Giải
Man Booker 2007
Chín
đứa con còn sống sót của nhà Hegarty họp mặt tại Dublin dự tang lễ của Liam,
một người con vừa chết đuối. Veronica, người em gái, đã tới canh cái xác, bầu
bạn với nó, và canh cả bí mật cô từng cùng anh chia sẻ: một chuyện đã xảy ra
trong nhà bà ngoại họ mùa đông năm 1968, một bí mật tăm tối đã khiến cuộc đời
họ vĩnh viễn biến hình. Trong lúc Enright lần theo những con đường của sự phản
bội và cứu chuộc qua ba thế hệ, bà đã cho thấy ký ức có thể thay đổi đến đâu,
và những bí mật có thể gây ra chừng nào đau đớn. Ở tác phẩm này, cũng như mọi
tác phẩm khác mà Enright từng viết, trí tuệ đặc biệt của bà đã vặn xoắn thế
giới một chút rồi trả lại nó cho chúng ta trong ánh sáng mới và không thể lãng
quên.
***
Đôi nét về tác giả Anne Enright

Anne Enright sinh năm 1962 ở Dublin, học tiếng Anh và triết
ở Trinity College, Dublin, và học tiếp lấy bằng thạc sĩ về sáng tác ở Đại
học East Anglia. Bà có lúc làm nhà sản xuất chương trình truyền hình. Cuốn sách
đầu tiên của bà là tập truyện The
Portable Virgin (Tượng Mẹ đồng trinh xách tay), ra đời năm 1991,
và đoạt giải Rooney của văn học Ireland. Hai tập truyện kế đó, Taking Pictures (Chụp hình) và Yesterday’s Weather (Thời
tiết hôm qua) được xuất bản năm 2008. Các tiểu thuyết của bà là The Wig My Father Wore
(1995; Mái tóc giả cha tôi đội); What
Are You Like? (Trông bạn ra sao?) đoạt giải Encore Award
2001; The Pleasure of
Eliza Lynch (2002; Niềm vui của Eliza Lynch); và The Gathering (2007;
Họp mặt) đoạt giải Man Booker cho truyện năm 2007.
***
Lời khen tặng dành cho Họp mặt
“Trí
tuệ đến liều lĩnh, khiếu hài hước hoang dại, chậm rãi trong diễn tiến, không
một chút ủi an: tiểu thuyết của Enright rất tăm tối, nhưng đó cũng là điều
khiến nó lấp lánh.”
– New York Times Book Review
“Tiết chế đến kinh ngạc và cách nhìn không tì
vết.”
– Los Angeles Times
“Giọng
kể của cuốn sách phảng phất âm hưởng nỗi đau lạnh lùng đầy giận dữ kiểu Joan
Didion, nhưng lòng trắc ẩn ấm áp có lẽ gợi nhớ Người Dublin của James Joyce.”
– Washington Post
“Enright
đã viết một tiểu thuyết nghiệt ngã mà trang nhã tuyệt vời, đưa chủ đề Ireland
quen thuộc là sự bất thường trong gia đình và thói đỏng đảnh của ký ức vào vùng
lãnh địa được đắp thêm thịt da bằng một sự khách quan chính xác tới mức khiến
nó lại gần như tràn đầy lòng thương…”
– Los Angeles Times
“Một
cái nhìn trực diện vào một gia đình đau thương… một tiểu thuyết rất đáng đọc và
đáng hài lòng.”
– Ngài
Howard
Davies, Chủ tịch Ban Giám khảo giải Man Booker
“Mê
hoặc, lạnh lùng, sâu sắc. Họp mặt là
một cái nhìn ám ảnh vào một gia đình tan vỡ, bị bóp nghẹt bởi hàng thế hệ đau
thương, thất vọng, vật lộn thỏa hiệp với điều không thể thay thế.”
