Khách sạn Phong
Vân
Thiên thượng bạch ngọc kinh
Ngũ lâu thập nhị thành
Tiên nhân phủ ngã đỉnh
Kết phát thụ trường sinh.
Hoàng hôn.
Trên con
đường đá bỗng xuất hiện chín gã quái nhân, người nào cũng mặc áo chẽn bằng gai
màu vàng, đi giày vải thô, tai trái đeo một cái vòng vàng lớn bằng miệng chén,
đầu tóc rối bù xù, nhuộm đỏ như lửa xõa xuống hai bên vai. Chín người ấy có cao
có thấp, có già có trẻ, dung mạo tuy không giống nhau, nhưng nét mặt đều cứng
đơ không một chút biểu cảm, chẳng khác nào xác chết, đi đường vai không nhúc
nhích, đầu gối không cong như cương thi vậy. Bọn họ bước chầm chậm qua con
đường dài lát đá, đến chỗ nào là chỗ đó tiếng động bỗng ngưng bặt đi, ngay cả
tiếng khóc của mấy đứa nhỏ cũng vì sợ quá mà tắt lịm.
Cuối con
đường, có một cột cờ cao ba trượng, bên trên treo bốn cái đèn lồng lớn.
Đèn lồng
màu đỏ tươi, nét chữ đen đậm!
“Phong Vân
khách sạn.”
Chín gã
quái nhân tóc đỏ bước đến trước cửa khách sạn, bèn dừng lại, người đi đầu tiên
gỡ cái vòng trên tai xuống, vung tay một cái, xẹt, vòng vàng dính cứng
vào bức tường đá bên cạnh cánh cửa lớn đen sì.
Lửa bắn
tung tóe ra tứ phía, vòng vàng cắm sâu vào trong đá.
Gã thứ hai
đưa tay trái ra túm lấy một búi tóc đỏ, bàn tay phải vung lên chém một cái, tóc
lìa ra như vừa bị đao chém.
Gã cầm bó
tóc mới bị bàn tay kia chém đứt ra buộc vào vòng vàng, chín người lại tiếp tục
đi về phía trước.
Lọn tóc đỏ
như lửa bay phần phật trong gió, nhưng chín người này đã biến mất vào trong
bóng trời chiều u ám. Chính ngay lúc đó, tám con tuấn mã chạy nước kiệu phóng
tới, vó ngựa đạp trên con đường đá như mưa lớn đập vào song cửa, như trống trận
đang đánh lên dồn dập.
Kỵ sĩ trên
ngựa mặc tuyền một màu áo xanh, đầu chít khăn xanh, chân mang ủng cổ cao, ống
quần túm lại, người nào người nấy thần thái kiêu hãnh, tay chân nhanh nhẹn.
Tám con
ngựa chạy đến trước khách sạn Phong Vân, tám người đồng thời vung tay lên!
Ánh đao
lóe sáng lên như ánh chớp, lại nghe soạt một tiếng, cột cờ to như cái
chén cối đã có thêm tám thanh cương đao sáng quắc găm trên đó.
Cán đao
đang còn không ngớt rung động, tua vải hồng bên trên bay phần phật.
Tám con
ngựa đã chạy đi mất dạng.
Bóng chiều
càng dày đặc, trên con đường đá lại vang lên tiếng vó ngựa, cơ hồ còn gấp rút
dồn dập hơn cả tám con ngựa vừa rồi.
Nhưng lần
này chỉ có một con ngựa chạy lại.
Một con
bạch mã, từ đầu đến đuôi không pha tạp màu sắc nào khác, chạy đến trước cửa
khách sạn, bỗng hí dài một tiếng, chồm hai chân trước lên. Mọi người bấy giờ
mới thấy rõ kỵ sĩ trên lưng ngựa là một gã đại hán râu ria xồm xoàm, mình trần
trùng trục, đen sì bóng loáng như sắt. Gã đại hán ghìm cương, kéo ngựa lại,
thấy bó tóc đỏ trên vòng vàng, cũng thấy tám cây đao trên cột cờ, bỗng cười
nhạt lên một tiếng, nhảy xuống ngựa, tay phải tay trái nắm lấy hai vó ngựa. Chỉ
nghe y thổ khí dương thanh, gầm lên một tiếng như sấm nổ, nhấc bổng cả con ngựa
lên, đặt ở trên thềm.
Con bạch
mã lại hí dài lên một tiếng, bờm ngựa phất phơ, bốn vó dính vào thềm như bị
đóng đinh, không nhúc nhích động đậy được.
