép bị hoại tử và bệnh viện Garches, tôi nói thêm:
- Vả lại em sẽ ngủ một chút. Em khuỵu rồi.
Anh trai tôi mỉm cười.
- Em vừa dậy à?
- Em đã không ngủ, tôi vừa nói thêm vừa
ngáp.
Điều đó tất nhiên là không đúng. Tôi đã
ngủ vài tiếng. Nhưng đáp vậy là để làm bà chị dâu tôi bực mình. Mà điều này quả
là không trượt đi đâu được. Và điều mà tôi rất thích khi ở bên chị ta: không
trượt đi đâu bao giờ.
- Em lại đi đâu vậy? chị ta vừa lẩm bẩm
vừa ngước lên trời.
- Ở nhà em.
- Em lại tụ tập chơi bời à?
- Không, em đánh bài.
- Đánh bài á?!
- Vâng. Chơi bài poke.
Chị ta lắc đầu. Không mạnh lắm. Có những
lọn tóc trong gió.
- Em đã thua bao nhiêu? anh trai tôi đùa.
- Chẳng mất xu nào. Lần này thì em thắng.
Yên lặng đinh tai.
- Anh chị có thể biết là bao nhiêu không?
cuối cùng chị ta cũng đầu hàng khi chỉnh lại chiếc kính hiệu Persol của mình.
- Ba ngàn.
- Ba ngàn á? Ba ngàn cái gì?
- Thì... euro, tôi ngây thơ nói, dù sao
bọn em cũng chẳng dại gì mà dùng đồng rúp...
Tôi vừa cười khẩy vừa cuộn tròn mình. Tôi
vừa cho chị ta cái để nghiền ngẫm trong suốt chặng đường còn lại, bà chị Carine
thân mến của tôi...
Tôi nghe thấy tiếng những bánh xe trong óc
chị ta bắt đầu hoạt động:
“Ba ngàn euro... tích tắc tích tắc... Chị
ta, chính chị ta, phải bán bao nhiêu chai dầu gội khô và những viên aspirine để
kiếm được ba ngàn euro?... tích tắc tích tắc... Cộng với tiền điện nước, cộng
với tiền thuế nghề nghiệp, cộng với tiền thuế địa phương, cộng với tiền thuê
cửa hàng và trừ thuế GTGT... Chị ta phải khoác tấm áo blouse trắng lên người
bao nhiêu lần mới kiếm được ba ngàn euro ròng, chị ta ấy? Còn tiền BHXH
nữa chứ... Tôi đặt tám và tôi giữ lại hai... Và những ngày nghỉ ăn lương... là
mười và tôi nhân lên gấp ba... tích tắc tích tắc...”
Phải rồi. Tôi cười khẩy. Được tiếng gừ gừ
từ chiếc xe hơi của họ ru ngủ, mũi chúi vào khuỷu tay và đôi chân gập lại dưới
cằm. Tôi hơi tự hào về tôi bởi vì chị dâu tôi, đó là cả một bài thơ.
Chị dâu Carine của tôi làm nghề dược nhưng
thích được người ta gọi là ngành y hơn, vậy nên chị ấy là dược sĩ
nhưng lại thích được người ta gọi là chuyên viên pha chế thuốc hơn.
Chị ta rất thích phàn nàn về tình hình thu
chi của mình vào lúc ăn tráng miệng và thường mặc áo blouse của bác sĩ phẫu
thuật cài khuy đến tận cằm với một cái mác được ép nóng trên đó tên chị ta được
viết giữa hai cái logo ngành y màu xanh lơ. Bây giờ, chị ta bán chủ yếu là các
loại kem làm săn mông và những viên caroten bởi vì những mặt hàng này mang lại
nhiều lời lãi hơn, nhưng chị ta thích nói rằng mình đã tối ưu hóa ngành kinh
doanh phi dược phẩm hơn.
Chị dâu Carine của tôi là người mà ta dễ
đoán trước được tính khí.
