Báo Tiếng
vang Chủ nhật:
BA ÁN MẠNG BÍ ẨN TRÊN PHỐ
FAISANDERIE
“Hôm thứ Năm người ta đã phát hiện ra ba xác chết trong một
chung cư trên phố Faisanderie, Fontainebleau.
Không ai biết nguyên nhân dẫn đến cái chết của Sébastien, Pierre và Antoine Salta, ba anh em ruột sống
chung trong một căn hộ.
“Khu phố này vốn rất nổi tiếng về an ninh trật tự. Chưa
từng xảy ra vụ cướp tiền hay đồ vật quý hiếm nào ở đây. Cũng không thấy dấu vết
gì của hiện tượng bẻ khóa. Tại hiện trường, người ta không phát hiện ra vũ khí
gây án nào.
“Cuộc điều tra hứa hẹn sẽ gặp nhiều khó khăn được giao cho
đội trưởng nổi tiếng Jacques Méliès, người đứng đầu Đội Trọng án Fontainebleau. Vụ án kỳ
lạ này có thể sẽ là câu chuyện giật gân nhất mùa hè dành cho những kẻ yêu thích
các bí ẩn trinh thám. Tên sát nhân liệu mà cảnh giác. L.W.”
6. BÁCH KHOA TOÀN THƯ
Lại là bạn đấy ư?
Vậy là bạn đã khám phá ra tập hai cuốn Bách khoa toàn thư
kiến thức tương đối và tuyệt đối của tôi.
Hiển nhiên cuốn đầu tiên được đặt trên giá để kinh trong
khu đền dưới lòng đất, cuốn này khó tìm hơn phải không?
Hoan hô bạn.
Đúng ra thì bạn là ai nhỉ? Cháu trai Jonathan của tôi? Con
gái tôi? Không, bạn có thể không phải người này cũng chẳng phải người kia.
Xin chào, vị độc giả xa lạ!
Tôi mong hiểu được bạn rõ hơn. Trước những trang viết trong
cuốn sách này, hãy nói tên, tuổi, giới tính, nghề nghiệp, quốc tịch của bạn.
Bạn quan tâm đến gì trong cuộc sống?
Đâu là điểm mạnh và đâu là điểm yếu của bạn?
Ồ mà suy cho cùng, điều ấy chẳng quan trọng lắm. Tôi biết
bạn là ai.
Tôi cảm thấy bàn tay bạn đang vuốt ve những trang viết của
tôi. Kể ra cũng khá dễ chịu. Trên mỗi đầu ngón tay bạn, qua từng đường vân tay
ngoằn ngoèo, tôi đoán được những đặc tính bí ẩn nhất của bạn.
Tất cả đều được ghi vào tận từng phần dù là nhỏ nhất trong
bạn. Thậm chí tôi còn nhận thấy ở đó gien của tổ tiên bạn.
Có thể nói hàng nghìn con người ấy đã phải sống qua rất
nhiều năm. Phải quyến rũ nhau, làm tình với nhau cho đến lúc bạn chào đời!
Ngày hôm nay, tôi cảm giác như thấy bạn ngay trước mắt mình.
Không, bạn đừng cười. Hãy cứ tự nhiên. Hãy để tôi nói nhiều
hơn nữa về bạn. Bạn còn hơn cả những gì bạn vẫn nghĩ về mình.
Bạn không đơn giản là một cái họ và một cái tên chứa đựng
cả một lịch sử xã hội thôi đâu.
Bạn còn là 71% nước tinh khiết, 18% các bon, 4% nitơ, 2%
canxi, 2% phốt pho, 1% kali, 0,5% lưu huỳnh, 0,5% natri, 0,4% clo. Cộng thêm
một thìa xúp các nguyên tố vi lượng khác nhau: magiê, kẽm, mangan, đồng, i ốt,
niken, brom, flo, silic. Lại cộng thêm một nhúm các chất nữa như coban, nhôm,
molipđen, vanađi, chì, thiếc, titan, bo.
Đây chính là công thức cấu thành sự sống của bạn.
Tất cả những vật liệu này đều bắt nguồn từ hiện tượng bùng
cháy của các ngôi sao và bạn có thể thấy chúng ở khắp nơi trong chính cơ thể
bạn. Nước trong cơ thể bạn cũng tương tự như nước của đại dương vô hại nhất
trong số các đại dương. Phốt pho trong cơ thể bạn khiến bạn dễ trở thành những
kẻ chóng hưng phấn. Clo trong cơ thể bạn giống như loại clo vẫn được dùng để
tiệt trùng các bể bơi. Song bạn không chỉ là thế.
Bạn là một giáo đường hóa học, một trò chơi xây dựng vĩ đại
với những liều lượng, những cân bằng, những cơ chế phức tạp chỉ có thể nắm bắt
đôi chút. Bởi phân tử nào trong bạn cũng đều được cấu tạo từ những nguyên tử,
những hạt, những quark, chân không, tất
cả gắn kết với nhau, một cách khéo léo khó lòng nhận biết, nhờ nào là lực điện
từ, nào là lực hấp dẫn, lực điện tử.
Song bất chấp vậy! Nếu bạn đã tìm được cuốn tập hai này,
thì đó là vì bạn thật khôn khéo và biết rất nhiều điều về thế giới của tôi. Bạn
đã làm gì với những kiến thức mà cuốn tập một mang đến cho bạn? Một cuộc cách
mạng chăng? Hay một sự tiến hóa? Không gì cả, hẳn nhiên rồi.
Thế thì giờ đây, bạn hãy ngồi thật thoải mái để có thể đọc
cho rõ hơn. Hãy ngồi thật thẳng lưng. Hãy thở thật bình tĩnh. Hãy thư giãn cơ
mặt.
Hãy lắng nghe tôi!
Không có gì ở xung quanh bạn, trong thời gian và không
gian, là vô ích cả. Bạn không vô ích. Cuộc sống ngắn ngủi của bạn mang ý nghĩa
nào đó. Nó không hề bế tắc. Mọi thứ đều có ý nghĩa.
Như tôi, kẻ đang trò chuyện cùng bạn đây, trong lúc bạn đọc
tôi thì tôi bị đám giòi nhấm nháp. Tôi nói sao ư? Tôi sẽ được dùng làm phân bón
cho những mầm rau xếp phơi mơn mởn. Lớp người thuộc thế hệ tôi không hiểu tôi
muốn kiếm tìm điều gì.
Với tôi giờ thì đã quá muộn. Điều duy nhất tôi có thể để
lại là một vết dấu mong manh... cuốn sách này.
Với tôi giờ đã quá muộn, nhưng với bạn lại chưa phải quá
muộn. Bạn đã yên vị rồi chứ? Hãy thư giãn các cơ nhé. Đừng nghĩ đến điều gì
khác ngoài vũ trụ, nơi bạn chỉ là hạt bụi nhỏ nhoi.
Hãy tưởng tượng thời gian được tua nhanh. Phụt, bạn chào
đời, chui khỏi bụng mẹ mình như một hạt sơ ri tầm thường. Roạp, roạp, bạn nhồi
cả nghìn món ăn đủ màu vào người rồi cùng lúc biến hàng tấn thực vật và động
vật thành phân. Tạch, bạn chết.