Gã đại hán
râu xồm ngẩng mặt lên trời cười dài, sải bước đi một mạch, thoáng chốc đã biến
mất không thấy đâu, chỉ còn con bạch mã đứng chơ vơ một mình trong gió Tây mây
chiều, trông càng có vẻ tà dị không sao tả được.
Trên con
đường đá, không còn thấy bóng ai, nhà nhà đều đã đóng cửa kín mít.
Trong
khách sạn Phong Vân cũng yên lặng không có tiếng người, những người đang ở
trong khách sạn, từ lúc thấy cái vòng vàng và tám thanh đao đã mau mau trốn ra
cửa sau chuồn mất.
Con bạch
mã vẫn còn đứng trơ trơ ra đó trong gió Tây, như một bức tượng đá.
Bấy giờ
trên con phố dài yên tĩnh, bỗng có một văn sĩ trung niên mặc áo xanh quần
trắng, gương mặt gầy gò nhưng thanh tú, ung dung bước lại, điệu bộ ra vẻ nhàn
nhã lắm, nhưng cặp mắt lại long lanh sáng rực.
Y chắp hai
tay sau lưng, ung dung bước đến trước cửa khách sạn, ngẩng đầu lên nhìn một
cái, rồi thở dài:
- Ngựa
tốt! Đúng là ngựa tốt, tiếc là chủ nhân vô tình, tội cho mi quá.
Bàn tay
đang chắp sau lưng của y bỗng vung lên, ống tay phất phơ, cuộn một cơn gió lốc.
Bạch mã
giật mình, lại hí lên một tiếng dài, nhảy từ trên thềm xuống.
Văn sĩ
trung niên hai tay vươn ra, gác vào bụng ngựa, con ngựa đó đã được đặt xuống
đất thật nhẹ nhàng, chỉ nghe y nói:
- Về đem
chủ nhân mi lại đây, có bằng hữu đang chờ y đó.
Bạch mã
hình như cũng hiểu ý người, lập tức tung bốn vó, chạy như bay đi mất dạng.
Văn sĩ
trung niên thuận tay ngắt vòng vàng trên bức tường cạnh cửa xuống, bước vào
khách sạn, y vỗ vào cột cờ một cái, tám thanh đao lập tức rụng hết xuống đất
một lượt.
Ống tay áo
của văn sĩ trung niên phất lên, tám thanh đao đã lọt cả vào trong ấy, y trầm
giọng nói:
- Chưởng
kỳ đâu rồi?
Phía trong
bỗng có một cái bóng nhỏ thó vọt ra, bò lên cột cờ như một con vượn, trong chớp
mắt đã lên tới đỉnh cột.
Trên cột
lập tức xuất hiện một lá cờ lớn tung bay trong gió.
Trên lá cờ
trắng như tuyết, có thêu một con rồng màu đen đang nhe răng múa vuốt, tựa hồ
như sắp xuyên thủng mây bay đi mất!
*
* *
Đêm.
Không
trăng sao, mây u ám, gió thổi mạnh.
Nhưng
trong sân, đèn đuốc đang cháy sáng rực, còn có một bàn rượu được bày ra.
Văn sĩ
trung niên đang cất tiếng ngâm nga nho nhỏ, vừa ngâm vừa uống, y bỗng đưa ly
rượu lên, hướng về một cây đa lớn ngoài sân, cười cười nói:
- Lâu nay
đã nghe tiếng Miêu bang chủ tửu lượng như sông biển, đã đến rồi, sao còn không
vào uống với nhau một ly?
Trong tàng
cây, lập tức vang lên tiếng cười quái dị như chim cú, một cái bóng xẹt tới như
mũi tên, rơi xuống đất, nhẹ nhàng như miếng bông gòn.
Người này
mũi sư tử, miệng rộng, tóc đỏ rực, bên tai có đeo ba cái vòng vàng, người vừa
hạ xuống đất, vòng vàng không ngớt chạm nhau kêu lên tinh tang một hồi, y chính
là tổng thủ lãnh của Xích Phát bang, Hỏa Diệm Thần Miêu Thiên Thiên.
Trong mắt
họ Miêu dường như cũng có ngọn lửa đang bừng bừng cháy, y nhìn chăm chú vào văn
sĩ trung niên, trầm giọng hỏi:
- Các hạ
có phải là Công Tôn đường chủ của Thanh Long hội?
Văn sĩ
trung niên đứng dậy, ôm quyền nói:
- Tại hạ
là Công Tôn Tĩnh.
