Thông
điệp lạ lùng GƯƠNG CHỈ MỞ CHO KẺ KHÔNG NHÌN THẤY CHÍNH MÌNH đưa Jacob lạc vào
thế giới sau gương, tương tự như Alice trong tác phẩm lừng danh của Lewis
Carroll.
Ở
đó, nơi Jacob bị mê hoặc, có những sinh thể tương tự con người nhưng da bằng
đá, rồi có tiên, có người lùn, những sinh linh kỳ lạ khác... cùng các báu vật
có phép thần được giấu kỹ. Ở đó đồng thời tồn tại những cuộc chiến đẫm máu khốc
liệt, cùng những câu chuyện cổ tích trở thành hiện thực, tuy vô cùng đen tối.
Đó là nơi dường như đã thành quê hương của Jacob Reckless.
Một
sơ xuất vô tình khiến Will Reckless cũng lạc đến thế giới bí ẩn này và bị lời
nguyền của Hắc Tiên giáng xuống. Từ đây, tay săn báu vật lừng danh của thế giới
sau gương – Jacob, chỉ còn có thể theo đuổi duy nhất một cuộc phiêu chiến gian
nan nhưng không kém phần kỳ thú: giành lại đứa em trai đang dần hóa đá cả thể
xác lẫn tâm hồn.
***
Đôi nét về tác giả Cornelia Funke 
Cornelia
Funke sinh ngày 10 tháng 12 năm 1958, tại Dorsten, North Rhine-Westphalia (Đức). Bà là tác giả
của hơn 50 đầu sách thiếu nhi, được dịch ra hơn 40 thứ tiếng, chủ nhân của nhiều
giải thưởng, như Kalbacher Klapperschlang năm 1998 (Dragon Rider – Kỵ sĩ Rồng), Preis der Jury der jungen
Leser 2004 (Inkheart - Tim mực),
Book Sense Children's Literature Award (Children's Literature Honor Books) năm
2004 (Inkheart
– Tim mực), Book Sense Book of the Year
Children's Literature Winner năm 2006 (Inkspell – Máu mực)...
Tạp
chí Time đã bình chọn Cornelia Funke là một trong 100 người có ảnh hưởng nhất
hành tinh năm 2005 và gọi bà là “người phụ nữ Đức có ảnh hưởng nhất thế giới.”
Cornelia Funke còn được mệnh danh là “J.K. Rowling của nước Đức”, và so sánh với
nhà văn Anh nổi tiếng Phillip Pullman. Sách của bà đã bán được hàng chục triệu
bản trên toàn thế giới, và có nhiều tác phẩm đã được chuyển thế thành phim bởi
các đạo diễn hàng đầu.
Cornelia
Funke hiện sống tại Los Angeles (Mỹ).
***
Lời
khen tặng dành cho Reckless ở xứ sở sau
gương
“Reckless
của Cornelia Funke dẫn người đọc vào một thế giới hoang đường và hậu hiện đại,
tràn ngập những sinh linh kỳ diệu và đáng sợ, ám chỉ các truyện cổ tích của anh
em nhà Grimm... Câu chuyện được viết theo phong cách nhanh đặc trưng của Funke,
gay cấn không ngừng gia tăng qua từng trang sách.”
- Amazon.de
“Một cuốn sách được viết nên đầy gay cấn, rùng rợn và đẹp đẽ.” - Schwäbische Zeitung
“Sau Inkworld, nữ tác giả thành công nhất của Đức lại phác họa cho hiện tại một vũ trụ kỳ diệu…” - Der Tagesspiegel
“Trí
tưởng tượng của Cornelia Funke không hề có ranh giới. Bà tận hưởng điều đó khi
mô tả những công trình hư ảo, những chiến thuật hiểm độc, những cung điện nguy
nga và mầm đá…”
- Deutschlandradio Kultur
***
Trích đăng Reckless ở xứ sở sau gương
1
NGÀY
XỬA NGÀY XƯA
Đêm
thở như một con thú u buồn trong căn hộ. Tiếng đồng hồ tích tắc. Tiếng sàn gỗ
cót két khi cậu lẻn ra khỏi phòng – tất cả chìm đắm trong tĩnh lặng. Nhưng
Jacob yêu đêm. Cậu cảm nhận bóng tối của đêm như một lời hứa hẹn trên làn da.