Lúc sống bạn đã làm được gì?
Không nhiều lắm, hẳn nhiên rồi.
Vậy hãy hành động! Hãy làm việc gì đó, có thể nhỏ bé thôi,
nhưng hữu ích! Hãy làm việc gì đó cho đời trước khi từ giã đời. Bạn được sinh
ra không phải không có nguyên do. Hãy tìm hiểu xem nguyên do ấy là gì. Đâu là
nhiệm vụ nhỏ bé của bạn?
Không phải ngẫu nhiên bạn có mặt trên đời này.
Hãy chú ý điều đó.
Edmond Wells,
Bách khoa toàn thư
kiến thức tương đối và tuyệt đối, quyển II.
7. NHỮNG SỰ BIẾN ĐỔI
Nó
không thích người ta bảo nó phải làm cái này cái kia.
Con
sâu róm to bự lông lá đầy mình, màu xanh lá, đen và trắng, lánh xa khỏi con
chuồn chuồn vốn hay khuyên nó phải cảnh giác với lũ kiến rồi đi về tít đầu cành
cây tần bì.
Nó
trượt đi trong tư thế trườn uốn lượn. Đầu tiên nó đặt sáu cái chân trước xuống.
Rồi khi nó cuộn mình thì mười cái chân sau của nó nối tiếp với sáu cái chân
trước.
Lúc
tới đầu ngọn cây, con sâu róm khạc ra một ít dãi dính để cố định phần thân sau
của nó rồi buông mình treo lơ lửng, đầu chúc xuống dưới.
Nó rất
mệt mỏi. Nó đã hoàn thành chuỗi ngày sống đời ấu trùng. Những đớn đau trong nó
đã chấm dứt. Giờ thì hoặc là nó thay hình đổi dạng, hoặc là nó chết.
Suỵt!
Nó
cuộn mình vào một cái vỏ kén bằng sợi mảnh trong suốt, mềm mại và chắc chắn.
Cơ thể
nó biến thành một cái bọc thần diệu.
Nó chờ
ngày này từ rất lâu, rất lâu rồi. Lâu vô cùng.
Cái vỏ
kén cứng lại và trắng ra. Cơn gió nhẹ khẽ đu đưa thứ quả trong suốt kỳ lạ ấy.
Một
vài ngày sau, cái vỏ kén căng lên như thể sắp thốt ra một tiếng thở dài. Hơi
thở của nó trở nên đều đặn hơn. Nó rung rung. Cả một quá trình luyện đan đang
diễn tiến. Phía dưới đó, các sắc màu, các thành phần hiếm lạ, các hương thơm
tinh tế, các mùi hương khiến người ta ngỡ ngàng, các thứ nước cốt, các loại
hoóc môn, các màu sơn, các chất mỡ, các loại axit, các loại thịt và thậm chí cả
các loại vỏ đang hòa quyện vào nhau.
Mọi
thứ tự điều chỉnh sắp xếp, tự định mức liều lượng chính xác không gì sánh kịp
nhằm sản sinh ra một thực thể mới. Thế rồi phần phía trên cái vỏ kén nứt toạc.
Từ lớp vỏ bạc thò ra một cái râu rụt rè xoắn ốc.
Dáng
hình đang thoát khỏi cái nôi áo quan kia chẳng còn nét gì giống với con sâu róm
nguồn gốc xuất thân của nó nữa.
Một
con kiến lang thang quanh đó đã dõi theo khoảnh khắc thiêng liêng này. Thoạt
tiên, bị vẻ tráng lệ của quá trình biến đổi ấy thu hút, nó tỏ ra rất biết điều
nhưng rồi nó sực nhớ đó chỉ là một miếng thịt săn. Nó bèn lao nhanh trên cành
cây để giết con vật tuyệt vời ấy trước khi con vật kịp chuồn.
Cơ thể
ẩm ướt của con bướm sư tử đã thoát hẳn ra khỏi tổ trứng gốc. Cánh nó dang ra.
Sắc màu rực rỡ. Đôi cánh nhọn nhẹ nhàng và mỏng manh ánh lên. Từ những rãnh
khía sẫm màu nổi bật các sắc vẻ lạ lẫm: vàng flo, đen mờ, cam sáng chói, đỏ
son, hơi đỏ son và than đá ánh xà cừ.
Con
kiến săn mồi lắc cái bụng nằm phía dưới lồng ngực để đứng vào tư thế bắn. Trong
tầm nhìn cũng như tầm ngửi của nó, nó đang nhắm con bướm.
Con
bướm sư tử nhận ra con kiến. Nó bị phần đầu nhọn của cái bụng dưới đang nhắm
vào mình quyến rũ nhưng nó biết cái chết có thể phụt ra từ đó. Mà nó thì chẳng
hề sẵn sàng chết chút nào. Không phải lúc này. Nếu không sẽ thật đáng tiếc.
Bốn
con mắt hình cầu chằm chằm nhìn nhau.
Con
kiến soi kỹ con bướm. Quả là con bướm rất xinh đẹp nhưng con kiến phải mang
thịt tươi về cho đám ấu trùng. Không phải tất cả các loài kiến đều ăn chay, còn
lâu mới thế. Đoán thấy con mồi của mình đang chuẩn bị cất cánh, con kiến này
bèn hành động trước, nâng cao bộ phận bắn lên. Con bướm tận dụng khoảnh khắc ấy
để lao đi. Tia axit formic phun chệch hướng xuyên qua cánh con bướm, khiến nó
bị thủng một vết nhỏ tròn vành vạnh.
Con
bướm hơi mất độ cao một chút, vết thủng ở cánh nó bị gió lùa qua. Con kiến là
một tay thiện xạ nên đinh ninh mình đã bắn trúng. Nhưng con bướm không vì thế
mà bớt đập cánh. Mỗi lần đập cánh là mỗi lần đôi cánh vẫn còn ẩm ướt của nó khô
đi một ít. Nó lấy lại độ cao, nhìn thấy rõ cái vỏ kén của mình ở phía dưới. Và
không hề cảm thấy chút tiếc nhớ nào.
Con
kiến săn mồi vẫn luôn ở tư thế phục kích. Một phát bắn nữa. Một cơn gió trời
nhẹ thổi qua làm một chiếc lá đung đưa và chặn tia bắn chết chóc lại. Con bướm
chao cánh rồi bay xa đầy phóng khoáng.
Con
kiến lính 103 683 đến từ Bel-o-kan đã bắn hụt. Mục tiêu của nó giờ đã nằm ngoài
tầm với. Nó mơ màng ngắm con sâu thuộc bộ cánh phấn ấy bay đi và thoáng thèm
được như thế. Con bướm sẽ bay về đâu nhỉ? Có vẻ như nó đang hướng về phía bờ
rìa thế giới.
Quả
vậy, con bướm sư tử dần khuất dạng về hướng Đông. Nó đã bay được nhiều giờ rồi
và khi bầu trời bắt đầu trở nên xám xịt, nó phát hiện thấy một đốm sáng le lói
từ xa và ngay lập tức vội vã lao về phía đó.