Tiếng cười
như chim cú của Miêu Thiên Thiên lại vang lên, chỉ nghe y cười lớn nói:
- Quả không
hổ là nhân vật có hạng trong Thanh Long hội, nhãn lực quả nhiên phi thường.
Bỗng nghe
có tiếng vó ngựa vang lên như mưa rào dồn dập chạy ào tới.
Cặp lông
mày rậm đỏ như lửa của Miêu Thiên Thiên chau lại một cái, y nói:
- Tiểu
Trương Tam cũng đến rồi, thực không chậm chút nào.
Vó ngựa
bỗng ngưng bặt, một người cười sang sảng nói:
- Lão đại
Thanh Long hội ước hẹn, trong giang hồ có ai dám chậm trễ?
Cùng với
tiếng cười ấy, một người nhảy qua tường vào, bộ áo chẽn một màu trắng như
tuyết, cố tình để phanh ngực, lộ ra một bộ ngực vạm vỡ rắn chắc, nhưng còn
trắng trẻo hơn cả áo quần.
Miêu Thiên
Thiên đưa ngón tay cái lên, cười ha hả nói:
- Bạch Mã
Tiểu Trương Tam giỏi thật, mấy năm không gặp, sao ngươi càng lúc càng trẻ
trung, càng lúc càng đẹp trai, lão Miêu ta đây mà có con gái, nhất định sẽ chọn
ngươi làm rể.
Bạch Mã
Tiểu Trương Tam hững hờ nói:
- Ngươi mà
có con gái, cũng chẳng ai dám đụng vào.
Miêu Thiên
Thiên trừng mắt hỏi:
- Tại sao?
Bạch Mã
Trương Tam đáp:
- Tôn dung
các hạ như vậy, sinh con gái ra nhất định cũng không đẹp đến đâu.
Miêu Thiên
Thiên trừng mắt nhìn y một hồi lâu mới nói:
- Hôm nay
chúng ta tới đây mua bán, có muốn đánh nhau cũng cần gì phải gấp lắm.
Bạch Mã
Trương Tam hỏi:
- Còn muốn
uống rượu thì sao?
Miêu Thiên
Thiên cười lớn nói:
- Chuyện
đó thì càng gấp càng tốt, lại đây, huynh đệ mình uống ba ly kính Công Tôn đường
chủ trước nào.
Công Tôn
Tĩnh cười nói:
- Tại hạ
tửu lượng không khá, chi bằng để tại hạ kính ba vị trước một ly.
Miêu Thiên
Thiên chau mày hỏi:
- Ba vị?
Bỗng nghe
trên mái ngói đối diện có người cười nói:
- Hà Đông
Xích Phát, Hà Tây Bạch Mã đều đã lại rồi, Triệu mỗ làm sao dám chậm trễ?
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Thái
Hành Triệu Nhất Đao?
Chẳng cần
phải đợi người kia trả lời, y đã thấy một thanh đao sáng rực như tuyết, một
thanh khoái đao! Không có vỏ.
Thanh đao
sáng như tuyết đang cài trên dây thắt lưng màu đỏ của kẻ mới đến.
Áo vải
xanh, khăn bịt đầu xanh, một sợi dây lưng đỏ còn hơn cả màu tóc của Miêu Thiên
Thiên, vừa hay đi đôi với thanh đao.
Ánh mắt
Công Tôn Tĩnh giống như thanh đao của họ Triệu, lướt qua mặt của bọn họ như dao
cạo, chậm rãi nói:
- Thanh
Long hội gửi ra mười hai tấm thiệp mời, đêm nay chỉ có ba vị đến, còn chín vị
kia không lẽ không đến sao?
Triệu Nhất
Đao nói:
- Hay, hỏi
thật mau mắn.
Công Tôn
Tĩnh nói:
- Ba vị
không nề ngàn dặm lại đây, dĩ nhiên không phải để nghe những lời dư thừa.
Triệu Nhất
Đao nói:
- Đúng là
như vậy.
Miêu Thiên
Thiên cười hung tợn nói:
- Chín vị
kia, ít nhất sẽ có ba vị không đến đâu.
Triệu Nhất
Đao cải chính:
- Sáu vị.
Miêu Thiên
Thiên nói:
- Thanh
Trúc bang, Thiết Hoàn môn và người Lý gia ở Thái Nguyên ta đã dàn xếp xong rồi.
