Bạn có thể đi hết cả cuộc đời mà không hề nhận ra rằng người mình
đang tìm kiếm đang ở ngay trước mắt.
Ngày
15 tháng 7 năm 1988. Emma và Dexter gặp nhau lần đầu tiên trong một dạ tiệc sau
lễ tốt nghiệp đại học. Ngày mai cả hai sẽ mỗi người mỗi ngả.
Vậy
họ sẽ ở đâu đúng ngày này năm sau?
…năm
sau nữa?
…và
hai mươi năm tới?
Câu
chuyện tình yêu vừa hài hước vừa buồn bã kéo dài suốt hai mươi năm này đã trụ hạng
rất lâu trong danh sách best-seller của Anh. Tại Mỹ, với 270.000 bản in bán hết
chỉ trong vòng một tháng, Một ngày
đã góp mặt trong số những cuốn sách thành công nhất đất nước này và được chính
tác giả David Nicholls chuyển thể thành kịch bản phim với sự góp mặt của hai
ngôi sao nổi tiếng là Anne Hathaway và Jim
Sturgess.
***
Đôi nét về tác giả David Nicholls
David
Nicholls sinh ngày 30 tháng 11 năm 1966, tại Eastleigh, Hampshire (Anh), từng theo học Kịch
nghệ và Văn học Anh tại Đại học Bristol. Ông từng muốn theo đuổi nghiệp diễn xuất
nhưng rốt cuộc lại thành danh với vai trò nhà văn và người viết kịch bản phim.
Nhắc đến gia tài kịch bản phim truyền hình của ông phải kể đến series Cold
Feet, Rescue Me, I Saw You… David đã hai lần được đề cử giải British Academy of Film
and Television Arts.
STARTER
FOR TEN - tác phẩm đầu tay nằm trong danh sách best-seller tại Anh của David,
đã được giới thiệu tại câu lạc bộ sách Richard and Judy Club vào năm 2004. Sau
đó, tác phẩm này được dựng thành phim với sự góp mặt của ngôi sao James McAvoy
và ra mắt công chúng màn ảnh rộng vào năm 2006.
MỘT
NGÀY - bestseller tại Anh và Mỹ, cũng được
chính David chuyển thể thành kịch bản phim với sự tham gia của hai ngôi sao
Anne Hathaway và Jim Sturgess.
***
Lời khen tặng dành cho Một ngày
“Đã được định sẵn để trở thành một tác phẩm
kinh điển hiện đại.”
- Mirror
“Một
cuốn sách hoàn toàn xuất sắc.”
-
Tony Parsons
Trong
năm nay, bạn khó mà tìm được một vở bi hài kịch nào sắc sảo hơn, ngọt ngào hơn
câu chuyện của Dex và Em.”
- Independent
“Cảm
động đến khó tin.”
-
Marian Keyes
“…Một
tác phẩm không tì vết.”
- Herald
***
Trích Một ngày
CHƯƠNG
1
Tương lai
Thứ Sáu, ngày 15 tháng 7 năm 1988
Phố Rankeillor, Edinburgh
“Mình cho rằng điều quan trọng là tìm cách tạo ra sự
khác biệt,” cô nói, “Cậu biết đấy, thật sự làm thay đổi một điều gì đó.”
“Gì cơ, ý cậu là như kiểu ‘thay đổi thế giới’ à?”
“Không phải cả thế giới. Chỉ là một chút gì đó quanh ta
thôi.”
Trong khoảnh khắc họ nằm im, hai cơ thể cuộn vào nhau
trên chiếc giường đơn, rồi cả hai cùng bật cười nho nhỏ, giọng hãy còn ngái
ngủ. “Không thể tin được là mình vừa nói thế,” cô thì thào, “nghe sến quá phải
không?”
“Đúng là hơi sến.”
“Thật ra mình đang cố tạo không khí thôi! Mình chỉ muốn
cậu lấy lại tinh thần cho chuyến phiêu lưu sắp tới,” cô quay mặt lại nhìn cậu.
“Có thể cậu không cần nó nhưng mình hy vọng là cậu đã lên kế hoạch tỉ mỉ cho
tương lai, cảm ơn rất nhiều. Có lẽ cậu đã phác thảo sẵn một sơ đồ nhỏ ở đâu đó
rồi.”
“Hầu như chẳng có gì.”
“Thế cậu định làm gì nào? Kế hoạch lớn của cậu là gì?”
“À, bố mẹ mình sắp đến chuyển đồ đạc của mình về chỗ các
cụ, rồi mình sẽ ở chơi với các cụ vài ngày trong căn hộ tại Luân Đôn, gặp gỡ
vài người bạn. Sau đó đến Pháp…”
“Thích thật đấy…”
“Có lẽ tiếp đến sẽ là Trung Quốc, tìm hiểu về đất nước
này, rồi đến Ấn Độ, đi thăm thú nơi đây một chút…”
“Đi du lịch à”,
cô thở dài, “thật là dễ đoán.”
“Du lịch thì sao?”
“Giống như trốn tránh thực tại ấy.”