Bị lôi
cuốn, nó chỉ có duy nhất một mục đích: đến được chỗ phát ra thứ ánh sáng phi
thường này. Gấp gáp bay cho tới khi còn cách nguồn sáng vài centimét, nó càng
tăng tốc hơn nữa để nhanh chóng được thưởng thức trong cực khoái.
Giờ
thì nó đã ở rất gần ngọn lửa. Đầu cánh nó sắp sửa bùng cháy. Nó mặc kệ, nó muốn
dấn mình vào đó, tận hưởng sức mạnh ấm nóng này. Tan chảy trong vầng thái dương
này. Liệu nó có chết thiêu trong đó không?
8. MÉLIÈS GIẢI QUYẾT BÍ ẨN CÁI CHẾT CỦA BA ANH EM NHÀ SALTA
-
Không ư?
Anh
rút từ túi ra một cái kẹo cao su và ngoạm lấy.
-
Không, không, không. Đừng để đám nhà báo vào đây. Tôi sẽ thầm lặng kiểm tra mấy
cái xác chết của tôi và rồi ta sẽ thấy. Mà tắt giùm tôi đống nến kia đi với!
Sao lại châm chúng lên thế? À, chung cư xảy ra sự cố điện à? Nhưng bây giờ lại
có điện rồi, phải không? Vậy thì làm ơn, không có chuyện nguy cơ hỏa hoạn đâu
nhé.
Ai đó
thổi tắt nến. Một con bướm với hai đầu cánh đang cháy vừa kịp thoát khỏi vụ hỏa
táng.
Viên
đội trưởng vừa nhai kẹo cao su trèo trẹo vừa kiểm tra căn hộ trên phố
Faisanderie.
Những
năm đầu thế kỷ XXI, có rất ít điều thay đổi so với thế kỷ trước. Tuy nhiên các
kỹ thuật tội phạm học lại có đôi chút phát triển. Xác chết được phủ phoóc môn
và sáp dẻo trong để có thể giữ nguyên tư thế lúc chết. Nhờ vậy cảnh sát tha hồ
nghiên cứu hiện trường theo ý mình. Phương pháp này thuận tiện hơn nhiều so với
phương pháp vẽ mấy cái đường viền cổ lỗ bằng phấn.
Phương
pháp này khiến người ta hơi bối rối một chút, nhưng cuối cùng các nhà điều tra
cũng quen với đám nạn nhân, mắt mở, da và quần áo phết đầy sáp trong, bất động
hệt như giây phút họ chết.
- Ai
là người đầu tiên đến đây?
-
Thanh tra Cahuzacq.
-
Emile Cahuzacq ấy à? Ông ta đang ở đâu nhỉ? À, ở dưới nhà... Được đấy, bảo ông
ta lên gặp tôi.
Một
cảnh sát trẻ ngập ngừng:
- Ừm
thưa đội trưởng... Dưới nhà có một cô phóng viên tờ Tiếng vang Chủ nhật khẳng
định rằng...
- Ai
khẳng định cái gì chứ? Không! không có nhà báo nhà biếc gì lúc này hết! Đi gọi
Emile cho tôi.
Méliès
sải bước đi đi lại lại khắp phòng khách rồi mới nghiêng xuống xác Sébastien
Salta. Khuôn mặt anh ta gần như dính chặt vào phần mặt bị biến dạng, mắt như
lồi khỏi tròng, lông mày nhếch lên, cánh mũi nở ra, miệng há hốc, lưỡi cứng đờ.
Thậm chí anh còn nhìn thấy cả mấy cái răng giả và thức ăn từ bữa ăn nhẹ cuối
cùng còn giắt lại. Hẳn người đàn ông này đã xơi đậu phộng và nho khô.
Tiếp
đó, Méliès đi vòng quanh xác của hai em trai của người đó. Pierre thì mắt trợn trừng, miệng há hốc. Sáp
dẻo trong đã giữ lại cả những vết nổi da gà tua tủa trên da anh ta. Về phần
Antoine, gương mặt anh ta bị biến dạng với vẻ nhăn nhúm kinh hãi ghê gớm.
Viên
đội trưởng rút từ túi ra một chiếc kính lúp có đèn và soi kỹ lưỡng lớp biểu bì
của Sébastien Salta. Đám lông thẳng đơ như những cái cọc. Cả Sébastien cũng bất
động với những vết nổi da gà.
Một
dáng hình quen thuộc hiện ra trước mặt Méliès. Thanh tra Emile Cahuzacq. Bốn
mươi năm phục vụ trung thành và hiệu quả tại Đội Trọng án Fontainebleau. Tóc muối tiêu hai bên thái
dương, ria mép tỉa nhọn, một con người khiến người khác vững tâm. Cahuzacq là
người trầm tĩnh và đã đạt được đúng vị trí của mình trong xã hội. Mong ước duy
nhất của ông là được về hưu trong thanh bình, không gặp quá nhiều sóng gió.
- Ra
ông là người đến đây đầu tiên đấy hả, Emile?
- Đúng
vậy.
- Thế
ông đã thấy gì?
- Thì
cũng như anh thôi. Tôi đã ngay lập tức yêu cầu phủ sáp dẻo trong lên mấy cái
xác.
- Ý
tưởng hay đấy. Ông nghĩ gì về tất cả những chuyện này?
-
Không vết thương, không dấu vân tay, không vũ khí gây án, không dấu hiệu xuất
nhập... Rõ ràng đây là một vụ cực điên dành cho anh!
- Xin
cảm ơn.
Đội
trưởng Jacques Méliès còn rất trẻ, anh mới khoảng ba mươi hai tuổi song đã nổi
tiếng với tài do thám tinh khôn của mình. Anh luôn coi thường những lề thói cũ
và luôn biết tìm ra các giải pháp độc đáo cho những vụ phức tạp nhất.
Sau
khi học xong và nắm vững chuyên ngành khoa học, Jacques Méliès đã từ chối theo
đuổi sự nghiệp nghiên cứu xán lạn để hướng về đam mê duy nhất đời mình: tội ác.
Ban đầu, sách vở là thứ mời mọc anh dấn thân vào cuộc phiêu du đến xứ sở của
những dấu chấm hỏi này. Anh nhồi đầy đầu các loại truyện trinh thám. Từ Juge Ti
đến Sherlock Holmes, rồi Maigret, Hercule Poirot, Dupin hay Rick Deckard, anh
đã ngốn ngấu cả ba nghìn năm các cuộc điều tra hình sự.
Chiếc
Chén Thánh của anh phải là một tội ác hoàn hảo, một tội ác chỉ có vẻ sắp diễn
ra chứ chưa thực sự thành hình. Để hoàn thiện bản thân hơn, dĩ nhiên anh đã
đăng ký theo học tại Học viện Tội phạm học Paris. Tại đó, lần đầu tiên trong đời, anh
biết thế nào là khám nghiệm tử thi trên xác người mới chết (và cũng lần đầu
tiên trong đời anh biết thế nào là ngất xỉu). Tại đó, anh được học cách mở khóa
bằng một cái kẹp tóc, cách làm bom thủ công hay tháo kíp nổ. Anh cũng khám phá
ra hàng nghìn cách chết chỉ tồn tại ở loài người.