Triệu Nhất
Đao nói:
- Thập Nhị
Liên Hoàn Ô, Trường Giang Thủy Lộ, và Quan Gia Quyền ở Thần Châu, ba vị bằng
hữu ấy giữa đường mắc phải quái bệnh, đầu đau như muốn nứt ra, vì vậy...
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Vì vậy
làm sao?
Triệu Nhất
Đao nói:
- Đầu của
bọn họ bây giờ đã hết nhức rồi.
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Ai trị
khỏi bệnh cho họ?
Triệu Nhất
Đao nói:
- Ta đây.
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Trị cách
nào?
Triệu Nhất
Đao nói:
- Ta chém
đầu họ.
Y hững hờ
nói tiếp:
- Đầu của
bất cứ ai, bị chém rụng ra rồi, đều không nhức nữa.
Miêu Thiên
Thiên cười lớn nói:
- Phương
pháp hay, thật đã.
Bạch Mã
Trương Tam bỗng nói:
- Hai vị
tiền bối ở Vạn Trúc sơn trang và Phi Ngư đường, e cũng không tới được.
Miêu Thiên
Thiên nói:
- Sao?
Bạch Mã
Trương Tam mỉm cười:
- Bọn họ
đều ngủ rồi, không những vậy còn ngủ rất ngon.
Miêu Thiên
Thiên cười lớn nói:
- Tuyệt
diệu, nằm chỗ đó ngủ không những mát mẻ, mà chắc chắn là còn không bị ai lay
tỉnh.
Bạch Mã
Trương Tam hững hờ nói:
- Trước
giờ ta chiếu cố các vị tiền bối võ lâm rất chu đáo.
Triệu Nhất
Đao nói:
- Người
cần đến, chắc là đã đến hết rồi, nhưng không biết hàng của Thanh Long hội để
đâu?
Công Tôn
Tĩnh mỉm cười nói:
- Hay, hỏi
thật mau mắn.
Triệu Nhất
Đao nói:
- Đường
chủ cố tình mời chúng tôi đến, dĩ nhiên là không phải để nghe những lời dư
thừa.
Công Tôn
Tĩnh chầm chậm gật gật đầu:
- Đúng là
như vậy.
Triệu Nhất
Đao nói:
- Có phải
đường chủ muốn nghe thử giá tiền của chúng tôi trước đã?
Công Tôn
Tĩnh nói:
- Hiện còn
chưa gấp lắm.
Triệu Nhất
Đao hỏi:
- Còn chờ
gì nữa?
Công Tôn
Tĩnh nói:
- Đợt hàng
này, chúng tôi có được cũng không phải dễ dàng, đại khái hy vọng có nhiều người
trả giá một chút, thì giá tiền mới cao lên được.
Miêu Thiên
Thiên trừng mắt hỏi:
- Đường
chủ còn phải chờ người nào nữa?
Công Tôn
Tĩnh nói:
- Đừng
quên bản Đường chủ có mời chín vị, mà các hạ mới chỉ dàn xếp có tám vị.
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Người
còn lại là ai?
Công Tôn
Tĩnh cười cười:
- Là một
người không đau đầu, cũng không ngủ say.
Miêu Thiên
Thiên cười nhạt nói:
- Nói
thật, đợt hàng lần này, Xích Phát bang đã quyết tâm phải giành bằng được, bất
kể có thêm người nào, cũng vô dụng thôi.
Bạch Mã
Trương Tam cũng cười nhạt:
- Thanh
Long hội làm ăn trước giờ rất công bằng, chỉ cần Xích Phát bang bỏ giá tiền
cao, hàng tự nhiên là của Xích Phát bang.
Miêu Thiên
Thiên gằn giọng hỏi:
- Ngươi
cũng muốn tranh với ta sao?
Bạch Mã
Trương Tam nói:
- Nếu
không ta đến đây làm gì?
Miêu Thiên
Thiên bỗng đứng bật dậy, trừng mắt nhìn y, vòng vàng trên tai trái không ngớt
kêu lên tinh tinh tang tang.
Chợt nghe
có tiếng xe chạy ngựa hí, một cỗ xe lớn sáu ngựa kéo hoa lệ dừng trước cửa, bốn
gã đại hán lực lưỡng vạm vỡ nhảy phăng xuống, khom lưng kéo cửa xe ra.
Một hồi
thật lâu, mới có một người mập mạp phì nộn, mặt mày trắng trẻo không râu, thở
phì phò bước trong xe ra, còn chưa đi được ba bước, đã mệt muốn thở ồ ồ như
trâu.