Cùng với chị gái Lola của tôi, khi chúng
tôi biết được mối lợi bất ngờ ấy, rằng trong gia đình chúng tôi có một người
cung cấp kem chống nhăn, người bán ký thác cho hãng Clinique và bán lẻ cho hãng
Guerlain, chúng tôi đã nhảy lên cổ chị ta như những con chó nhỏ. Ôi! Bữa tiệc
thịnh soạn chúng tôi đã dành cho chị ta ngày hôm đó! Chúng tôi đã hứa với chị
ta là từ nay chúng tôi sẽ luôn đến mua đồ ở cửa hàng của chị và thậm chí chúng
tôi còn sẵn sàng gọi chị ta là bác sĩ và giáo sư Lariot-Molinoux để chị ta có
cảm tình với chúng tôi.
Chúng tôi đã sẵn sàng đi tàu RER để đến thăm chị ta! Và đối với Lola và
tôi, riêng việc đi tàu RER đến tận Poissy đã là một điều phi thường rồi.
Chúng tôi, vừa vượt quá các đại lộ vành
đai mang tên các Thống chế, chúng tôi đã thấy mệt rồi...
Nhưng chúng tôi chẳng cần đến tận đó bởi
vì chị ta đã nắm lấy cánh tay chúng tôi vào cuối bữa ăn trưa Chủ nhật đầu tiên
này và đã cụp mắt tâm sự với chúng tôi:
“Các em biết không... ờ... Chị không thể
bán hạ giá cho các em bởi vì... ờ... Nếu chị bắt đầu với các em, sau đó... tóm
lại các em hiểu chứ... sau đó chị... sau đó chúng ta sẽ không biết phải dừng
lại ở đâu nữa, phải không?” “Thậm chí chỉ một tí chút thôi cũng không được ạ?
Lola vừa trả lời vừa cười, ngay cả những mẫu giới thiệu sản phẩm cũng không
được ư?” “À, có... chị ta vừa trả lời vừa thở dài nhẹ nhõm, có đấy, những mẫu
giới thiệu sản phẩm thì có đấy. Không vấn đề gì.”
Và khi chị ta vừa đi khỏi vừa nắm rất chặt
bàn tay anh trai chúng tôi để anh khỏi bay mất, Lola vừa lẩm bẩm vừa gửi cho họ
những nụ hôn từ ban công: “Những mẫu giới thiệu sản phẩm của chị ta, chị ta có
thể bôi vào chỗ chị nghĩ...”
Tôi rất đồng ý với chị và chúng tôi vừa
giũ khăn trải bàn vừa nói sang chuyện khác.
Bây giờ, chúng tôi rất thích trêu chọc chị
ta về chuyện đó. Mỗi lần chúng tôi gặp chị ta, tôi lại nói về cô bạn thân
Sandrine của tôi làm tiếp viên hàng không và những món hàng giảm giá mà cô ấy
có thể mua hộ chúng tôi ở quầy hàng miễn thuế.
Ví dụ:
- Này, Carine... Chị nói xem giá một hộp
Tẩy da chết gấp đôi dưỡng chất với vitamin B12 của hãng Estée Lauder là bao
nhiêu nào.
Thế là, Carine của chúng tôi, chị ấy suy
nghĩ rất lâu. Chị ấy tập trung, nhắm mắt, nghĩ tới bản danh sách của mình, tính
toán phần thêm bớt, giảm thuế, và cuối cùng thì nói ra:
- Bốn mươi lăm à?
Tôi quay về phía Lola:
- Chị có nhớ chị đã trả bao nhiêu không?
- Ờ... hả? Hai người đang nói chuyện gì
vậy?
- Hộp Tẩy da chết gấp đôi dưỡng chất với
vitamin B12 của Estée Lauder mà hôm nọ Sandrine mang về cho chị ấy.
- Thì sao nào?
- Chị đã trả bao nhiêu tiền?
- Ối giời ơi... Em toàn hỏi vớ vẩn... Chị
nghĩ khoảng hai mươi euro...
Carine nghẹn họng nhắc lại:
- Hai mươi euro! Dầu Eu-Dé-Gé-A với vitamin B12 của Lauder á? Em có chắc
không đấy?
- Em nghĩ là chắc...