Tuy
nhiên, các tiết học có cái gì đó khiến anh thất vọng: nguyên vật liệu quá tệ.
Người ta chỉ được làm quen với mỗi loại tội phạm hay để mình bị tóm. Đúng là
những kẻ ngu ngốc. Còn bọn khác, cái bọn thông minh ấy, người ta lại chẳng biết
gì về chúng cả vì người ta chưa bao giờ gặp chúng. Liệu một trong số những kẻ
còn nằm ngoài vòng pháp luật đó có tìm ra cách tiến hành một tội ác hoàn hảo
không?
Cách
duy nhất để biết điều này là dấn thân vào lĩnh vực hình sự và chính bản thân
mình phải lao vào cuộc săn lùng. Đây chính là việc anh làm. Anh thăng tiến
không chút vất vả. Anh đã thành công ngoạn mục vụ đầu tiên trong đời khi vạch
mặt ông thầy dạy gỡ mìn - vỏ bọc lý tưởng của một tay trùm khủng bố!
Đội
trưởng Méliès tiến hành khám xét phòng khách, không bỏ qua một xó xỉnh nào dù
là nhỏ nhất. Cuối cùng anh đưa mắt lên nhìn chăm chăm trần nhà.
- Nói
tôi nghe đi Emile, lúc vào đây ông có thấy ruồi phải không?
Viên
thanh tra trả lời rằng ông không để ý đến chi tiết này. Lúc ông tới, cửa ra vào
và cửa sổ vẫn đóng nhưng ngay sau đó, ông mở cửa sổ và cả đống ruồi đã kịp bay
đi.
- Có
quan trọng không? ông lo lắng hỏi.
- Có.
À mà suy cho cùng thì không. Cứ cho là thế thì thật đáng tiếc. Ông có hồ sơ về
các nạn nhân chứ?
Cahuzacq
lấy từ cái túi ông vẫn thường đeo chéo qua vai ra một cặp hồ sơ bìa các tông.
Viên đội trưởng xem xét từng tài liệu một trong đó.
- Ông
nghĩ gì về vụ này?
- Có
vẻ gì đó rất thú vị... Cả ba anh em nhà Salta
đều là các nhà nghiên cứu hóa học song một trong ba người họ, Sébastien, lại là
một nhân vật không đơn giản như thoạt tiên người ta vẫn tưởng. Anh ta sống một cuộc
đời hai mặt.
- Này,
này...
- Anh
chàng Salta này
bị mấy trò cờ bạc quái quỷ ám ảnh. Trò anh ta hay chơi nhất là bài poker. Anh
ta được mệnh danh là “gã khổng lồ poker”. Không những do vóc người anh ta mà
trước hết là do anh ta thường đặt cược những khoản tiền kếch sù. Mới đây anh ta
thua rất nhiều. Anh ta bị rơi vào vòng xoáy nợ nần. Và để thoát khỏi cảnh đó
cách duy nhất anh ta tìm được là chơi càng lúc càng lớn.
- Sao
ông biết những chuyện này?
- Tôi
đã phải dò hỏi, cách đây không lâu lắm, ở những tụ điểm cờ bạc. Anh ta lâm vào
đường cùng rồi. Hình như anh ta còn bị dọa giết nếu không hoàn tiền trong quãng
thời gian ngắn nhất.
Méliès,
vẻ trầm tư, không ngừng nhai kẹo cao su trèo trẹo.
- Vậy
là có một động cơ nào đó liên quan đến anh chàng Sébastien này...
Cahuzacq
lắc lắc mái đầu.
- Cậu
nghĩ rằng anh ta hành động trước một bước và rằng anh ta tự sát chắc?
Viên
đội trưởng không biết trả lời thế nào và lại quay về phía cửa ra vào.
- Lúc
ông tới, cánh cửa ra vào bị khóa từ bên trong phải không?
- Phải.
- Cả
mấy cái cửa sổ cũng vậy à?
- Tất
cả các cửa sổ đều vậy.
Méliès
lại bắt đầu nhai kẹo cao su mạnh hơn.
- Anh
nghĩ đến gì vậy? Cahuzacq hỏi.
- Đến
một vụ tự sát. Quả là như thế có thể hơi đơn giản nhưng giả thiết tự vẫn lại
giải thích được mọi việc. Không thấy bất kỳ dấu vết khác lạ nào vì không có
hiện tượng đột nhập từ bên ngoài. Tất cả diễn ra trong căn phòng đóng kín.
Sébastien đã giết hai em mình rồi tự sát.
- Ừ,
nhưng bằng vũ khí gì mới được chứ?
Méliès
khép đôi mi lại để tìm cảm hứng tốt hơn. Cuối cùng anh tuyên bố:
- Bằng
thuốc độc. Một loại thuốc độc cực mạnh có tác động chậm. Loại xyanua bọc
caramen ấy. Khi tan chảy trong dạ dày, caramen sẽ giải phóng thứ chất chết
người được bọc trong nó. Như một quả bom hóa học nổ chậm. Ông vừa nói anh ta là
nhà hóa học phải không?
-
Phải, ở CCG.
- Vậy
Sébastien Salta đâu vất vả gì với việc tạo ra vũ khí!
Cahuzacq
vẫn chưa bị thuyết phục hoàn toàn.
- Thế
tại sao cả ba người họ lại có khuôn mặt sợ hãi đến vậy?
- Đau
đớn. Khi xyanua ngấm vào dạ dày, người ta sẽ rất đau đớn. Còn tệ hại hơn một
vết loét cả nghìn lần.
- Cứ
cho là Sébastien Salta tự sát đi, Cahuzacq nói với giọng điệu vẫn còn ngờ vực,
nhưng tại sao anh ta lại phải giết hai em mình khi hai người này chẳng có nguy
cơ gì với anh ta hết?
- Để
giúp họ tránh tình trạng kiệt quệ phát sinh từ cú vỡ nợ của anh ta. Cũng có thể
do thứ phản xạ xưa cũ ở loài người vốn xui khiến người ta dồn cả gia đình vào
chỗ chết. Tại Ai Cập thời cổ đại, các pharaon vẫn được mai táng cùng vợ, người
hầu, động vật và tài sản của họ đấy thôi! Họ sợ chết một mình nên mới mang theo
những người thân thiết...
Giờ
thì viên thanh tra bắt đầu dao động trước niềm tin chắc chắn của viên đội
trưởng. Vụ này có thể hoặc quá đơn giản hoặc quá ám muội. Song chỉ giả thiết tự
sát mới biện minh nổi cho việc không thấy bất kỳ dấu vết lạ nào.
- Vậy
tóm lại là thế này, Méliès tiếp tục. Tại sao mọi thứ đều khép kín? Vì mọi thứ
diễn ra ở bên trong. Ai đã ra tay? Sébastien Salta. Bằng vũ khí nào? Thuốc độc
tác động chậm tự chế! Động cơ là gì? Tuyệt vọng, không giải quyết được những
khoản nợ kếch sù gộp lại từ các cuộc cờ bạc.