Sau lưng y
còn có một người mặc áo đen vừa cao vừa ốm theo sát một bên như cái bóng, gương
mặt vàng khè, cặp mắt sâu lõm vào, như một con ma bệnh, nhưng bước chân lại rất
nhẹ nhàng nhanh nhẹn. Lưng y đeo thứ gì đó lấp lánh màu bạc, nhìn kỹ thì ra là
một cặp Cô Hình kiếm.
Cái thứ
binh khí ngoại môn đó, không những khó luyện, mà chế tạo cũng rất khó khăn,
trong giang hồ những người sử dụng thứ binh khí này không nhiều lắm, trong
những kẻ sử dụng được thứ binh khí này, mười người đã có chín là cao thủ.
Miêu Thiên
Thiên, Triệu Nhất Đao, Bạch Mã Trương Tam, ba cặp mắt sắc bén lập tức nhìn chăm
chăm vào cặp Cô Hình kiếm.
Bạch Mã
Trương Tam chau mày, trầm giọng hỏi:
- Người
này là ai?
Công Tôn
Tĩnh nói:
- Châu đại
thiếu gia của Vạn Kim đường ở Tô Châu.
Bạch Mã
Trương Tam hỏi:
- Bảo tiêu
của y đâu?
Công Tôn
Tĩnh mỉm cười nói:
- Đáng kể
gì một kẻ bảo tiêu.
Bạch Mã
Trương Tam trầm ngâm một lúc, bỗng quay sang phía Triệu Nhất Đao hỏi:
- Không
phải y từ hướng của ngươi đến sao?
Triệu Nhất
Đao gật đầu:
- Hình như
là vậy.
Bạch Mã
Trương Tam hỏi:
- Sao y
không bị nhức đầu gì cả vậy?
Triệu Nhất
Đao nói:
- Y có bị
nhức đầu, ta cũng trị không nổi.
Bạch Mã
Trương Tam hỏi:
- Tại sao?
Triệu Nhất
Đao hững hờ đáp:
- Đầu của
y lớn quá.
Châu đại
thiếu gia đã ngồi xuống ghế, nhưng vẫn không ngớt lau mồ hôi, thở hổn hển.
Y đi cộng
tất cả cũng chỉ có ba chục bước, mà xem ra như đã leo qua bảy tám trái núi vậy.
Gã mặc áo
đen vẫn như chiếc bóng đứng phía sau y, không rời một bước, đôi bàn tay xương
xẩu như vuốt chim ưng, cũng không lúc nào rời khỏi cặp Cô Hình kiếm bên hông.
Cặp mắt
sâu hoắm vào của y toát ra một vẻ nhạo báng kỳ dị, phảng phất như đang giễu cợt
đám người trước mặt, tại sao lại phí công sức đến đây làm gì.
Cây đèn
lồng của khách sạn Phong Vân đong đưa trước gió, những cái vòng vàng trên tai
Miêu Thiên Thiên vẫn đang kêu tinh tang không ngớt.
Bạch Mã
Trương Tam tựa hồ thấy phát ớn lạnh, len lén kéo vạt áo hở ngực vào một chút.
Triệu Nhất
Đao thì nhìn ly rượu trên bàn ra chiều trầm tư, trong lòng dường như đang có
vấn đề gì đó trọng đại cần y ra quyết định. Không một ai nói gì, bởi vì các bên
đều chứa đầy địch ý.
Công Tôn
Tĩnh hiển nhiên rất khoái bọn họ thù địch với nhau, y thở phào ra một hơi dài,
mỉm cười nói:
- Bốn vị
trước giờ chưa từng quen biết nhau, nhưng chắc đã nghe tiếng nhau, không cần
đến tôi phải giới thiệu.
Miêu Thiên
Thiên gật đầu:
- Đúng là
không cần.
Bạch Mã
Trương Tam nói:
- Chúng ta
vốn không phải tới đây kết bạn.
Miêu Thiên
Thiên nhìn xéo qua y một hồi nói:
- Dù vốn
là bạn bè, vì đợt hàng này, cũng chẳng bạn bè gì cả.
Bạch Mã
Trương Tam cười nhạt một tiếng nói:
- Miêu
bang chủ trước giờ là người hiểu chuyện.
Miêu Thiên
Thiên cũng cười nhạt lên hai tiếng nói:
- Bây giờ
người đã tới đầy đủ, hàng đâu?
Công Tôn
Tĩnh nói:
- Dĩ nhiên
là có hàng, chỉ có điều...