Như chiếc áo choàng dệt từ tự do và nguy hiểm.
Bên
ngoài, ánh đèn thành phố sáng chói làm lu mờ cả những vì sao, còn căn hộ rộng lớn
thì ngột ngạt với nỗi buồn của mẹ. Bà không hề thức giấc lúc Jackob lẻn vào
phòng và kéo cái ngăn tủ đầu giường ra. Chìa khóa nằm ngay cạnh những viên thuốc
làm mẹ ngủ say. Miếng kim loại nằm gọn trong tay lành lạnh khi cậu lại bước ra
hành lang tăm tối.
Như
mọi khi, trong phòng em cậu đèn vẫn còn sáng - Will sợ bóng đêm -, Jacob tin chắc
rằng em đã ngủ say, trước khi cậu mở cửa phòng làm việc của bố. Mẹ đã không còn
bước vào căn phòng này kể từ khi bố biến mất, còn với Jacob, đây không phải lần
đầu tiên cậu lẻn vào trong để tìm kiếm những câu trả lời mà mẹ không muốn nói
cho cậu biết.
Căn
phòng trông vẫn thế, như thể John Reckless vừa ngồi bên bàn viết lần cuối cùng
chỉ cách đây một giờ chứ không phải đã hơn một năm nay. Chiếc áo khoác len ông
hay mặc hãy còn treo trên ghế, túi trà dùng rồi khô quắt trên cái đĩa để cạnh
cuốn lịch chỉ các tuần của một năm đã qua.
Hãy quay về!
Jacob dùng ngón tay viết lên ô cửa sổ mờ hơi nước, lên mặt bàn phủ bụi, lên
kính chiếc tủ cất giữ bộ sưu tập súng cổ của bố. Nhưng căn phòng vẫn im ắng -
và trống rỗng. Cậu mười hai tuổi, và đã không còn bố. Trong cơn thịnh nộ ngấm
ngầm, Jacob giơ chân đạp những ngăn bàn mà biết bao đêm cậu đã lục lọi trong vô
vọng, cậu giằng sách và tạp chí khỏi giá, giật những mô hình máy bay treo phía
trên bàn xuống, và cảm thấy xấu hổ vì đã từng kiêu hãnh xiết bao khi được cha
cho phép sơn đỏ một chiếc trong số đó.
Hãy quay về! Cậu
muốn hét lên như thế, qua những con phố cắt các dải sáng sâu bảy tầng vào giữa các
khối nhà, vào hàng ngàn ô cửa sổ đang đúc những khối vuông lấp lánh lên nền đêm
đen.
Một
tờ giấy rơi ra từ cuốn sách về động cơ máy bay cánh quạt. Jacob nhặt lên chỉ vì
cậu tưởng nét chữ trên đó là của bố. Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra mình nhầm.
Các biểu tượng và phương trình, một ký họa chim công, một mặt trời và hai vầng
trăng. Chẳng thứ gì có nghĩa. Ngoại trừ một câu cậu phát hiện ở mặt sau tờ giấy.
GƯƠNG
CHỈ MỞ CHO KẺ KHÔNG NHÌN THẤY CHÍNH MÌNH.
Jacob
ngoảnh lại, chiếc bóng trong gương đáp lại ánh mắt cậu.
Chiếc
gương. Cậu vẫn còn nhớ rõ hôm bố đem nó treo lên. Nó ngự giữa đám giá sách như
một con mắt lấp lánh – một vực thẳm bằng kính, làm hiện lên hình ảnh biến dạng
của tất cả những gì mà ông John Reckless để lại: bàn viết, mấy khẩu súng cổ, những
cuốn sách của ông – và cậu con trai cả.