Emile
Cahuzacq rất lấy làm ngạc nhiên. Như vậy vụ án bí ẩn vốn được báo chí tuyên bố
là “giật gân nhất mùa hè” này lại được giải quyết dễ dàng thế sao? Thậm chí
chẳng cần kiểm chứng, chẳng cần đối chất nhân chứng, chẳng cần nghiên cứu dấu
hiệu, tóm lại là chẳng cần mấy thứ đồ lỉnh kỉnh chuyên ngành. Đội trưởng Méliès
nổi tiếng tới nỗi không ai dám nghi ngờ. Vả lại lập luận của anh cũng là lập
luận duy nhất có vẻ logic.
Một
cảnh sát mặc đồng phục tiến vào:
- Vẫn
cái cô phóng viên của tờ Tiếng vang Chủ nhật ấy muốn phỏng vấn anh. Cô
ấy đợi từ hơn một tiếng đồng hồ rồi và cô ấy nằn nì để...
- Cô
ấy có dễ thương không?
Viên
cảnh sát lúc lắc mái đầu ra ý là có.
- Cô
ấy thậm chí rất “dễ thương”. Tôi nghĩ đó là một cô gái lai Âu-Á.
- Ồ?
Cô ấy tên gì? Tchoung Li hay Mang Chi-nang?
Viên
cảnh sát phản đối:
-
Không phải thế đâu. Laetitia Ouelle hay tên gì đó đại loại vậy.
Jacques
Méliès ngần ngừ, nhưng sau khi liếc mắt nhìn đồng hồ, anh quyết định:
- Anh
bảo quý cô ấy là tôi tiếc lắm, song tôi không còn thời gian nữa. Đã đến giờ
phát sóng chương trình truyền hình yêu thích của tôi: “Bẫy suy tưởng”. Ông biết
chương trình này chứ, Emile?
- Tôi
từng nghe nói đến nó nhưng chưa xem bao giờ.
- Thế
thì ông phạm sai lầm rồi! Lẽ ra chương trình đó phải là môn thể dục trí não bắt
buộc dành cho mọi thám tử.
- Ồ
anh biết đấy, với tôi thì đã quá muộn.
Viên
cảnh sát húng hắng:
- Thế
cô phóng viên tờ Tiếng vang Chủ nhật thì sao ạ?
- Anh
bảo cô ấy là tôi sẽ phát biểu ở Văn phòng Trung tâm Thông tấn. Cô ấy chỉ việc
dựa vào đó mà tìm cảm hứng.
Viên
cảnh sát tự cho phép mình hỏi thêm một câu nữa:
- Thế
anh đã tìm ra giải pháp cho vụ này chưa?
Jacques
Méliès mỉm cười như một chuyên gia thất vọng trước một bài toán quá đơn giản.
Tuy nhiên anh vẫn thổ lộ:
- Vụ
này liên quan đến một tên sát nhân hai mặt và một vụ tự sát, tất cả đều bị đầu
độc. Sébastien Salta nợ nần chồng chất nên hóa điên, anh ta muốn giải quyết dứt
khoát một lần cho xong.
Nói
tới đây, viên đội trưởng yêu cầu mọi người rời khỏi hiện trường. Tự tay anh tắt
đèn và đóng cửa ra vào.
Một
lần nữa, căn phòng nơi xảy ra vụ án mạng lại vắng người.
Mấy
cái xác bóng nhẫy sáp phản chiếu ánh đèn nê ông đỏ xanh nhấp nháy trên phố. Lời
khẳng định đáng chú ý của Méliès đã lấy khỏi chúng mọi vầng bi thảm. Ba người
chết vì thuốc độc, đơn giản chỉ có thế.
Nơi
nào Méliès đi qua, nơi ấy ma thuật biến mất.
Một
việc vặt vãnh không hơn. Ba gương mặt thực bừng sáng dưới loạt ánh đèn flash
sặc sỡ. Ba người đàn ông trẻ tuổi nằm bất động như những nạn nhân bị ướp xác ở thành
phố Pompéi.
Song
vẫn tồn tại một vấn đề nan giải: vẻ kinh hoàng tột cùng làm nhăn nhúm mấy khuôn
mặt kia dường như chứng tỏ rằng họ đã thấy thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả vụ phun
trào nham thạch từ núi Vésuve.
9. ĐỐI DIỆN VỚI MỘT CÁI SỌ
103
683 trấn tĩnh. Nó đã đeo đuổi con mồi của mình một cách vô ích. Con bướm xinh
đẹp mới chào đời không quay trở lại. Nó đưa cái chân lông lá lên cọ cọ đầu bụng
dưới rồi đi về phía đầu cành để thu hồi cái vỏ kén bị bỏ lại. Đây là loại vật
dụng luôn có ích trong một tổ kiến. Nó có thể được dùng làm vò đựng mật sâu
cũng như bình nước di động.
103
683 lau chùi râu rồi rung chúng với vận tốc 12 000 dao động/giây để phát hiện
xem liệu còn gì khác thú vị vảng vất quanh đó không. Không thấy bóng dáng của
con mồi nào. Kệ vậy.
103
683 là một con kiến đỏ hung thuộc thành phố liên bang Bel-o-kan. Nó đã một tuổi
rưỡi, tương ứng với bốn mươi tuổi ở loài người. Nó thuộc đẳng cấp lính trinh
sát vô tính. Nó giương cặp râu cuộn lại lên khá cao. Dáng cổ cùng dáng lồng
ngực cho thấy nét tính cách ngày càng trở nên quả quyết ở nó. Một trong những
bộ phận lau cựa ở đốt ống của nó đã gãy nhưng tổng thể các bộ phận trong nó vẫn
ở tình trạng vận hành hoàn hảo, dù trên mình nó ngoằn ngoèo những vết rạch.
Đôi
mắt nhỏ hình bán cầu của nó nhìn xét mọi vật qua cái màng rây của những ô nhãn
cầu. Nhìn ở góc rộng. Nó có thể đồng thời thấy được phía trước, đằng sau và ở
trên. Không có gì động đậy xung quanh. Chẳng nên mất thời gian ở đây nữa.
Nó bò
xuống khỏi cái cây con bằng cách sử dụng lớp lông mềm nằm dưới đầu các chân.
Đám lông nhỏ xíu loằng ngoằng này tiết ra một thứ chất dính giúp nó di chuyển
trên những bề mặt vô cùng láng bóng, thậm chí di chuyển theo chiều thẳng đứng
và thậm chí cả trong tư thế lộn ngược.
103
683 đi theo một con đường tỏa mùi thơm và tiến về phía thành phố mình. Quanh
nó, cỏ vươn lên thành những cây đại thụ xanh cao. Nó gặp rất nhiều kiến thợ
Bel-o-kan đang chạy trên cùng những con đường tỏa mùi như nhau. Đôi chỗ, các
công nhân kiến đã đào đường ngầm để đồng loại đi qua không bị khó chịu dưới ánh
mặt trời.
Một
con sên vô ý băng qua đường của bầy kiến. Đám kiến lính đuổi nó khỏi đó ngay
lập tức bằng cách dùng đầu hàm dưới chích vào nó. Sau đấy, chúng lau sạch đống
dãi mà con sên nhả ngang đường.