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Chỉ có
điều làm sao?
Công Tôn
Tĩnh nói:
- Thanh
Long hội làm ăn, trước giờ rất có quy củ, không gian lận, giao dịch tiền mặt
hẳn hoi.
Miêu Thiên
Thiên nói:
- Tốt!
Y vỗ tay
một cái, chín gã quái nhân tóc đỏ mặc áo gai bỗng từ trong bóng tối hiện ra,
mỗi người cầm trong tay một cái túi gai, trọng lượng hiển nhiên không nhẹ chút
nào.
Bấy giờ,
trước cửa đã có tiếng bước chân nặng nề vọng vào, gã đại hán râu ria hai tay
nâng một cái rương lớn, chậm rãi đi từng bước một, bắp thịt màu đen rắn chắc
như thép nổi lên cuồn cuộn, mỗi một bước tiến vào, là mặt đất lập tức hiện ra
một dấu chân sâu hoắm.
Công Tôn
Tĩnh mỉm cười nói:
- Kim Hoàn
bát tướng, Bạch Mã khiếu phong, tại hạ vừa thấy, là đã biết Xích Phát cửu kiệt
và Kim Cương lực sĩ đều đã đến cả.
Bạch Mã
Trương Tam nói:
- Đừng
quên còn có Cấp Phong bát đao nữa.
Triệu Nhất
Đao cuối cùng cũng ngẩng đầu lên cười một tiếng, nói:
- Hà Đông
Xích Phát, Hà Tây Bạch Mã, đều là thế lực lớn lao của cải giàu có, Thái Hành
Khoái Đao làm sao dám tranh giành, đợt hàng này, anh em chúng tôi coi như bỏ
qua vậy.
Miêu Thiên
Thiên ngẩng đầu lên cười như điên cuồng nói:
- Tốt,
Triệu lão đại mới đúng là người hiểu chuyện.
Tiếng cười
của y bỗng ngưng bặt lại, ánh mắt như ngọn lửa nhìn chằm chằm vào Châu đại
thiếu gia, trầm giọng nói:
- Nhưng
không biết ý thiếu chủ nhân Vạn Kim đường ra sao?
Châu đại
thiếu gia cũng đã hết thở dốc, y đang chăm chú nhìn bàn tay mình, điệu bộ như
một chàng trai mới lớn đang ngắm bàn tay của người yêu vậy.
Nhưng Châu
đại thiếu gia vẫn trả lời câu hỏi của Miêu Thiên Thiên, y hỏi ngược lại:
- Ông đang
hỏi ý tôi ra sao?
Miêu Thiên
Thiên nói:
- Hừ.
Châu đại
thiếu gia đáp:
- Tôi
không có ý gì cả, trước giờ tôi lười động não lắm.
Gương mặt
Miêu Thiên Thiên đã lộ vẻ giận dữ, y hỏi:
- Không có
ý kiến? Có tiền không?
Châu đại
thiếu gia nói:
- Có.
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Đem bao
nhiêu?
Châu đại
thiếu gia nói:
- Ông muốn
xem thử?
Miêu Thiên
Thiên nói:
- Nơi đây
trước giờ vẫn giao dịch bằng tiền mặt.
Châu đại
thiếu gia nói:
- Ông đã
thấy rồi mà.
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Ở đâu?
Châu đại
thiếu gia nói:
- Lời tôi
nói ra là tiền mặt.
Gương mặt
Miêu Thiên Thiên sa sầm xuống, y hỏi:
- Nếu vậy,
ngươi nói bao nhiêu là giá bấy nhiêu?
Châu đại
thiếu gia nói:
- Đúng
vậy.
Miêu Thiên
Thiên hỏi:
- Nếu ta
trả mười vạn, ngươi sẽ trả mười vạn một trăm?
Châu đại
thiếu gia nói:
- Ông quả
là người hiểu chuyện.
Ánh mắt
của Miêu Thiên Thiên bỗng chuyển qua đôi Cô Hình kiếm.
Chín gã
tóc đỏ áo gai đã lặng lẽ di chuyển, bao vây lấy Châu đại thiếu gia.
Châu đại
thiếu gia vẫn còn đang chăm chú nhìn hai bàn tay của mình, như thể trên đời
này, trừ hai bàn tay đó ra, không còn thứ gì đáng cho y nhìn nữa.