Mặt
gương lồi lõm và sẫm màu hơn những chiếc gương khác, đến nỗi người ta gần như
chẳng nhận ra được mình trong đó, nhưng những tràng hoa hồng uốn quanh chiếc
khung bạc thì trông sống động đến mức dường như sắp úa tàn chỉ trong khoảnh khắc
kế tiếp.
GƯƠNG
CHỈ MỞ CHO KẺ KHÔNG NHÌN THẤY CHÍNH MÌNH.
Jacob
nhắm mắt.
Cậu
quay lưng tại tấm gương.
Lần
tìm phía sau khung xem có ổ khóa hay then chốt nào không.
Chẳng
có gì cả.
Rồi
cậu lại nhìn không dứt vào mắt cái bóng mình trong gương.
Phải
mất một hồi cậu mới hiểu ra.
Tay
cậu gần như không đủ lớn để che hết hình ảnh khuôn mặt bị biến dạng của mình,
nhưng mặt gương lạnh lẽo đã ép vào những ngón tay cậu như thể nó đang chờ
chúng. Rồi đột ngột, không gian sau lưng mà cậu trông thấy trong gương không
còn là căn phòng của bố nữa.
Jacob
quay lại.
Ánh
trăng tràn qua hai ô cửa sổ hẹp lên các bức tường xám. Đôi chân trần của cậu
đang giẫm trên lớp ván sàn ngập ngụa vỏ sồi và xương chim đã bị gặm nhẵn bóng. Căn
phòng này rộng hơn phòng làm việc của bố, mạng nhện nhằng nhịt trên rui mái như
những dải voan.
Cậu
đang ở đâu? Cậu bước lại gần một ô cửa sổ. Ánh trăng vẽ lốm đốm lên da cậu. Những
chiếc lông chim thấm máu dính bết trên bậu cửa thô ráp. Và xa tít bên dưới, cậu
trông thấy các bức tường thành cháy nham nhở cùng những ngọn đồi đen ngòm, xen
lẫn vài ánh đèn leo lét cô quạnh. Cậu đang ở trong một ngọn tháp. Biển nhà và
những đường phố rực sáng đã biến mất. Tất cả những gì thân quen với cậu đã rời
xa. Trên bầu trời có hai vầng trăng treo giữa những vì sao, vầng trăng nhỏ hơn
đỏ như một đồng xu gỉ hoét.
Jacob
quay lại, nhìn vào tấm gương. Cậu trông thấy nỗi sợ hãi in dấu trên khuôn mặt mình.
Nhưng cậu vốn vẫn thích cảm giác sợ hãi. Nó dẫn dụ cậu tới những nơi chốn tối
tăm,, qua những cánh cửa cấm kỵ và rời xa chính cậu. Ngay cả nỗi buồn nhớ bố
cũng chìm nghỉm trong đó.
Trên
các bức tường xám không có cánh cửa nào, chỉ có một cái nắp cống ở dưới sàn.
Khi Jacob nhấc cái nắp lên, cậu trông thấy đoạn cầu thang cháy dở còn sót lại nhòa
nhòa lẫn vào bóng tối. Trong giây lát, cậu tưởng như trông thấy một người bé tí teo đang trèo lên
những phiến đá. Nhưng một tiếng động khẽ khiến cậu giật mình quay phắt lại.