“Mình nghĩ dùng từ thực tại hơi quá đấy,” cậu nói, thầm
mong mình tạo được vẻ bí ẩn và cuốn hút.
Cô tỏ vẻ phớt lờ, “Được thôi, mình nghĩ chỉ có những
người có điều kiện mới làm được như thế. Sao không nói là ‘Mình đi nghỉ mát
trong hai năm?’ Chẳng có gì khác cả.”
“Nhưng đi du lịch giúp mở mang đầu óc,” cậu nói, chống
tay nhổm đầu dậy và hôn cô.
“Ồ, mình cho rằng cậu hơi có chút phóng khoáng đấy,” cô
nói và quay mặt đi trong chốc lát. Họ lại ngả đầu lên gối. “Dù sao thì ý mình
không phải là cậu định làm gì trong tháng tới…” Cô ngừng nói, như thể đang cố
nghĩ ra một ý tưởng kỳ quái nào đó, giống như nhóm nhạc The 5th Dimension chẳng hạn. “Khoảng bốn mươi tuổi gì đó…
Cậu muốn sẽ như thế nào khi 40 tuổi?”
“Bốn mươi ư?” Cậu
có vẻ như đang vật lộn với ý nghĩ mới mẻ này. “Không biết. Liệu mình có thể nói
muốn ‘giàu có’ được không?”
“Thật là, thật là nông cạn.”
“Được thôi, thế thì ‘nổi tiếng’ vậy.” Cậu rúc đầu vào cổ
cô, “Chuyện này thật chẳng lành mạnh chút nào.”
“Không phải không lành mạnh, mà là… phấn khích.”
“Phấn khích!” Cậu bắt đầu nhại giọng cô, chất giọng nhỏ
nhẹ vùng Yorkshire, tìm cách khiến cô trở nên ngớ ngẩn. Cô luôn là đối tượng
của trò đùa này, đám con trai thường tìm đủ mọi cách nói khôi hài để trêu chọc
cô, cứ như thể có gì đó khác thường và kỳ quặc trong cái chất giọng địa phương,
và đây không phải là lần đầu tiên cô cảm thấy có chút căm ghét đối với cậu. Cô nằm
lùi ra xa cho đến khi lưng chạm phải bức tường lạnh lẽo.
“Đúng, phấn khích. Chẳng phải mục đích của chúng ta là
để được phấn khích hay sao? Tất cả những khả năng này. Giống như thầy hiệu phó
đã nói, ’mọi cánh cửa cơ hội đều mở tung’…”
“Tên của cậu sẽ xuất hiện trên báo vào ngày mai…”
“Còn lâu nhé.”
“Vậy thì thế nào, cậu có phấn khích không”
“Mình hả? Chúa ơi, không, mình đang chán ốm đây.”
“Mình cũng thế, Chúa ơi…” Cậu đột nhiên xoay người với
tay tìm gói thuốc trên sàn nhà cạnh giường ngủ, như để trấn tĩnh bản thân. “Bốn
mươi tuổi. Bốn mươi. Chết tiệt.”
Thích thú với vẻ mặt lo lắng của cậu, cô quyết định hỏi
tới cùng, “Vậy cậu sẽ làm gì khi 40 tuổi?”
Cậu trầm tư mồi thuốc, “Ừ, chuyện là, Em…”
“Em?” Ai là ‘Em’?”
“Mọi người gọi cậu là Em. Mình đã nghe họ gọi thế.”
“À, bạn bè gọi
mình là Em.”
“Vậy mình có thể gọi cậu là Em được không?”
“Được thôi, Dex.”
“Mình đã suy nghĩ về cái chuyện ‘già đi’ này và đi đến
quyết định rằng mình thích được giống như hiện nay.”
Dexter Mayhew. Hé mắt liếc nhìn qua mái tóc cắt ngang
trán khi cậu tựa người vào đầu giường làm bằng loại nhựa rẻ tiền có đính khuy
trang trí, và dù không đeo kính nhưng Emma vẫn nhận ra lý do cậu lại muốn được
giống như bây giờ. Mắt nhắm, điếu thuốc cài lệch trên môi, ánh sáng rạng đông
chiếu qua tấm rèm đỏ đang sưởi ấm một nửa khuôn mặt cậu, cậu có tư thế hoàn hảo
của một người mẫu chuẩn bị chụp hình. Emma Morley cho rằng cái từ “đẹp trai” của
thế kỷ mười chín nghe có vẻ “ngố tàu” sẽ không đủ sức diễn tả điều đó, nhưng
thật sự chẳng còn từ nào khác, có lẽ ngoài từ “xinh đẹp”. Cậu có một khuôn mặt
khiến ta liên tưởng đến cấu trúc xương dưới da, như thể cậu ta sẽ hấp dẫn hơn
với khuôn mặt trơ xương. Chiếc mũi thẳng, hơi bóng mồ hôi, còn phần da sạm đen
dưới mắt trông như vết thâm tím, “chiến tích” của việc hút thuốc và những lần
thức thâu đêm chơi poker với những cô gái trường Bedales trong tư thế uốn éo đầy
khêu gợi trên màn hình máy tính. Có chút gì đó nữ tính ở cậu: chân mày mỏng, miệng
bĩu ra một cách ngượng ngập, đôi môi đầy đặn và thâm đen, nhưng lúc này đã khô
nứt với chút rượu vang Bungari còn đọng lại. Thật lòng mà nói thì đầu tóc cậu trông
thật kinh khủng, cả phía sau và hai bên đều ngắn ngủn, còn phần tóc đằng trước
chải ngược lên trên đầu trông đến dễ sợ. Loại keo xịt tóc cậu dùng đã khô, mái
tóc đằng trước giờ lôm côm và cứng quèo trông như một chiếc mũ nhỏ ngớ ngẩn.