103
683 gặp một con côn trùng rất kỳ quặc. Nó chỉ có một cánh và bò sát mặt đất.
Nhìn gần hơn thì đó chỉ là một con kiến đang mang một cái cánh chuồn chuồn.
Chúng chào hỏi nhau. Con kiến săn mồi này may mắn hơn nó. Bởi trở về trong tình
trạng trắng tay hay mang được về một cái vỏ kén bướm chẳng khác nhau là mấy.
Bóng
Cấm Thành bắt đầu hiện ra. Rồi bầu trời hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại một
khối những cành con dày đặc.
Đây
chính là Bel-o-kan.
Được
tạo lập bởi một kiến chúa đi lạc (Bel-o-kan có nghĩa là “Cấm Thành của kiến đi
lạc”), bị đe dọa bởi các cuộc chiến tranh liên-kiến, các cơn lốc xoáy, mối, ong
vò vẽ, chim, thành phố Bel-o-kan tự hào vẫn trụ vững được từ hơn năm nghìn năm
nay.
Bel-o-kan,
tổng hành dinh của kiến đỏ hung trong rừng Fontainebleau.
Bel-o-kan,
lực lượng chính trị lớn nhất vùng.
Bel-o-kan,
tổ kiến khai sinh phong trào tiến hóa Myrmécéen.
Mỗi
mối đe dọa lại khiến thành phố thêm vững chãi. Mỗi cuộc chiến tranh lại khiến
thành phố thêm thiện chiến. Mỗi lần thất bại lại khiến cư dân thành phố thêm
thông minh.
Bel-o-kan,
thành phố ba mươi sáu triệu con mắt, một trăm lẻ tám triệu cái chân, mười tám
triệu bộ não. Sống động và huy hoàng.
103
683 biết hết mọi ngõ ngách, mọi cây cầu ngầm trong Cấm Thành. Thời thơ ấu, nó
từng đến thăm những căn phòng trồng loài nấm trắng, những căn phòng vắt sữa rệp
và những căn phòng nơi có các cá thể chứa nước im lìm bất động, treo mình trên
trần. Nó từng chạy khắp các hành lang Cấm Thành, xưa kia vốn được lũ mối đào
sâu trong gỗ của một gốc thông. Nó chứng kiến toàn bộ quá trình đổi mới dưới
thời tân kiến chúa Chli-pou-ni, người bạn trước đã cùng nó phiêu lưu khắp chốn.
Chính
Chli-pou-ni là con kiến phát minh ra “phong trào tiến hóa”. Nó đã từ chối danh
hiệu tân Belo-kiu-kiuni để tạo lập vương triều riêng của mình: vương triều của
các kiến chúa Chli-pou-ni. Nó thay đổi đơn vị đo không gian: không còn là đầu
(3 milimét), mà là bước chân (1 xentimét). Bởi các cư dân Bel-o-kan ngày càng
đi xa hơn nên phải có một đơn vị đo lớn hơn.
Trong
khuôn khổ phong trào tiến hóa, Chli-pou-ni cho xây dựng Thư viện hóa học và đặc
biệt, nó chào đón tất thảy các loài động vật cộng sinh mà nó sẽ nghiên cứu để
tạo ra những pheromon động vật. Hơn nữa nó còn gắng thuần hóa các loài bay và
bơi. Bọ hung và niềng niễng...
Lâu
lắm rồi, 103 683 và Chli-pou-ni không gặp nhau. Thật khó để có thể lại gần kiến
chúa trẻ, vốn rất bận rộn với việc đẻ trứng và cải tổ thành phố. Song con kiến
lính không vì vậy mà lãng quên những lần phiêu lưu chúng trải qua cùng nhau
dưới lòng Cấm Thành, cuộc điều tra chúng tiến hành cùng nhau nhằm khám phá vũ
khí bí mật, con sâu cánh cứng tiết ra chất gây nghiện cố tìm cách đầu độc
chúng, cuộc chiến chống lại đám kiến gián điệp tỏa mùi đá.
103
683 cũng nhớ cuộc hành trình vĩ đại về hướng Đông của nó, cái lần nó tiếp cận
với bờ rìa của thế giới, của xứ sở những Ngón Tay nơi mọi sinh vật sống đều
chết.
Đã
nhiều lần con kiến lính yêu cầu gây dựng một đội quân viễn chinh mới. Câu trả
lời nó nhận được là ở đây có quá nhiều việc phải làm nên không thể tung ra
những đoàn kiến cảm tử nơi vùng biên hành tinh.
Tất cả
những điều ấy đều đã thuộc về quá khứ.
Thông
thường, loài kiến chẳng bao giờ nghĩ đến quá khứ cũng chẳng bao giờ nghĩ đến
tương lai. Nhìn chung, chúng thậm chí còn không ý thức được sự tồn tại của mình
trong tư cách một cá thể. Không hề có khái niệm “tôi”, “của tôi” hay “của anh”,
chúng chỉ hiện hữu qua cộng đồng hay vì cộng đồng. Vì không ý thức được về bản
thân nên chúng cũng chẳng e sợ gì cái chết. Loài kiến không hề biết đến trạng
thái âu lo hiện sinh.
Nhưng
ở con 103 683 đã diễn ra một sự biến đổi. Cuộc hành trình đến nơi tận cùng thế
giới làm nảy sinh trong nó chút ý thức về cái “tôi”, dĩ nhiên là còn rất sơ
đẳng song như thế đã rất khó đảm đương rồi. Ngay khi suy nghĩ về bản thân manh
nha xuất hiện thì các vấn đề “trừu tượng” cũng nổi lên theo. Ở loài kiến, hiện
tượng này được gọi là “bệnh tâm trạng”. Căn bệnh thường ảnh hưởng đến các con
hữu tính. Theo đạo lý Myrmécéen, chỉ riêng việc tự vấn: “Liệu tôi có mắc bệnh
tâm trạng không?” đã cho thấy kẻ tự vấn bị nhiễm bệnh trầm trọng rồi.
Vì
vậy, 103 683 cố không đặt cho mình những câu hỏi. Nhưng quả là khó...
Quanh
nó giờ đây, con đường đã được mở rộng. Mật độ giao thông trở nên dày đặc đáng
kể. Nó giao tiếp bằng râu với đám đông, ráng sức cảm nhận dù chỉ một phân tử
nhỏ bé giữa đám đông đang vượt qua nó. Những kẻ khác, được là những kẻ khác,
sống xuyên qua những kẻ khác, cảm giác bị chậm lại bởi những gì xung quanh, còn
gì đáng vui vẻ hơn thế?
Nó
nhảy nhót trên con đường thênh thang đông nghịt. Đây là con đường dẫn đến khu
vực phụ cận cổng thứ tư của Cấm Thành. Như mọi khi, quang cảnh chỗ này thật lộn
xộn! Ở đó đông đúc tới nỗi lối đi tắc nghẽn. Cần phải mở rộng cổng vào số 4 và
đề ra một số kỷ luật trong lưu thông. Chẳng hạn, kiến nào chở mồi săn nhỏ nhất
sẽ phải nhường chỗ cho những con khác. Hoặc giả kiến trở về sẽ phải giành được
quyền ưu tiên so với kiến đi ra. Song thay vì vậy, lại chỉ có tắc đường, vấn
nạn của tất cả các đô thị lớn!