Mạng
nhện rớt xuống người. Có thứ gì đó gầm gừ khan khản nhảy lên gáy. Nghe như tiếng
một con thú - nhưng khuôn mặt biến dạng đang nhe răng định cắn cổ cậu thì nhợt
nhạt và nhăn nheo như của một ông già. Lão ta bé nhỏ hơn Jacob rất nhiều, gầy
như một con châu chấu, quần áo lưa thưa không khác nào dệt từ mạng nhện, mái
tóc xám buông dài xuống tận hông. Jacob tóm được cái cổ mỏng mảnh của lão,
nhưng liền bị những chiếc răng vàng khè bập sâu vào tay. Cậu hét lên, gạt kẻ tấn
công khỏi vai, loạng choạng tiến về phía chiếc gương. Lão người nhện đứng vụt lên,
vừa liếm vệt máu của Jacob đọng trên môi vừa lao theo vồ cậu. Nhưng trước khi bị
lão tóm, Jacob đã kịp ấp bàn tay lành lặn lên khuôn mặt khiếp đảm của mình. Cái
thân hình khẳng khiu kia liền biến mất ngay lập tức cùng với những bức tường
xám, và cậu lại trông thấy chiếc bàn viết của bố ở sau lưng.
“Jacob?”
Tiếng
em cậu gọi gần như không át nổi tiếng tim Jacob đập thình thịch. Cậu há miệng
hít không khí và lùi khỏi gương.
“Jake,
anh có trong đấy không?”
Cậu
kéo tay áo che bàn tay bị cắn rồi mở cửa.
Đôi
mắt Will trợn tròn vì sợ hãi. Nó lại mơ thấy ác mộng. Đứa em bé bỏng. Nó bám
theo Jacob hệt như một con cún và Jacob luôn bảo vệ Will, dù ở bất cứ đâu, cả trong
sân trường, cả ngoài công viên. Và đôi lúc, cậu thậm chí còn không chấp nó vì mẹ
yêu nó hơn.
“Mẹ
bảo mình không được vào đây mà.”
“Anh
làm theo lời mẹ bảo từ bao giờ hả? Nếu em mách mẹ thì anh sẽ không bao giờ đưa
em đi công viên nữa đâu.”
Jacob
cảm thấy lớp kính gương lạnh như đá băng sau gáy. Will cố ló đầu nhìn lách qua,
nhưng rồi nó cúi đầu khi Jacob đóng vội cửa lại sau lưng. Will vốn cẩn thận khi
anh cậu bộp chộp, hiền lành khi anh nóng giận, bình tĩnh khi anh hoang mang.
Jacob nắm lấy tay nó. Will nhận thấy máu trên ngón tay anh bèn ngước nhìn dò hỏi,
nhưng Jacob lẳng lặng kéo em về phòng.
Những
gì tấm gương đã cho cậu thấy là của cậu. Chỉ một mình cậu mà thôi.
2
12
NĂM SAU
Mặt
trời đã đứng bóng trên dãy tường thành cổ đổ nát, nhưng Will vẫn còn ngủ li bì,
kiệt sức vì những cơn đau hành hạ cậu mấy hôm nay.
Jacob
đứng lên, lấy áo choàng của mình phủ cho Will. Một sai lầm, Jacob, sau ngần ấy năm cẩn trọng.
Ngần
ấy năm, anh giữ cả một thế giới cho riêng mình. Ngần ấy năm, thế giới xa lạ đó trở
thành quê hương thân thuộc. Giờ thế là hết. Năm mười lăm tuổi, Jacob đã lẻn đi
hàng tuần lễ phía sau chiếc gương. Đến mười sáu tuổi, anh thậm chí không thèm
tính thời gian bằng tháng, mà vẫn giữ được bí mật của mình. Cho tới một lần,
anh đã quá vội vàng. Thôi đi, Jacob. Chẳng
thể thay đổi được gì nữa.
Những
vết thương trên cổ em trai anh đã lành lặn, nhưng ở dưới bắp tay trái, mầm đá lộ
ra. Những mạch máu xanh nhạt đã lan xuống tận bàn tay, ánh lên dưới làn da Will
như đá cẩm thạch được mài nhẵn thín.
Chỉ một sai lầm.
Jacob
tựa người vào một cây cột ám khói, mắt ngước lên ngọn tháp nơi ngự chiếc gương.