Vẫn nhắm tịt mắt, cậu nhả khói qua mũi. Rõ ràng biết là mình
đang bị quan sát, bởi cậu luồn một tay xuống dưới nách, xoa xoa lên vùng ngực
và bắp tay. Ở đâu ra những cơ bắp cuồn cuộn đó? Dĩ nhiên không phải từ các hoạt
động thể thao, trừ khi tính luôn cả thời gian khi cậu còn ở độ tuổi cởi truồng lặn
ngụp và chơi đùa trong bể bơi. Có lẽ đó chỉ là bằng chứng của một thể trạng
khỏe mạnh được di truyền từ gia đình, cùng với số tài sản và nhà cửa đẹp đẽ. Đẹp
trai, hay thậm chí xinh đẹp, với chiếc quần đùi rộng có họa tiết cánh hoa kéo
trễ ngang hông, và không biết bằng cách nào lại đang nằm trên chiếc giường đơn
trong căn phòng trọ chật chội của cô vào cuối năm thứ tư đại học. “Đẹp trai ư!
Mày tưởng mày là ai, Jane Eyre ư? Tỉnh dậy đi nào. Hãy thực tế lên. Đừng mơ
mộng hão huyền như thế.”
Cô giật điếu thuốc ra khỏi miệng cậu. “Mình có thể tưởng
tượng được cậu sẽ như thế nào lúc bốn mươi tuổi,” cô nói với một chút ác ý. “Mình
có thể hình dung nó ngay lúc này.”
Cậu cười trong khi mắt vẫn nhắm. “Nói xem nào.”
“Được…” Cô xoay người kéo cái chăn lông vịt sát nách. “Cậu
đang lái một chiếc xe thể thao hạ mui ở Kensington hoặc Chelsea hoặc một trong
những nơi này, và điều đáng ngạc nhiên về chiếc xe này là nó chạy rất êm, bởi
vì tất cả những chiếc xe sẽ chạy rất êm vào… năm 2006, không biết nữa, mình đoán
thế.”
Cậu nheo mắt làm phép tính. “Năm 2004…”
“Và chiếc xe này đang lượn lờ trên đường King’s Road.
Cái bụng phệ của cậu chật ních dưới bánh lái bằng da giống như một chiếc gối
nhỏ, với đôi găng hở mu bàn tay kia, tóc lưa thưa vài cọng và không có cằm. Cậu
là một gã to bự trong chiếc xe bé xíu với làn da rám nắng trông chẳng khác nào một
chú gà quay.”
“Mình chuyển đề tài đi?”
“Và ngồi bên cạnh cậu là một phụ nữ đeo kính râm, đó là cô
vợ thứ ba, ồ không, thứ tư chứ, một người mẫu, à không, cựu người mẫu, rất xinh đẹp, hai mươi ba tuổi, cậu gặp cô ta tại
một buổi triển lãm xe mô tô ở Nice hoặc nơi nào đó khi cô nàng đang nằm trang
trí trên nắp capô một chiếc xe, cô nàng thật lộng lẫy nhưng rất ngu dốt.”
“Được. Có con cái gì không?”
“Không. Chỉ có ba lần ly hôn, và hôm đó là ngày thứ Sáu,
tháng Bảy và cậu đang trên đường đến ngôi nhà nhỏ ở thôn quê, trong khoang hành
lý sau xe là những chiếc vợt tennis và vợt chơi bóng vồ, một hòm mây chất đầy
rượu thượng hạng, nho Nam Phi, những chú chim cút tội nghiệp và măng tây. Gió lùa
vào mũ lưỡi trai của cô vợ và tâm trạng cậu rất, rất sung sướng cùng với cô vợ
thứ ba thứ tư gì đó đang mỉm cười với cậu khoe hàm răng trắng bóng, còn cậu thì
mỉm cười đáp lại và cố không nghĩ đến thực tế rằng hai người chẳng có gì để nói
với nhau, hoàn toàn không có gì cả.”
Cô bỗng dừng lại. Mình cứ như bị điên vậy, cô tự nhủ. Cố
gắng ra vẻ tự nhiên, “Dĩ nhiên là không kể đến trường hợp tất cả chúng ta sẽ bị
một cuộc chiến tranh hạt nhân giết chết trước đó!” cô nói vui vẻ nhưng cậu vẫn
cau mặt nhìn.