- Không, nhưng mà với giá ấy thì chỉ có
hàng giả thôi! Sorry, nhưng mà các cô bị lừa rồi các cô ạ... Chúng cho kem
Nivea vào một lọ hàng giả để bán cho các cô và thế là xong cú lừa. Chị rất tiếc
phải nói điều này với các cô, chị ta hoan hỉ nói, nhưng mà đồ của các cô là
hàng rởm rồi! Chỉ có hàng rởm thôi!
Lola làm ra vẻ lo lắng:
- Chị có chắc không?
- Hòaaaan tòaann chắc. Dù sao chị cũng
biết chi phí sản xuất mà! Người ta chỉ sử dụng tinh dầu ở hãng Lau...
Đó là lúc tôi quay về phía chị gái tôi rồi
hỏi:
- Chị có nó ở đây không?
- Cái gì cơ?
- Thì, kem của chị ấy...
- Không, chị không nghĩ thế... À, có! Có
thể... Chờ tí, để chị tìm trong túi xem.
Chị quay trở lại với cái lọ của mình và
chìa ra cho chuyên gia.
Bà này đeo đôi kính hình bán nguyệt lên và
săm soi đồ vật phạm pháp một cách rất tỉ mỉ. Chúng tôi yên lặng nhìn chị ta,
dán mắt vào môi chị ta và thoáng lo lắng.
- Thế nào, bác sĩ? Lola liều hỏi.
- Đúng, đúng, đúng là của hãng Lauder...
Chị nhận ra mùi... Và cả kết cấu kem... Hàng Lauder có kết cấu rất đặc biệt.
Không thể tin nổi... Em bảo là em đã trả bao nhiêu tiền nhỉ ? Hai mươi euro à?
Không thể tin nổi, Carine vừa thở dài vừa xếp kính vào túi kính, xếp túi kính
vào túi nhỏ của hãng Biotherm và xếp chiếc túi nhỏ của hãng Biotherm vào trong
túi xách của hãng Tod’s. Không thể tin nổi... Với giá ấy thì chẳng có lãi. Làm
sao người ta thoát khỏi khó khăn nếu chúng cứ phá giá như thế cơ chứ? Đây đúng
là cạnh tranh không lành mạnh. Không hơn không kém. Đây là... Vậy là chẳng còn
lề lối gì nữa, họ... Thật là chẳng ra làm sao hết. Nó làm tôi suy sụp rồi
đấy...
Và, ngập sâu xuống một vực thẳm bối rối,
chị ta tự an ủi bằng cách ngoáy rất lâu viên đường không ngọt dưới đáy ly café
không caféine của mình.
Khi ấy, cái khó nhất, đó là chúng tôi phải
giữ thái độ như không cho đến lúc vào bếp, nhưng khi cuối cùng vào đến đó rồi,
chúng tôi bắt đầu khúc khích như những ả gà tây thèm trống. Nếu mẹ tôi có qua
đó, bà cũng tự an ủi: “Hai đứa chúng mày thật là ti tiện...” và Lola tức tối
trả lời: “Ơ... xin lỗi... Dù sao con cũng phải trả bảy mươi hai đồng cho cái
của nợ này đấy!” rồi chúng tôi lại ôm bụng cười sằng sặc phía trên cái máy rửa
bát.
- Tốt lắm, với tất cả những gì em kiếm
được đêm qua, em có thể góp tiền xăng cho lần này nhé...
- Xăng VÀ phí cầu đường, tôi vừa nói vừa
xoa mũi.
Tôi không nhìn thấy nhưng tôi đoán được nụ
cười mỉm mãn nguyện của chị ta và hai bàn tay chị ta đặt rất thẳng trên cặp đùi
khép chặt của mình.
Tôi nhích hông để rút ra một tờ tiền có
mệnh giá lớn từ túi quần bò.
- Bỏ qua đi, anh tôi nói.
Chị rít lên:
- Nhưng, ơ... Kìa, Simon, em không thấy
tại sao lại...
- Anh đã bảo bỏ qua chuyện đó đi, anh tôi
nhắc lại mà không lên giọng.
Chị ta mở miệng, lại khép lại, vặn mình
một chút, lại mở miệng, phủi bụi trên đùi, sờ vào viên đá saphia của mình, xoay
cho nó thẳng lại, săm soi móng tay, định nói gì đó... cuối cùng thì im miệng.