Về
phần mình, 103 683 không vội gì phải mang cái vỏ kén rỗng tồi tàn trở về. Trong
lúc đợi mọi thứ chồng đống lên nhau, nó quyết định dạo chút xíu quanh bãi rác.
Hồi còn trẻ, nó mê mẩn với việc chơi đùa trong rác. Cùng các bạn hữu thuộc đẳng
cấp chiến binh, nó tung những cái sọ lên và tìm cách nhắm trúng những cái sọ lơ
lửng trên không ấy bằng một tia axit. Cần phải ép thật nhanh hạch tiết độc. Vả
chăng, đó cũng chính là cách 103 683 trở thành thiện xạ. Tại đây, tại bãi rác
này, nó đã học được cách rút vũ khí và nhắm bắn với vận tốc của một cái đập
hàm.
Ồ, bãi
rác... Loài kiến luôn xây bãi rác trước khi xây đô thị. Nó vẫn nhớ một con kiến
đánh thuê ngoại bang, lúc đến Bel-o-kan lần đầu tiên, đã phát đi câu hỏi: “Tôi
đã thấy bãi rác, thế Cấm Thành ở đâu?” Cần phải thừa nhận một điều, mấy ngọn
đồi cao hình thành từ những bộ xương, những vỏ ngũ cốc và những loại rác thải
khác nhau kia luôn có xu hướng tràn ngập các vùng lân cận thành phố. Một số lối
vào (Cứu với!) đã bị những thứ ấy làm tắc nghẽn và thay vì dẹp gọn
chúng, lũ kiến lại ưu tiên cách đào những lối đi mới.
(Cứu
với!)
103
683 quay lại. Hình như nó thấy có con kiến nào đó vừa rên siết một mùi. Cứu
với! Lần này thì nó tin chắc là có. Một mùi giao tiếp rõ rệt bốc lên từ
đống uế tạp này. Rác bắt đầu biết nói ư? Nó tiến lại gần, dùng đầu râu lục lọi
một chồng xác chết.
Cứu
với!
Chính
là một trong ba cái xác kia đã phát đi câu cầu cứu. Nằm sát bên nhau là một cái
đầu bọ rùa, một cái đầu châu chấu và một cái đầu kiến đỏ hung. Nó chạm vào cả
ba cái và phát hiện ra chút mùi sống nhỏ nhoi tỏa đi từ mấy cái râu trên mẩu
còn sót lại của con kiến đỏ hung. Thế là con kiến lính túm lấy cái sọ giữa hai
chân trước và giữ cho nó nằm đối diện với sọ mình.
Có
vài điều phải được biết đến, cái đầu dơ bẩn phát đi thông điệp, một cái râu trơ
trọi vẫn cắm vụng về trên cái đầu ấy.
Thật
kinh tởm! Một cái sọ mà vẫn còn muốn bày tỏ! Hẳn con kiến này chưa đủ đứng đắn
để chấp nhận cái chết thanh thản! Trong thoáng chốc, 103 683 cảm thấy muốn
quăng cái sọ ấy lên không trung rồi nghiền nát cái sọ bằng một tia axit chính
xác như ngày xưa nó vẫn làm một cách thích thú. Song không chỉ tính tò mò ngăn
nó lại: Phải luôn đón nhận các thông điệp từ những kẻ muốn phát đi là
một câu cách ngôn Myrmécéen cổ.
Trao
đổi râu, 103 683 cho hay, tuân thủ câu cách ngôn, nó sẽ đón nhận tất cả những
gì cái đầu xa lạ kia muốn phát đi.
Càng
lúc cái sọ càng cảm thấy khó khăn trong suy nghĩ. Song nó biết mình phải ghi
nhớ một thông tin quan trọng. Nó biết mình phải đưa mọi suy nghĩ lên phía trên
chiếc râu duy nhất còn sót lại để cái con kiến mà trước đây nó vẫn tìm cách duy
trì sinh mạng đã không sống uổng phí.
Nhưng
vì không gắn với tim nữa nên cái sọ không được tưới ẩm. Các nếp nhăn trong não
nó thậm chí còn hơi khô. Bù vào đó, hoạt động điện lại tỏ ra hiệu quả. Vẫn còn
một vũng nhỏ các nơ ron trung chuyển trong não. Tận dụng chút ẩm ướt ít ỏi này,
các nơ ron kết nối với nhau, vài dấu hiệu chập điện chứng tỏ các suy nghĩ đã
lưu thông đáng kể.
Mọi
thứ bắt đầu quay trở lại.
Chúng
có ba con. Ba con kiến. Nhưng thuộc loài nào? Thuộc loài kiến đỏ hung. Những
con kiến đỏ hung nổi loạn! Tổ của chúng? Bel-o-kan. Chúng thâm nhập vào Thư
viện hóa học để... Để đọc một pheromon trí nhớ vô cùng kỳ lạ. Thế pheromon đó
nói đến chuyện gì? Nói đến chuyện gì đấy quan trọng. Quan trọng tới mức đám
kiến canh gác liên bang đã săn đuổi chúng. Hai bạn nó tử trận. Bị bọn kiến
chiến binh hạ sát. Cái sọ khô đi. Ba cái chết vô ích nếu nó lãng quên. Nó phải
khôi phục thông tin. Nó phải làm thế. Nó phải làm thế.
Đối
diện với những hình cầu thị giác của cái sọ, có một con kiến đang hỏi đến lần
thứ năm xem nó phải thông báo những gì.
Một
vũng máu mới trong não được phát hiện. Có thể dùng để tiếp tục các suy nghĩ. Sự
kết hợp điện hóa học được thực hiện giữa một mảng trí nhớ trọn vẹn và hệ thống
thu-phát. Được tiếp sức nhờ năng lượng của vài protein và đường còn sót lại
trong thùy trán, bộ não đã chuyển thành công một thông điệp.
Chli-pou-ni
muốn phát động một cuộc thập tự chinh hòng giết tất cả BỌN CHÚNG. Cần phải cảnh
báo gấp những kẻ nổi loạn.
103
683 không hiểu. Con kiến này, hay đúng ra là cái mẩu vụn của con kiến này, đang
nói đến “thập tự chinh” và “những kẻ nổi loạn”. Chẳng lẽ có những kẻ nổi loạn
trong Cấm Thành? Chuyện này mới mẻ đây! Nhưng con kiến lính cảm thấy cái sọ
không thể đối thoại được lâu. Không nên làm mất dù chỉ một phân tử vì những
phân tán vô ích. Trước một câu nói gây hoang mang như vậy thì hỏi câu gì là tốt
nhất? Ngôn từ thoát ra khỏi mấy cái râu con kiến lính.
Tôi
có thể gặp “những kẻ nổi loạn” ấy ở đâu để cảnh báo?
Cái sọ
lại nỗ lực thêm lần nữa, nó rung lên.
Ở
phía trên mấy chuồng bọ tê giác mới... Một cái trần giả...
103
683 quyết định được ăn cả ngã về không.