“Có lẽ mình nên đi thôi. Nếu cậu cho rằng mình thật nông
cạn và đồi bại…”
“Đừng, đừng đi,” cô phản ứng hơi nhanh nhảu một chút.
“Mới bốn giờ sáng thôi.”
Cậu nằm quay người vào trong cho đến khi mặt cậu chỉ còn
cách mặt cô vài xen ti mét. “Mình không biết cậu lấy đâu ra ý nghĩ đó, cậu còn
chưa biết rõ về mình.”
“Mình biết kiểu người như cậu.”
“Kiểu người gì?”
“Mình đã nhìn thấy cậu, lang thang khắp khoa Ngôn ngữ Hiện
đại, tán tỉnh các cô, tổ chức những buổi dạ tiệc đeo cà vạt đen…”
“Mình thậm chí còn không có và vạt đen. Và chắc chắn là
mình không tán tỉnh ai sất…”
“Lượn lờ quanh trường Y suốt kỳ nghỉ dài, blah…blah…”
“Nếu mình tồi tệ đến thế…” Cậu để tay lên hông cô.
“…Đúng là thế.”
“…vậy sao cậu còn ngủ với mình?” Lúc này tay cậu đã lần
đến vùng da mềm mại ấm áp trên đùi cô.
“Thực tế là mình chưa ngủ với cậu phải không?”
“Điều đó còn tùy.” Cậu chồm người tới hôn cô. “Cậu thích
nghĩ sao thì tùy.” Cậu với tay ra sau thắt lưng cô và luồn chân vào giữa hai đùi
cô.
“Nhân tiện,” cô nói khi ấn miệng mình vào miệng cậu.
“Chuyện gì?” Cậu cảm nhận hai chân cô vòng ra sau để kéo
cậu lại gần hơn.
“Cậu cần phải đánh răng,”
“Nếu cậu không phiền thì mình cũng không phiền.”
“Xì, kinh quá,” cô cười phá lên, “Miệng cậu toàn mùi
rượu và thuốc lá thôi.”
“Được thôi, cậu cũng thế.”
Cô ngừng hôn và vội ngẩng đầu lên. “Thật sao?”
“Không sao, mình thích rượu và thuốc lá.”
“Chờ chút.” Cô tung chăn và trèo qua người cậu.
“Cậu định đi đâu đấy?” Cậu đặt tay lên phần lưng trần
của cô.
“Chỉ là đi nhà xí”, cô nói, với tay lấy chiếc kính đặt
trên chồng sách cạnh giường, loại kính đen to với gọng NHS.
“’Nhà xí, nhà xí’… xin lỗi nhưng mình nghe không quen…”
Cô đứng dậy, một tay che ngực, cẩn thận xoay lưng về
phía cậu. “Đừng đi đâu nhé,” cô nói, từ từ bước ra khỏi phòng, xỏ hai ngón tay
vào chiếc quần lót thun kéo xuống ngang bẹn. “Không được tự ‘nghịch ngợm’ khi
mình đi vắng nhé.”
Cậu nhả khói thuốc qua mũi, trở mình trên giường, nhìn
quanh căn phòng trọ tồi tàn, tin chắc rằng đâu đó giữa những tấm bưu thiếp nghệ
thuật và những tờ quảng cáo lớn được trình bày lộn xộn kia sẽ có một bức ảnh Nelson
Mandela, mẫu bạn trai mơ ước của các cô gái. Suốt bốn năm qua cậu đã
nhìn thấy vô số phòng trọ giống như thế này, rải rác khắp thành phố như những
hiện trường phạm tội, những căn phòng nơi ta có thể dễ dàng bắt gặp một album
nhạc của Nina Simone, và mặc dù hiếm khi cậu nhìn thấy một căn
phòng đến lần thứ hai nhưng phải nói là chúng đều quá giống nhau. Những chiếc
đèn ngủ đã cháy bóng, những chậu hoa không ai chăm sóc, mùi bột giặt trên mấy tấm
ra rẻ tiền chẳng hài hòa chút nào với chiếc giường ngủ. Cô gái này cũng có niềm
đam mê tranh ảnh nghệ thuật; vô số ảnh chụp cùng bạn học và gia đình được dán
lẫn giữa những bức tranh nghệ thuật của Chagall, Vermeer, Kandinsky, ảnh của
Che Guevara, Woody Allen, Samuel Beckett. Không có gì ở đây là trung lập, mọi
thứ đều thể hiện sự sùng bái hay một quan điểm nào đó. Cách bài trí trong căn
phòng này giống như một lời tuyên bố, và Dexter thở dài khi nhận ra cô thuộc vào
nhóm những cô nàng thích lạm dụng từ “tư sản”. Cậu có thể hiểu được vì sao mấy “người theo chủ nghĩa phát xít” lại có những
ý nghĩ tiêu cực, nhưng cậu thích từ “tư sản” và tất cả hàm ý của nó. An toàn,
du lịch, thức ăn ngon, tư cách tốt, tham vọng; cậu đang muốn biện hộ cho điều
gì?