Bỗng nghe
“tinh” lên một tiếng, vòng vàng chạm nhau, bàn tay của Miêu Thiên Thiên đã chụp
tới thanh Cô Hình kiếm, y xuất thủ vừa nhanh vừa chính xác. Y không ngờ rằng có
đôi bàn tay còn nhanh hơn cả y, một đôi bàn tay mập mạp được chăm sóc rất kỹ
càng.
Bàn tay họ
Miêu còn chưa đụng tới thanh Cô Hình kiếm, đôi bàn tay kia đã bỗng nhiên ngắt
vòng vàng trên tai y xuống.
Vòng vàng
đụng nhau lại kêu “tinh” lên một tiếng nữa.
Miêu Thiên
Thiên tung người lộn ngược lại, thoái lui hai trượng.
Người áo
đen vẫn như chiếc bóng sau lưng của Châu đại thiếu gia, không nhúc nhích cử
động.
Châu đại
thiếu gia vẫn chăm chú nhìn bàn tay mình, chẳng qua là bàn tay y bây giờ lại có
thêm một cái vòng vàng sờ sờ ra đó.
Bạch Mã
Trương Tam cũng biến sắc mặt.
Triệu Nhất
Đao nhìn ly rượu trước mặt, bỗng thở nhẹ ra một hơi nói:
- Ngươi đã
hiểu ý ta chưa?
Bạch Mã
Trương Tam hỏi:
- Hiểu ý
gì?
Triệu Nhất
Đao nói:
- Cho dù y
có đau đầu, ta cũng trị không nổi.
Bạch Mã
Trương Tam cũng không khỏi thở nhẹ một hơi, lẩm bẩm nói:
- Đúng
vậy, cái đầu của y lớn quá.
Trên gương
mặt Công Tôn Tĩnh nở ra một nụ cười, y chầm chậm nói:
- Mọi
người đều đã đem tiền mặt tới, giờ chúng ta đi xem hàng thôi.
Cặp mắt
Miêu Thiên Thiên vằn lên những tia máu đỏ, y trừng mắt nhìn Châu đại thiếu gia.
Châu đại
thiếu gia thản nhiên nói:
- Đúng
vậy, đi coi hàng trước cái đã, không chừng tôi chưa chắc đã chịu mua gì đâu.
Y đặt cái
vòng vàng trong tay xuống bàn, rút một chiếc khăn trắng như tuyết ra, lau đi
lau lại bàn tay, rồi mới chầm chậm đứng dậy nói:
- Mời, xin
dẫn đường.
Công Tôn Tĩnh
nói:
- Mời, xin
đi theo tôi.
Y là người
đầu tiên đi về phía khách sạn, Châu đại thiếu gia chầm chậm theo sau, cơ hồ lại
bắt đầu thở phì phò. Người mặc áo đen vẫn theo họ Châu không rời một bước, giờ
thì Bạch Mã Trương Tam đã hiểu ra tại sao ánh mắt kẻ ấy lộ vẻ giễu cợt một cách
kỳ lạ. Y chẳng phải giễu cợt gì ai khác, mà là chính y.
Bởi vì chỉ
mình y biết, người y đang bảo vệ, chẳng cần gì đến y bảo vệ.
*
* *
Miêu Thiên
Thiên đi sau cùng, trong tay nắm chặt đôi vòng vàng, gân xanh nổi gồ trên mu
bàn tay.
Đáng lý ra
y không nên đến, nhưng y không đến không được.
Những món
hàng ấy như có sức hút thật kỳ quái, hút từng bước chân y đến gần. Chưa đến lúc
khẩn yếu cuối cùng, y tuyệt đối không chịu bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
Thềm đá
vốn đang đi lên, bây giờ bỗng nhiên lại đi xuống, lộ ra một địa đạo âm u.
Cửa vào
địa đạo có hai người đứng như pho tượng đá, sau đó, cứ mỗi mười mấy bước, lại
có hai người như vậy đứng đó, gương mặt âm trầm như bức tường đá vậy.
Trên tường
khắc một con rồng xanh đang nhe răng múa vuốt. Nghe nói Thanh Long hội có ba
trăm sáu mươi lăm phân đà bí mật, nơi đây chắc chắn là một trong các phân đà
đó.
Ở cuối địa
đạo, còn có một cánh cửa sắt rất dày.
Công Tôn
Tĩnh mò mẫm trong người, lấy ra một xâu chìa khóa, dùng ba chìa trong đó mở ba
ổ khóa, hai người đứng canh phía sau cửa sắt mới mở cửa ra.
Nhưng cánh
cửa sắt đó còn chưa phải là cửa cuối cùng.