Cuộc
thập tự chinh đánh vào kẻ nào?
Cái sọ
run rẩy. Râu nó rung lên. Liệu nó có khạc ra nổi nửa pheromon cuối cùng?
Một
mùi hấp hơi, gần như có thể cảm thấy được bằng râu, toát ra. Nó chỉ chứa một từ
tỏa mùi duy nhất. 103 683 chạm vào nó bằng đốt cuối cùng ở phần phụ giác quan
của mình. Nó hít hà. Nó biết từ này. Thậm chí nó còn quá biết là đằng khác.
Những
Ngón Tay.
Giờ
đây, râu của cái sọ đã hoàn toàn khô kiệt. Chúng co rúm lại. Không còn chút mùi
thông tin gì tỏa ra từ cái cục đen kia nữa.
103
683 sửng sốt.
Một
cuộc thập tự chinh tàn sát tất cả các Ngón Tay...
Một
cách triệt để.
10. BƯỚM ĐÊM, XIN CHÀO
Tại
sao bỗng dưng ánh sáng lại tắt? Dĩ nhiên con bướm cảm thấy lửa bén vào đôi cánh
nó nhưng nó vẫn sẵn sàng nếm trải giây phút ngất ngây trong ánh sáng... Nó đã
gần đạt được điều ấy, cái cảm giác hòa quyện vào hơi nóng này!
Con
bướm sư tử thất vọng quay lại rừng Fontainebleau và bay lên cao, cao mãi trên bầu
trời. Nó bay rất lâu mới đến được nơi nó kết thúc quá trình biến hình của mình.
Từ
trên trời cao, nhờ vào hàng nghìn ô mắt, nó phân biệt được rõ rệt sơ đồ vùng. Ở
vị trí trung tâm là tổ kiến Bel-o-kan. Khắp xung quanh là những thành phố nhỏ
và những ngôi làng đã được các kiến chúa đỏ hung quy hoạch. Chúng gọi cái tổng
thể này là “liên bang Bel-o-kan”. Quả vậy, cái liên bang ấy đóng vai trò chính
trị quan trọng tới nỗi giờ nó đã trở thành một đế chế. Trong rừng, không kẻ nào
dám thắc mắc gì về quyền bá chủ của bầy kiến đỏ hung.
Chúng
là những kẻ thông minh nhất, những kẻ có tổ chức tốt nhất. Chúng biết sử dụng
các công cụ, chúng từng đánh bại bọn mối và lũ kiến lùn. Chúng hạ gục những con
vật lớn hơn chúng cả trăm lần. Không kẻ nào trong rừng nghi ngờ việc chúng là
những chủ nhân thực sự của thế giới, những chủ nhân duy nhất.
Ở phía
Tây Bel-o-kan, các lãnh thổ nguy hiểm trải dài, nhung nhúc mạng nhện và bọ
ngựa. (Con bướm, hãy cẩn trọng!)
Ở phía
Tây Nam, một vùng có vẻ bớt hoang dã hơn bị ong độc, rắn và rùa chiếm đóng.
(Nguy hiểm.)
Ở phía
Đông là tất cả các loài quái vật bốn, sáu hoặc tám chân và cũng chừng ấy miệng
ăn, chừng ấy răng móc và chừng ấy ngòi nọc tiết độc, đè bẹp, nghiền nát, hóa
lỏng.
Ở phía
Đông Bắc là toàn bộ đô thị ong mới, tổ ong Askoleên. Sống tại đó là những con
ong hung dữ, những con ong luôn lấy cớ mở rộng lãnh thổ thu hoạch phấn hoa để
phá hủy nhiều tổ ong vò vẽ.
Xa hơn
nữa về phía Đông, tọa lạc dòng sông mang tên “ĂnSạch” bởi nó ngốn trong chốc
lát hết thảy những gì có trên bề mặt. Lý do khiến người ta phải thận trọng.
Kìa,
một đô thị mới đã xuất hiện ven sông. Tò mò, con bướm sáp lại gần. Lũ mối hẳn
mới xây xong đô thị ấy. Đại pháo được đặt trên các tháp phòng ngự cao nhất hẳn
là để hạ ngay tại trận những kẻ không mời mà đến. Nhưng cái kẻ không mời mà đến
kia lại bay lượn ở vị trí quá cao để có thể bị những kẻ khốn khổ này làm cho lo
lắng.
Con
bướm sư tử đổi hướng, bay lên trên những vách đá ở phía Bắc, những dãy núi dốc
đứng bao quanh cây sồi cổ thụ. Rồi nó lượn xuống phía Nam, xứ sở của đám bọ que
và nấm đỏ.
Đột
nhiên, nó định vị được một con bướm cái đang phát ra mùi mạnh nhất từ các hoóc
môn sinh dục của mình, mùi ấy bay lên tận độ cao chỗ nó. Nó vội lao đi để nhìn
con bướm cái gần hơn. Màu sắc con bướm cái còn rực rỡ hơn màu sắc của nó. Con
bướm cái mới đẹp làm sao! Nhưng nó cứ bất động đến lạ lùng. Thật kỳ quặc. Nó
cũng tỏa hơi, cũng mang hình dạng và vẻ chắc chắn của một con bướm cái, có
điều... Nhục quá! Đó là một bông hoa, để ngụy trang, bông hoa ấy tự biến mình
thành thứ vốn không phải là mình. Ở loài lan này, mọi thứ đều giả dối: mùi,
cánh, màu. Chỉ đơn thuần là trò lừa gạt của đám thực vật! Than ôi! con bướm sư
tử phát hiện ra điều này quá muộn. Chân nó đã dính nhựa. Nó không thể cất cánh
thoát khỏi đó được nữa.
Con
bướm sư tử đập cánh mạnh tới nỗi tạo ra một luồng khí, luồng khí này khiến cánh
một bông bồ công anh bay lên như sao. Con bướm nhẹ nhàng trượt trên mép bông
lan trũng lòng. Thực tình mà nói, bông hoa này chính là một cái dạ dày há mõm,
tận cùng trong cái lòng trũng của nó ẩn giấu tất cả các loại axit tiêu hóa giúp
một bông hoa có thể ăn thịt một con bướm.
Đó đã
là hồi kết chưa? Chưa. May mắn hiện diện dưới dạng hai Ngón Tay cong lại thành
hình cái kẹp túm lấy cánh con bướm và giải thoát nó khỏi hiểm họa để rồi quẳng
nó vào một cái lọ trong suốt.
Cái lọ
vượt qua một khoảng cách lớn.
Sau
đó, con bướm non bị đưa vào một vùng sáng chói. Những Ngón Tay lôi nó ra khỏi
lọ, phết một chất màu vàng rất thơm lên mình nó khiến cánh nó cứng lại. Không thể
bay được nữa rồi! Tiếp đến, những Ngón Tay lấy một cái cọc khổng lồ mạ crom
phía trên treo một hình cầu màu đỏ và, bằng một cú dứt khoát... đâm sâu vào tim
nó. Thay vì đặt một tấm bia mộ, những Ngón Tay đặt một cái nhãn ngay trên đầu
nó: “Papillonus vulgaris”.