Cậu ngắm nhìn làn khói thuốc cuộn tròn từ miệng bay ra. Khi
tìm gạt tàn, cậu tình cờ nhìn thấy một cuốn sách bên thành giường có tựa Lightness of Being (Đời nhẹ khôn kham), gáy
sách được gấp lại ở những phần “gợi tình”. Vấn đề thường gặp đối với các cô gái
tôn sùng chủ nghĩa cá nhân này là họ đều giống nhau. Một cuốn sách khác: The Man Who Mistook His Wife for a Hat.
Thật là một tên ngu ngốc chết tiệt, cậu thầm nghĩ vì tự tin cho rằng mình sẽ
không bao giờ mắc phải sự nhầm lẫn như thế.
Ở tuổi hai ba, viễn cảnh tương lai của Dexter Mayhew
cũng chẳng có gì rõ ràng hơn so với Emma Morley. Cậu hy vọng mình sẽ thành đạt,
khiến bố mẹ tự hào, ngủ với ít nhất hai phụ nữ cùng lúc, nhưng làm cách nào để
tất cả những điều này trở nên tương thích với nhau? Cậu muốn xuất hiện trên tạp
chí, và mong muốn đến một ngày nào đó sẽ hồi tưởng lại công việc đã làm dù hiện
giờ cũng chẳng rõ đó là công việc gì. Cậu muốn sống một cuộc sống trọn vẹn
nhưng không có bất kỳ rắc rối hay phức tạp nào xảy ra, nếu ai đó có tình cờ ghi
lại một hình ảnh thì đó phải là một hình ảnh đẹp. Mọi thứ phải ở trạng thái
tốt. Niềm vui: phải thật nhiều niềm vui và ít nỗi buồn, tuyệt đối không thể để sự
buồn chán xảy ra nhiều hơn mức cần thiết.
Đây không phải là một kế hoạch, và đã có nhiều sai lầm. Ví
dụ, tối nay đã xảy ra vài điều không hay: nước mắt, những cuộc gọi khó xử và
những lời buộc tội. Có lẽ cậu nên biến khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, và cậu
liếc nhìn đống quần áo bẩn của mình để chuẩn bị cho cuộc tẩu thoát. Từ buồng
tắm vọng ra tiếng dội nước và âm thanh của cái bồn cầu cũ kỹ, cậu đặt vội cuốn
sách trở lại chỗ cũ. Dưới gậm giường, cậu tìm thấy một chiếc hộp đựng mù tạc hiệu
Colman, liền bật nắp ra để khẳng định điều mình nghĩ, đúng vậy, bên trong nó là
đống bao cao su cùng với những mẩu nhỏ màu xám trông như phân chuột. Nghĩ đến tình dục và ma túy chứa đựng bên trong
chiếc hộp nhỏ màu vàng đó, cậu lại cảm thấy tràn đầy phấn khích, và quyết định
nấn ná thêm chút nữa.
Trong
phòng tắm, Emma Morley chùi phần kem đánh răng hình lưỡi liềm ở khóe miệng và
tự hỏi liệu những gì đang xảy ra có phải là một sai lầm nghiêm trọng không. Sau
bốn năm không có bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào với ai, cuối cùng lại lên
giường với một người cô thật lòng yêu thích, thích ngay từ lần gặp đầu tiên vào
năm 1984, và chỉ vài giờ nữa là cậu ấy sẽ ra đi. Có lẽ sẽ không bao giờ gặp
lại. Cậu ta còn không thèm rủ cô cùng đi Trung Quốc, vả lại cô cũng đang tẩy
chay Trung Quốc. Và cậu sẽ ổn phải không? Dexter Mayhew. Thật ra, cô không tin rằng
cậu không hiểu điều đó, và hơi quá tự mãn, nhưng cậu ấy được nhiều người thích,
vui tính và - không thể phủ nhận là - rất đẹp trai. Vậy sao cô lại tỏ ra cáu
gắt và mỉa mai đến thế? Sao không tỏ ra tự tin, thoải mái giống như những cô
gái hoạt bát mà cậu ấy thường gặp gỡ? Cô nhìn thấy ánh sáng bình minh lọt vào ô
cửa sổ nhỏ của phòng tắm. Sự điềm tĩnh. Dùng ngón tay cào cào mái tóc thảm hại
của mình, cô nhăn mặt, rồi với tay xả nước bồn cầu và bước trở lại phòng ngủ.
Từ
giường ngủ, Dexter nhìn cô bước ra khỏi cửa nhà tắm, bận áo choàng và đội mũ cử
nhân - thứ mà mọi sinh viên phải thuê để diện trong lễ tốt nghiệp. Cô gác chân
lên khung cửa đầy khiêu gợi trong khi một tay cầm tấm bằng đã được cuộn lại. Cô
hé mắt nhìn qua cặp kính và kéo chiếc mũ xuống gần sát một bên mắt. “Cậu thấy
sao?”
“Hợp với cậu. Mình thích vẻ hoạt bát đó. Giờ thì cởi nó
ra và lại đây.”