– Entertainment Weekly
***
Trích
Họp mặt
1
Tôi muốn ghi lại những gì
đã xảy ra tại nhà bà ngoại tôi hồi mùa hè năm tôi tám chín tuổi gì đó, nhưng
tôi không chắc liệu nó có thực sự xảy ra không. Tôi cần làm chứng cho một sự
kiện không chắc chắn. Tôi cảm thấy nó kêu gào trong tôi - cái điều có thể đã
không xảy ra này. Thậm chí tôi không biết gọi tên nó là gì. Chắc có thể gọi nó
là một tội lỗi về xác thịt, nhưng xác thịt đã từ lâu tan rã và tôi không chắc
nỗi đau nào có thể còn day dứt trong xương.
Anh Liam của tôi thích chim
và, giống như mọi cậu trai khác, anh thích xương những con thú chết. Tôi không
có con trai, vì vậy khi đi ngang qua bất kỳ cái đầu lâu hay bộ xương nhỏ nào
tôi cũng đều chậm bước và nghĩ về anh ấy, về chuyện anh ấy từng mê thích những
nét phức tạp của chúng. Đôi cánh già nua của một con ác là thò ra khỏi mớ lông
bù xù; chắc mập và nhẹ và sạch. Đó là từ chúng ta dùng cho xương: Sạch.
Tôi bảo các con gái mình
tránh xa cái sọ chuột trong rừng hoặc con chim sẻ chết đang trải nắng mưa cạnh
bức tường khu vườn, dĩ nhiên. Tôi không chắc tại sao. Dù đôi khi chúng tôi tìm
thấy, trên bãi biển, một cái mai mực trắng tinh khiết đến độ tôi phải tuồn nó
vào túi áo, và tôi an ủi tay mình bằng cách mân mê cái vòm cong trắng bí mật
của nó.
Bạn không thể phỉ báng
người chết, tôi nghĩ, bạn chỉ có thể an ủi họ.
Vì vậy tôi tặng Liam bức
tranh này: hai đứa con gái của tôi đang chạy trên rìa cát bãi biển đầy đá, dưới
bầu trời vần vũ sà xuống thấp, vai áo khoác hất ra sau. Sau đó tôi xóa nó. Tôi
nhắm mắt và buông mình lăn theo tiếng tĩnh điện ầm ĩ của biển cả. Khi tôi mở
mắt ra, đó là để gọi mấy đứa con gái trở lại xe.
Rebecca! Emily!
Điều đó không quan trọng.
Tôi không biết sự thật, hoặc tôi không biết nói sự thật cách nào. Tôi chỉ có
những câu chuyện, những ý nghĩ về đêm, những niềm tin bất ngờ đẻ ra trong tình
trạng không chắc chắn. Tôi chỉ có những lời cuồng loạn, giống vậy hơn. Bà
yêu ông ấy! Tôi nói. Bà hẳn đã yêu ông ấy! Tôi chờ cái ý nghĩa mà
bình minh đưa lại, khi bạn không ngủ. Tôi ở lại dưới nhà trong khi cả gia đình
thở đều ở phía trên và tôi viết ra điều này, tôi trải chúng ra thành những câu
đẹp, tất cả những xương trắng, sạch của tôi.
2
Có những ngày tôi không nhớ
được mẹ tôi. Tôi nhìn tấm ảnh của bà và bà vuột khỏi tôi. Hoặc tôi tới thăm bà
một ngày Chủ nhật, sau bữa trưa, chúng tôi có một buổi chiều thú vị, và khi rời
đi tôi nhận thấy bà đã chảy qua tôi như nước.
“Tạm biệt,” bà nói, đã mờ
đi. “Tạm biệt, con gái yêu,” và bà rướn khuôn mặt già nua mềm mại lên, nhận một
cái hôn. Nó vẫn khiến tôi nổi cơn thịnh nộ. Cái kiểu, khi tôi quay đi, có vẻ
như bà biến mất, và khi nhìn lại, tôi chỉ thấy những đường viền. Tôi nghĩ tôi
sẽ đi qua mà không nhận ra bà trên phố, nếu bà có mua một chiếc |