Đã có lời qua tiếng lại. Nếu chị ta im
miệng, thế có nghĩa là họ đã cãi nhau. Nếu chị ta im miệng, thế có nghĩa là anh
trai tôi đã lên giọng.
Điều đó thật là hiếm...
Anh trai tôi không nổi cáu bao giờ, không
bao giờ nói xấu ai, không biết ác ý là gì và không phán xét đồng loại. Anh trai
tôi từ một hành tinh khác đến. Có thể là từ sao Kim...
Chúng tôi rất yêu anh. Chúng tôi hỏi anh:
“Nhưng anh làm thế nào mà bình tĩnh được đến thế?” Anh nhún vai: “Anh không
biết.” Chúng tôi lại hỏi: “Không bao giờ anh có ý định đôi khi buông lỏng một
chút sao? Nói những điều thật vô nghĩa, thật xoàng xĩnh?”
“Nhưng anh đã có các em làm chuyện đó rồi,
các người đẹp của anh ạ...” anh trả lời cùng một nụ cười thiên thần.
Vâng, chúng tôi rất yêu anh. Vả lại ai
cũng rất yêu anh. Các bà vú nuôi của chúng tôi, các cô giáo phổ thông của anh,
giáo sư, đồng nghiệp cùng văn phòng với anh, hàng xóm nhà anh... Tất cả mọi
người.
Khi còn nhỏ, chúng tôi bò lăn trên tấm
thảm trong phòng anh, vừa nghe những đĩa nhạc của anh vừa chõ mõm nói chuyện
với anh trong khi anh làm bài tập cho chúng tôi, chúng tôi vui với việc hình
dung ra tương lai của mình. Chúng tôi báo trước cho anh biết:
“Anh là người dễ thương đến mức anh sẽ rơi
vào tay một mụ tai quái cho mà xem.”
Thế là xong.
Tôi cố hình dung tại sao họ lại cãi nhau.
Chắc hẳn là do tôi rồi. Tôi có thể tái hiện cuộc trò chuyện của họ chính xác
đến cả tiếng thở dài.
Chiều hôm qua, tôi đã hỏi anh xem anh có
thể chở tôi đi được không. “Thế mà cũng hỏi...” anh bực mình một cách đáng yêu
qua điện thoại. Sau đó cô ả kia chắc hẳn đã nổi giận đùng đùng, điều đó buộc họ
phải đi một vòng rất xa. Hẳn là anh trai tôi đã nhún vai và cô ả đã bồi thêm
một lớp. “Này anh yêu... đi Limousin... quảng trường Clichy chính xác không
phải là lối đi tắt theo như em biết...”
Anh đã buộc phải kiềm chế để tỏ ra cứng
rắn, họ đi ngủ mà trong lòng giận nhau và chị ta đã ngủ ở khách sạn Quay Đít.
Chị ta tỉnh dậy với tâm trạng bực bội. Chị
ta lại nói trước ly nước diếp xoăn sinh học của mình: “Dù sao, cô em lười nhác
của anh, lẽ ra nó phải nhấc mông dậy và đến tận đây chứ... Nói thật nhé, nó có
bị công việc xơi tái không, hả?”
Anh không ngẩng đầu. Anh xem bản đồ.
Chị ta đi xả giận dỗi trong phòng tắm
Kaufman & Broad (tôi còn nhớ chuyến thăm đầu tiên của chúng tôi... Chị ta,
một thứ sinh vật đeo khăn choàng mousseline màu hoa cà quanh cổ, lượn quanh
những cây xanh của mình và bình luận về khu vườn Petit Trianon với những tiếng
khục khục trong họng: “Đây là nhà bếp... đa năng. Đây là phòng ăn... thân mật.