“Không đời nào. Mình phải mất ba mươi bảng đó. Phải sử
dụng cho đáng đồng tiền chứ.” Cô xoay xoay người trong chiếc áo choàng giống
như áo của ma cà rồng. Dexter chộp lấy một góc chiếc áo nhưng cô dùng cuộn giấy
hất ra trước khi ngồi xuống mép giường, tháo kính và nghiêng vai cho chiếc áo
tụt xuống. Cậu được lần cuối nhìn thấy tấm lưng trần và đường cong bầu ngực cô trước
khi nó mất hút dưới chiếc áo thun đen - thứ khiến người ta phải đơn phương từ giã
vũ khí hạt nhân lúc này. Thế đấy, cậu thầm nghĩ. Không gì có thể giảm ham muốn
tình dục tốt hơn một chiếc áo thun đen lưng dài “kín cổng cao tường”, có lẽ trừ
album nhạc của Tracy Chapman.
Với thái độ nhượng bộ, cậu nhặt tấm bằng đại học trên
sàn, tháo sợi dây thun quanh cuộn giấy ra và đọc to, “Khoa Anh ngữ và Lịch sử,
Bằng Danh dự, Hạng nhất”.
“Đọc đi rồi khóc, cậu bé.” Cô chộp lấy tấm bằng. “Ui,
cẩn thận chứ.”
“Cậu sẽ đóng khung nó chứ?”
“Bố mẹ mình sẽ nhờ người làm nó thành giấy dán tường.” Cô
cuộn tấm bằng cẩn thận và dán hai đầu lại. “Cán hình lên thảm. Mẹ mình còn định
xăm nó lên lưng nữa.”
“À, thế bố mẹ cậu hiện ở đâu?”
“Họ đang ở ngay bên cạnh này.”
Cậu thốt lên, “Lạy Chúa, thật hả?”
Cô cười khoái trí. “Không hẳn thế. Họ đã về Leeds. Bố
mình nói khách sạn chỉ dành cho những người giàu có.” Cuộn giấy đã được cất
dưới giường. “Giờ thì xích qua một bên,” cô nói và đẩy cậu sang phần đệm lành
lạnh. Cậu nhích sang bên cho cô nằm xuống và hơi ngượng nghịu luồn một cánh tay
xuống dưới vai cô, hôn vào cổ cô thăm dò. Cô xoay lại nhìn cậu, hất cằm lên.
“Dex?”
“Hử?”
“Chỉ ôm nhau thôi nhé?’
“Dĩ nhiên, nếu cậu muốn,” cậu trả lời rất lịch sự, mặc
dù thật lòng cậu thấy chả ích gì nếu chỉ ôm nhau. Chuyện ôm ấp chỉ dành cho
những bà cô già và mấy chú gấu teddy. Việc ôm ấp khiến cậu không thoải mái. Tốt
nhất lúc này nên chấp nhận thua cuộc và tìm cách đi khỏi đây càng sớm càng tốt,
nhưng cô lại đang tựa đầu lên vai cậu vẻ sở hữu, và họ nằm như thế, cứng nhắc
và ngượng ngập một lúc cho đến khi cô lên tiếng:
“Không thể tin là mình vừa dùng từ ‘ôm ấp’. Khỉ thật… ôm ấp. Xin lỗi nhé.”
Cậu mỉm cười. “Chả sao cả. Ít ra đó không phải là từ xích lại gần.”
“Xích lại gần cũng
dở.”
“Hay là âu yếm.”
“Âu yếm lại
càng kinh khủng. Hãy hứa là không bao giờ âu
yếm nhé,” cô nói và thấy hối hận ngay sau đó. Gì cơ, cùng nhau ư? Có vẻ như
chẳng có nhiều cơ hội để làm thế. Họ lại rơi vào im lặng. Họ đã trò chuyện, hôn
hít trong tám giờ qua, và cả hai đều thật sự mệt nhoài khi trời sáng. Tiếng
chim két đang hót ở khu vườn mọc đầy cỏ dại phía sau.
“Mình thích âm thanh đó,” cậu thì thầm trong tóc cô.
“Chim két hót lúc bình mình.”
“Mình ghét nó. Nó khiến mình cảm giác như vừa làm điều
gì đó mà mình sẽ phải hối tiếc.”
“Đó là lý do mình thích nó,” cậu nói, một lần nữa cố tạo
vẻ lôi cuốn, bí ẩn. Lúc sau, cậu hỏi, “Mà vì sao cơ, cậu đã làm gì à?”
“Làm gì cơ?”
“Đã làm điều gì đó phải hối tiếc?”
“Cái gì, ý cậu là điều này hả?” Cô bóp tay cậu, “Ồ, mình
mong là thế. Chẳng biết nữa? Hãy hỏi mình vào sáng mai. Sao, thế cậu đã làm
điều gì đó phải hối tiếc à?”
Cậu hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. “Dĩ nhiên là không,” cậu nói
và thầm nghĩ điều này sẽ không bao giờ
xảy ra lần nữa.
Hài lòng với câu trả lời, cô nằm sát vào người cậu.
“Chúng ta nên ngủ một chút.”