Công Tôn
Tĩnh mỉm cười, nói:
- Tôi biết
rất nhiều người có thể vào được tới đây, những kẻ phòng vệ chỗ này cũng chẳng
khó đối phó gì cho lắm, nhưng bất kỳ ai vào được chỗ này rồi, muốn tiến thêm về
phía trước cũng rất khó khăn.
Châu đại
thiếu gia nói:
- Tại sao?
Công Tôn
Tĩnh nói:
- Từ nơi
đây trở đi, đến cánh cửa đá ở trước mặt, tổng cộng có ba mươi cạm bẫy mai phục,
tôi có thể bảo đảm, trên đời này người xông qua được ba mươi thứ cơ quan này,
không nhiều hơn số bảy...
Châu đại
thiếu gia thở dài một tiếng:
- May mà
tôi tuyệt đối không phải một trong bảy người ấy.
Công Tôn
Tĩnh cười càng ôn hòa lễ độ:
- Các ông
có muốn thử không?
Châu đại thiếu
gia nói:
- Sau này
không chừng tôi sẽ đến thử xem, nhưng bây giờ thì chưa được.
Công Tôn
Tĩnh hỏi:
- Tại sao?
Châu đại
thiếu gia nói:
- Bởi vì
bây giờ tôi sống đang thoải mái lắm.
Từ cửa sắt
tới cửa đá thật ra cũng không xa lắm, nhưng nghe Công Tôn Tĩnh nói rồi, con
đường đó dường như lập tức dài thêm gấp mười lần. Cửa đá trông càng nặng nề
hơn.
Công Tôn
Tĩnh lại lấy ba cái chìa khóa khác mở cửa ra.
Bên trong
cánh cửa đá dày hai thước đó là một gian phòng đá mỗi bề chín thước.
Trong
phòng u ám lạnh lẽo, tựa hồ như ở trung tâm phần mộ của các bậc đế vương thời
xưa.
Cái chỗ
đáng lý nên để quan tài, bây giờ đặt một cái rương sắt lớn khổng lồ.
Muốn mở
rương sắt ra, dĩ nhiên còn phải cần thêm ba cái chìa khóa. Nhưng ba cái chìa
khóa ấy vẫn còn chưa phải là ba chìa cuối cùng, bởi vì trong rương lớn ấy, còn
có một cái rương nhỏ.
Châu đại
thiếu gia lại thở ra, nói:
- Chỉ
riêng chuyện phòng thủ nghiêm mật này thôi, chúng ta cũng nên bỏ ra thêm chút
tiền mới phải.
Công Tôn
Tĩnh mỉm cười nói:
- Châu đại
thiếu gia quả là người hiểu chuyện.
Y nâng cái
rương nhỏ lên, mở nắp ra.
Nụ cười ôn
hòa dễ chịu của y bỗng nhiên không còn trên gương mặt nữa, nét mặt như thể vừa
mới bị người ta bỏ vào trong miệng một trái thị thối.
Cái rương
sắt trống không, bên trong chỉ có một miếng giấy.
Trên giấy
đề chín chữ:
Cám ơn ngươi, ngươi thật là người
tốt bụng.
*
* *
Căn phòng
đá âm u và lạnh lẽo, nhưng Công Tôn Tĩnh thì đã bắt đầu đổ mồ hôi, từng giọt
từng giọt to như hạt đậu chảy tong tong xuống gương mặt trắng bệch của y.
Châu đại
thiếu gia nhìn y, ánh mắt dịu dàng như đang nhìn đôi bàn tay của mình, nhẹ
nhàng nói:
- Ông nhất
định là biết.
Công Tôn
Tĩnh lắp bắp:
- Biết...
biết chuyện gì?
Châu đại
thiếu gia nói:
- Biết
người nào đang cám ơn ông.
Công Tôn
Tĩnh nắm chặt tay lại, y bỗng quay người xông ra khỏi phòng.
Châu đại
thiếu gia thở ra, lẩm bẩm:
- Xem ra y
đúng là người tốt bụng, chỉ tiếc là nghe nói người tốt bụng sống không được
lâu...
- Nếu như
trên đời chỉ có bảy người xông qua được ba mươi cạm bẫy mai phục này thật, thì
bảy người đó là những ai nhỉ?
- Trong đó
ít nhất có một người tuyệt đối không thể nghi ngờ, bất kể tính theo kiểu nào, y
cũng là một trong bảy người đó.
- Người
này là ai?
- Bạch
Ngọc Kinh!