Anh chưa bao giờ đi xuyên qua nó nếu chưa chắc chắn Will và mẹ đã ngủ say.
Nhưng sau khi mẹ qua đời, phía bên kia chỉ là thêm một căn phòng trống, và anh
đã không chờ đợi nổi, đã ấp tay lên lớp kính sẫm tối và bỏ đi. Đi thật xa.
Thiếu kiên nhẫn, Jacob. Phải
nói thẳng vậy. Một trong những cá tính nổi bật của ngươi.
Anh
vẫn còn trông thấy khuôn mặt Will trồi lên trong gương phía sau lưng mình, méo
mó biến dạng bởi thứ kính sẫm màu. “Ngươi
định đi đâu bây giờ, Jacob?” Một chuyến đi đêm tới Boston hay một cuộc du
ngoạn sang châu Âu. Trong những năm qua, đã có biết bao nhiêu lời biện hộ.
Jacob đã trở thành một người nói dối rất nhanh trí, y như bố. Nhưng lần này, bàn
tay anh đã ấp lên mặt kính lành lạnh –
và đương nhiên là Will đã làm theo hệt như thế.
Đứa
em trai bé nhỏ.
“Cậu
ấy đã có mùi như bọn chúng.”
Cáo
rời khỏi bóng râm dưới dãy tường đổ nát. Lông Cáo đỏ rực như vừa được chính mùa
thu nhuộm màu, nhưng ở hai chân sau vẫn nom rõ mấy vết sẹo vì sập bẫy. Năm năm đã
trôi qua kể từ khi Cáo được Jacob cứu thoát khỏi cái bẫy. Và kể từ đó, Cáo chưa
bao giờ rời anh nửa bước. Cáo canh giấc ngủ cho anh, cảnh báo anh về những nguy
hiểm mà giác quan loài người nhận biết được và cho anh lời khuyên nên làm gì.
Một sai lầm.
Jacob
bước qua cổng thành. Phần sót lại của cổng lâu đài đã cháy thành than vẫn còn lủng
lẳng treo trên trục bản lề ẩn. Phía trước, một tên lùn đang lượm quả sồi trên
các bậc cầu thang vỡ toác. Hắn lủi vội khi bóng Jacob phủ lên người. Mũi nhọn,
mắt đỏ, mặc quần áo chữa từ những đồ ăn cắp của con người – trong khu thành cổ
đổ nát này nhan nhản những tên lùn như thế.
“Hãy
đưa cậu ấy trở về! Chẳng phải vì thế mà chúng ta tới đây sao?” Trong giọng Cáo lộ
rõ vẻ nôn nóng không lẫn vào đâu được.
Nhưng
Jacob lắc đầu. “Đưa nó tới đây đã là sai rồi. Phía bên kia chẳng còn gì có thể
giúp được nó nữa.”
Jacob
từng kể cho Cáo về thế giới mà anh từ đó đến, nhưng Cáo chưa bao giờ thực sự muốn
nghe. Cáo cảm thấy Cáo biết đã đủ: đó là nơi mà anh quá thường xuyên biến đi và
trở về với những hồi ức bám theo anh kè kè như cái bóng.
“Thế
thì sao? Anh có nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra với cậu ấy ở đây không?” Tuy Cáo không
nói ra, nhưng Jacob biết nó đang nghĩ gì. Ở thế giới này, các ông bố thậm chí
còn đánh chết cả con trai mình nếu phát hiện ra mầm đá dưới da chúng.
Anh
nhìn xuống những mái nhà ngói đỏ đang mờ dần trong ánh chiều chạng vạng dưới
chân ngọn đồi tọa lạc tòa lâu đài,. Ánh đèn đầu tiên ở Schwanstein đã bừng lên.