“Để làm gì? Không có gì ngày mai. Không công việc, không
thời hạn cuối cùng…”
“Chỉ có cuộc đời của chúng ta đang chờ đợi ở phía
trước,” cô nói vẻ mơ màng, hít lấy mùi vị ngai ngái và sự ấm áp tuyệt vời của cậu,
đồng thời cảm nhận chút gì lo lắng khi nghĩ đến điều đó: cuộc sống trưởng thành
độc lập. Cô không cảm thấy mình giống một người trưởng thành. Cô chưa chuẩn bị
gì cả. Cứ như thể đèn báo động cháy bật lên lúc nửa đêm và cô đang đứng trơ trọi
ngoài đường với bọc quần áo trong tay. Nếu không còn đi học nữa, cô sẽ làm gì
bây giờ? Làm thế nào để sống cho qua ngày đoạn tháng đây? Cô không có chút khái
niệm nào về điều đó.
Cô tự nhủ vấn đề là phải can đảm, táo bạo và tạo ra một
sự khác biệt. Không hẳn là phải thay đổi thế giới mà chỉ là chút gì đó quanh
mình. Hãy bước ra ngoài với tấm bằng danh dự hạng nhất, sự đam mê và chiếc máy
đánh chữ bằng điện mới cứng hiệu Smith Corona và chăm chỉ làm… một công việc gì
đó. Thay đổi cuộc sống bằng nghệ thuật, có thể thế lắm chứ. Viết gì đó để đời. Yêu
mến bạn bè, trung thành với nguyên tắc của bản thân, sống một cuộc sống mạnh
mẽ, hết mình và có ý nghĩa. Trải nghiệm những điều mới mẻ. Yêu và được yêu nếu
có thể. Ăn uống chừng mực. Những thứ đại loại thế.
Đây không hẳn là một triết lý sống, và cũng không phải thứ
bạn có thể chia sẻ, ít nhất là với cậu bạn này, nhưng đó chính là niềm tin của
cô. Và cho đến thời điểm này, vài giờ đầu tiên của cuộc sống trưởng thành độc
lập đã diễn ra tốt đẹp. Có lẽ vào buổi sáng, sau khi dùng trà và vài viên
aspirin, cô thậm chí có thể tìm thấy đủ can đảm để rủ cậu ấy trở lại giường
ngủ. Khi đó cả hai đều đã tỉnh táo, dù rằng sự tỉnh táo sẽ chẳng khiến mọi thứ
dễ dàng hơn nhưng rất có thể nó sẽ giúp cô thấy thích thú. Trong số ít lần lên
giường với bạn trai, cô hoặc là cười khúc khích hoặc là khóc tỉ tê và có lẽ sẽ
tốt hơn nếu thử cân bằng giữa hai trạng thái này. Cô tự hỏi không biết có còn
cái bao cao su nào trong chiếc hộp đựng mù tạc. Chẳng lý nào lại không còn,
chúng vẫn ở đó khi cô nhìn thấy lần cuối cùng: tháng Hai năm 1987, Vince, một
kỹ sư hóa chất với tấm lưng đầy lông đã hỉ mũi lên vỏ gối của cô. Những ngày
vui vẻ, những ngày vui vẻ…
Bên ngoài trời bắt đầu hửng sáng. Dexter có thể nhìn
thấy ánh sáng hồng tươi của ngày mới phản qua tấm rèm cửa mùa đông ảm đạm rất
phù hợp với căn phòng. Cẩn thận để không đánh thức cô, cậu duỗi tay ra thả mẩu
thuốc lá còn lại vào chai rượu và chằm chằm ngó lên trần nhà. Không thể nào
chợp mắt được. Thay vào đó, cậu nằm quan sát các hoa văn trên trần nhà xám xịt cho
đến khi cô hoàn toàn ngủ say, sau đó lẻn ra khỏi phòng và bỏ đi mà không đánh
thức cô dậy.
Dĩ nhiên, ra đi lúc này đồng nghĩa với việc cậu sẽ không
bao giờ gặp lại cô. Cậu tự hỏi liệu cô ấy có bận tâm không, và giả sử nếu có:
các cô gái vẫn thường thế mà, thì liệu bản thân cậu có bận tâm không? Cậu vẫn sống
cực tốt suốt bốn năm qua mà không cần có cô ấy. Cho đến bữa tiệc tối qua cậu đã
sững sờ khi biết cô ấy tên là Anna, và từ lúc đó cậu không thể nhìn đi chỗ
khác. Vì sao trước giờ cậu không chú ý đến cô ấy cho đến mãi tận hôm nay? Cậu
nhìn ngắm khuôn mặt cô khi cô đang say sưa ngủ.
Cô có một khuôn mặt xinh xắn, nhưng dường như cảm thấy
phiền lòng vì điều đó. Mái tóc màu hung cắt tỉa một cách lộn xộn có chủ ý, có
lẽ là tự cắt trước gương, hoặc nhờ bàn tay của cô bạn to lớn ồn ào cùng phòng tên
Tilly gì đó. Làn da xanh tái và hơi phù nề do dành quá nhiều thời gian trong
thư viện hoặc uống nhiều rượu tại quán bar, chiếc kính cận khiến cô trông nghiêm
nghị và cứng nhắc. Cái cằm mềm mại và tròn trĩnh dù có thể nói là béo ú (hoặc “phính”
hoặc “mập mạp” - những điều bạn không muốn nói vào lúc này? Cũng giống như việc
bạn không thể nói rằng cô có bộ ngực rất “khủng” mà không khiến cô ấy cảm thấy
bị xúc phạm cho dù đó là sự thật).