Đây là phòng khách... có thể thay đổi. Đây là phòng của Léo... vui chơi. Đây là
phòng giặt... không thể thiếu. Đây là phòng tắm... đôi. Đây là phòng ngủ của
anh chị... sáng sủa. Đây là...” Chúng tôi có cảm giác như chị ta muốn bán nó
cho chúng tôi ấy. Simon đã tiễn chúng tôi đến tận ga và, vào thời điểm chia tay
anh, chúng tôi lại nói với anh: “Nhà anh đẹp lắm...” “Ừ, nó có nhiều chức
năng”, anh vừa nhắc lại vừa gật đầu. Cả Lola cả Vincent cả tôi không nói một
lời suốt chặng đường về. Tất cả đều hơi buồn và mỗi người co vào góc của mình,
hẳn là chúng tôi cùng nghĩ tới một điều. Rằng chúng tôi đã mất anh trai mình và
rằng cuộc sống sẽ khó khăn hơn nhiều khi không có anh...), sau đó chị ta hẳn đã
phải xem đồng hồ ít ra là chục lần từ nhà họ tới đại lộ nhà tôi, rên rỉ ở tất
cả những chỗ có đèn đỏ, và cuối cùng khi chị ta bấm còi - bởi vì chính chị ta
đã bấm còi, tôi chắc chắn thế - tôi đã không nghe thấy họ.
Khốn khổ, khốn khổ, khốn khổ.
Nhưng anh Simon, em rất tiếc vì đã biết
anh chịu đựng tất cả những điều này.
Lần tới, em sẽ thu xếp kiểu khác, em xin
hứa với anh.
Em sẽ xoay xở tốt hơn. Em sẽ đi ngủ sớm.
Em sẽ không uống nữa. Em sẽ không chơi bài nữa.
Lần sau, em sẽ ổn định hơn anh ạ... Thật
đấy. Em sẽ tìm được một người. Một anh chàng tử tế. Một người Da trắng. Một cậu
con một. Một người có giấy phép lái xe và chiếc Toyota chạy bằng dầu cải.
Em sẽ tóm được một anh làm ở Bưu điện bởi
vì bố anh ấy làm ở Bưu điện và anh ấy làm việc hai mươi chín giờ mà không lăn
ra ốm. Và không hút thuốc. Em đã chỉ rõ điều đó trong bản đăng ký Meetic của em
rồi. Anh không tin em à? Được rồi, anh sẽ thấy. Sao anh lại cười thế, đồ ngốc?
Như thế em sẽ không làm phiền anh vào sáng
thứ Bảy để đi về nông thôn nữa. Em sẽ bảo cục cưng làm ở bưu điện của em: “Này!
Cưng! Anh đưa em đến đám cưới chị họ em bằng thiết bị định vị GPS xinh đẹp của
anh dùng được cả ở đảo Corse và các Dom-Tom nhé?” và hấp! đâu sẽ vào đấy.
Mà sao anh lại cười ngớ ngẩn thế kia? Anh
nghĩ là em không đủ tinh khôn để làm như những người khác sao? Để tóm được một
tay tử tế với chiếc gi lê vàng và chiếc nhãn tự dính của công viên Nigloland
sao? Một anh chồng chưa cưới mà em sẽ đi mua quần đùi Celio cho anh ấy trong
giờ nghỉ ăn trưa của em? Ồ phải rồi... Chỉ cần nghĩ đến thôi, em đã cảm động
rồi... Một anh chàng tử tế. Hoàn hảo. Giản dị. Được cung cấp kèm theo pin và
cuốn sổ tiết kiệm.
Và người đó sẽ chẳng làm mặt giận bao giờ.
Và người đó sẽ không nghĩ tới gì khác ngoài việc so sánh giá trong các quầy
hàng với giá trong catalogue và sẽ nói: “Không cần phải chần chừ đâu em yêu, sự
khác biệt giữa Casto và Leroy Merlin, đó thực sự là dịch vụ...”
Và bọn em sẽ luôn lên nhà qua tầng hầm để
không làm bẩn lối vào nhà. Và bọn em sẽ để giày dép ở dưới chân cầu thang để
không làm bẩn cầu thang. Và bọn em sẽ kết bạn với những người hàng xóm thật là
dễ mến. Và bọn em sẽ có một lò nướng thịt chắc chắn và đó sẽ là một vận may đối
với bọn trẻ bởi vì lô nhà sẽ rất an toàn giống như chị dâu em nói và rằng...
Ôi hạnh phúc.
Thật là quá khủng khiếp. Tôi ngủ thiếp đi.
[...]