Nhìn từ xa, thành phố nom như một bức họa in trên những hộp bánh quế gừng. Có
điều mấy năm trở lại đây, những tuyến đường sắt mới xây dựng đã vắt dọc ngang
khắp trên quả đồi nằm sau thành phố. Khói xám cuồn cuộn bốc lên bầu trời hoàng
hôn. Thế giới sau tấm gương khao khát trưởng thành. Nhưng thứ mầm đá đang lớn dần
bên trong em trai anh không phải do máy dệt cơ khí hay phát minh hiện đại nào
gây ra mà bởi sức mạnh ma thuật của lời nguyền cổ xưa ẩn mình trong những ngọn đồi
và cánh rừng kia.
Một
con quạ vàng sà xuống những viên đá lát đường vỡ toác. Jacob lập tức xua đi trước
khi nó kịp quàng quạc lên một lời nguyền đen tối để phù phép Will.
Cậu
em rên rỉ trong giấc ngủ. Da người không dễ dàng khuất phục nhường chỗ cho mầm
đá. Jacob cảm nhận rõ nỗi đau của em như của chính mình. Cũng vì thương em nên thỉnh
thoảng anh vẫn trở về thế giới bên kia, dù theo năm tháng, những lần thăm nom cứ
hiếm hoi dần. Mẹ chỉ khóc và đe sẽ gửi anh vào ký túc, dù chưa bao giờ ngờ được
anh biến mất tới nơi nào. Nhưng Will thì lần nào cũng choàng đôi tay bé nhỏ ôm
lấy cổ anh và hỏi anh mang gì về cho nó. Giầy quỷ lùn, mũ người tí hon, chiếc
khuy bằng thủy tinh thiên thần, mảnh da có vảy của nam nhân ngư – Will vui sướng
đem giấu tất cả dưới đệm, và dần dà đã coi những câu chuyện anh kể kèm theo các
món quà là những chuyện cổ tích thần tiên anh nghĩ ra cho riêng cậu.
Giờ
thì cậu đã biết tất cả đều là sự thật.
Jacob
kéo áo choàng phủ lên cánh tay biến dạng của em. Trên trời đã mọc hai vầng
trăng.
“Cáo
trông nó nhé.” Anh đứng lên. “Tôi đi sẽ về ngay.”
“Anh
định đi đâu? Jacob!” Cáo nhảy ra chắn đường. “Không ai có thể giúp được cậu ấy
nữa!”
“Để
xem đã.” Anh gạt Cáo sang một bên. “Nhớ đừng để Will lên trên tháp.”
Cáo
nhìn Jacob đi xuống cầu thang. Dấu ủng duy nhất in trên những bậc thang rêu phủ
là của chính anh. Nơi đây đã từ lâu không có người trần nào lai vãng. Khu thành
cổ đổ nát có tiếng là bị phù phép. Jacob từng nghe hàng tá chuyện về sự suy
vong của nó. Nhưng sau ngần ấy năm trời, anh vẫn không biết ai đã bỏ lại chiếc
gương trong ngọn tháp. Và những phát hiện của anh về phương trời bố biệt tăm
tung tích cũng chẳng nhiều nhặn gì hơn.
Một
tên lùn nhảy lên cổ áo anh. Trước khi bị giật mất mặt dây chuyền đang đeo, anh
còn kịp chạm được vào nó. Phải một ngày nào khác, hẳn anh đã ngay lập tức đuổi
theo tên kẻ trộm bé nhỏ này. Bọn lùn tích trữ được vô khối kho báu trong những
hốc cây chúng cư ngụ. Nhưng anh đã để mất quá nhiều thời gian.
Một sai lầm, Jacob.
Không
sao, anh sẽ sửa sai. Nhưng suốt con đường leo xuống dốc núi, những lời của Cáo
không ngừng ám ảnh anh.
Không ai có thể giúp được cậu
ấy nữa.
Nếu
đó là sự thật, thì chẳng bao lâu nữa anh sẽ không còn em trai. Cả ở thế giới
này lẫn thế giới kia.
Một sai lầm.
[...]
|