Thôi không nói đến điều đó nữa, hãy trở lại với khuôn
mặt. Có một chút chất nhờn lấp lánh trên chóp mũi nhỏ gọn và vài cái chấm đỏ li
ti trên trán, nhưng ngoài những điều này thì có thể nói là khuôn mặt cô, đúng
vậy, đúng là một tạo tác. Cô đang ngủ nên cậu không nhớ chính xác màu mắt, chỉ
biết rằng đó là cặp mắt to, sáng long lanh, và toát lên vẻ hài hước, giống như
hai nếp gấp ở khóe miệng rộng, nhìn hệt hai dấu ngoặc đơn và chúng càng trở nên
rõ nét hơn khi cô mỉm cười, mà cô thì rất hay cười. Hai má nhẵn mịn có vài chấm
hồng, những thớ thịt như thể sẽ trở nên ấm áp khi chạm tay vào. Đôi môi màu quả
mâm xôi dù không to son, lúc nào cũng mím chặt lúc cười như thể cô không muốn
ai nhìn thấy hàm răng của mình vì chúng hơi to so với miệng, phần răng trước
hơi thưa một chút, tất cả những điểm này tạo cảm giác cô đang kiềm chế điều gì
đó, chẳng hạn một tràng cười, một lời nhận xét láu lỉnh hay một trò đùa tinh
quái nào đó.
Nếu bỏ đi bây giờ, có lẽ cậu sẽ không bao giờ có cơ hội được
nhìn thấy khuôn mặt này nữa, trừ phi xảy ra một cuộc đoàn tụ không mong muốn
sau mười năm. Lúc đó, cô trở nên béo ú, thất vọng và bắt đầu phàn nàn về việc
cậu bỏ đi không một lời từ biệt. Tốt nhất là cứ ra đi lặng lẽ và không bao giờ
gặp lại. Tiếp tục bước đi, hướng đến tương lai, còn rất nhiều người cậu cần gặp
gỡ bên ngoài.
Nhưng đúng vào lúc cậu hạ quyết tâm thì cô bỗng nở một
nụ cười hết cỡ trong khi mắt vẫn nhắm chặt.
“Cậu nghĩ thế nào Dex?”
“Về điều gì Em?”
“Mình và cậu. Có phải là tình yêu không?” và cô bật lên
một tiếng cười nhỏ, môi mím chặt.
“Hãy ngủ đi, được không?”
“Thế
thì đừng có nhìn chằm chằm vào mũi mình.” Cô mở mắt ra, đôi mắt màu xanh lục và
xanh dương, sự thông minh và sắc sảo. “Ngày mai sẽ như thế nào?” cô thì thầm.
“Ý cậu là hôm nay?”
“Hôm nay. Một ngày mới tươi sáng đang chờ đợi chúng ta.”
“Đó là thứ Sáu. Cả ngày thứ Sáu. Thực ra là ngày Thánh
Swithin.”
“Thế thì sao?”
“Truyền thống thôi. Nếu hôm nay trời mưa, thì sẽ có mưa
trong bốn mươi ngày tiếp theo hoặc cả mùa hè, hoặc đại loại thế.”
Cô cau mày. “Điều đó nghe chẳng hợp lý gì cả.”
“Không có gì hợp lý. Đó chỉ là mê tín thôi.”
“Mưa ở đâu chứ? Trời lúc nào chả mưa ở đâu đó.”
“Trên mộ Thánh Swithin. Ngài được chôn bên ngoài Thánh
đường Winchester.”
“Sao cậu biết những điều này?”
“Mình từng học ở đó.”
“À, đúng là ra vẻ kiểu cách,” cô thì thầm vào gối.
“Nếu có mưa vào ngày Thánh Swithin/Đâu đó sẽ lại…blah…
blah.”
“Đó là một bài thơ hay.”
“À, mình đang diễn giải dài dòng.”
Cô lại cười ha hả và ngẩng đầu lên với cặp mắt lim dim,
“Nhưng Dex này?”
“Gì Em?”
“Nếu
hôm nay trời không mưa?”
“Ừm.”
“Thì
cậu định làm gì?”
Nói với cô ấy rằng mày có việc bận đi.
“Chẳng
có gì nhiều,” cậu trả lời.
“Vậy
thì chúng ta làm gì đó nhé? Mình và cậu?”
Đợi đến khi cô ấy ngủ say
rồi lẻn đi.
“Ừ,
được thôi,” cậu đáp, “Hãy cùng làm gì đó.”
Cô
thả đầu trở lại gối.
“Một
ngày mới,” cô thì thầm.
“Một
ngày mới.”
[...]