Một
điều vô cùng chắc chắn: thời nay chẳng kiếm đâu ra bạch mã hoàng tử! Nam giới
toàn những kẻ hoặc miệng lưỡi dẻo quẹo, hoặc bủn xỉn, hoặc ích kỷ vô trách nhiệm,
hoặc gàn dở thậm chí ấu trĩ và nhu nhược đến nực cười. Bằng chứng ư? Chính là
vô số những bức mail độc nhất vô nhị và cùng lúc hấp dẫn khôn cưỡng giữa hai cô
nàng Ariane và Justine, một ở Paris, một ở New York, một đã có chồng, một còn độc
thân. Và một điều còn chắc chắn hơn nữa: chính bạn sẽ bị cuốn theo mối bận tâm
chung của hai cô nàng ấy từ lúc nào chẳng hay, đến mức chỉ có thể buông cuốn
sách xuống chừng nào bạn đã biết được kết cuộc.
“Trong
tấn hài kịch lôi cuốn, vui nhộn và đúng mực này, Agathe Hochberg biết bắt lấy
nhạc điệu của thời gian với cả sự thông tuệ lẫn hài hước.”
- Pascale
Frey, Lire
***
Đôi nét về tác giả

Sinh
tại Paris, Agathe Hochberg lớn lên và trưởng thành tại cả Pháp và Mỹ. Sau khi tốt
nghiệp chuyên ngành luật và thương mại quốc tế, cô quay sang lĩnh vực điện ảnh.
Trải qua quãng thời gian tác nghiệp như một nhà báo chuyên về lĩnh vực âm nhạc
và nhờ vào sự sáng dạ, tinh tế và hài hước, Agathe Hochberg đã có được một lượng
lớn độc giả ngay sau khi phát hành cuốn tiểu thuyết đầu tay Bạch mã hoàng tử: chàng ở đâu? vào năm
2003. Tiếp nối thành công ấy là một loạt các tiểu thuyết khác như Mes amies, mes amours, mais encore? (2005),
La Coupe du monde et autres footaises: le
dico non officiel (2006), Lettres à
ma fille (2006), Lettres à mon amour (2007),
và Lettres à ma mère (2007).
***
Trích Bạch mã hoàng tử, chàng ở đâu?
-
Trượt tuyết nhé?
Dĩ nhiên là không.
Hồi còn nhỏ tôi đâu có được
học: tôi trèo lên ván trượt tuyết lần đầu tiên vào năm mười bảy tuổi; thật điên
khùng, cái gọi là ý thức về sự nguy hiểm có thể làm hỏng bét mọi thú vui.
Thế nhưng tôi đã nỗ lực,
bạn bè thay phiên nhau chỉ bảo cho tôi còn tôi thì ngoan ngoãn chống gậy, gập
đầu gối... trong khi lũ nhóc bốn tuổi vượt mặt tôi cái vèo. Sau một tuần, trên
người tôi xuất hiện những vết tím bầm hẳn là khả dĩ giúp tôi có thể xuất hiện
trong bách khoa thư về những bọc máu, và rốt cuộc tôi đã có thể khập khiễng trở
về nhà.
Đấy, những kỷ niệm duy nhất
về núi non của tôi là thế đấy, đống kỷ niệm ấy và chuyện ăn mặc. Chưa bao giờ
tôi lại mất nhiều thời gian đến vậy cho việc khoác đồ vào và cởi đồ ra. Khoác
đồ, cởi đồ; trèo lên, bước xuống: chẳng phải chuyên môn của tôi. Mà ở đó trời
còn lạnh, rất lạnh nữa chứ.
Tôi ghê sợ cái lạnh, khi
lạnh tôi cảm thấy mình thật nhỏ nhoi. Lạnh lẽo thật chẳng phải thứ gì thân
thiện cho lắm, vả lại, đã co ro là chỉ có co ro một mình.
Được rồi, giờ thì phải trả
lời cô ấy thôi:
Không, tớ không định đi
trượt tuyết cũng chẳng định đi ra biển, trong kỳ nghỉ tớ thích thăm quan các
thành phố hơn.
Tôi viết cho Justine, cô
bạn mới quen vẫn giữ liên hệ với tôi qua mạng, chúng tôi gặp ở một đám cưới nơi
cả hai cùng là người làm chứng. Đến tiệc cocktail, cô ấy hỏi tôi:
- Cuộc sống khi kết hôn sẽ
thế nào?
Tôi hơi lưỡng lự chút xíu,
tôi không muốn làm cô ấy thất vọng nhưng cuối cùng tôi cũng trả lời:
- Rất khó khăn.
- Sao ai cũng nói thế nhỉ?
- Vì đó là sự thật... Có
thể nói điều đó giống như việc cặp đôi mà không kết hôn và có khuynh hướng tai
hại là tin rằng mình đã chiếm được người kia.
Justine sống ở New York, cô
ấy ba mươi hai tuổi, tóc đen và mắt xanh quyến rũ. Cô ấy cũng rất thông minh và
sinh động, đến nỗi mà ngay cả một cô gái tự nhận là hiện đại như tôi cũng phải
tự hỏi sao cô ấy lại không kết hôn. Thế là ngay lập tức chúng tôi bị cuốn vào
phần sôi nổi nhất của câu chuyện. Các cô gái tuổi chúng tôi không có thời gian
để lãng phí, dù câu chuyện là gì đi chăng nữa.
Tôi lôi câu cách ngôn yêu
thích của mình ra đọc cho cô ấy nghe, đó là “lời khuyên” mà mẹ tôi để lại cho
tôi trước khi theo chân một nhà thơ đến Achentina: “Quan trọng không phải là ta
cưới ai mà là ta sẽ ly dị ai.”
Justine tỏ ra rất đồng
tình, tính nhân văn vẫn là cái vượt trội hơn cả, và những người xinh đẹp thì
đâu có nhiều nhặn gì, đàn ông lại càng ít hơn ấy chứ.
Cô gái này khiến tôi thích
thú, nhưng cuộc sống lại chia rẽ chúng tôi: chúng tôi không được ngồi cùng bàn,
bàn tôi có tên là “Vườn Quả”, còn bàn cô ấy có tên là “Vườn Bí Mật”.
- Chán quá, bàn tớ toàn
những cặp đôi chín nẫu trong khi bàn cậu chắc chắn đầy rẫy những kẻ độc thân
đầy tiềm năng.
- Tin tớ đi, nhìn từ xa tớ
vẫn thích được ngồi ở bàn cậu hơn, Justine đáp lời.
Như thường lệ, Vincent,
chồng tôi, không chịu ngồi yên một chỗ. Anh xoay như chong chóng từ bàn này
sang bàn khác mà tôi thì không hề muốn chạy theo sau anh. Justine đến gặp tôi:
vài ánh mắt cô ấy thu hút được đều thuộc về những người đàn ông đã có vợ, đang
chán nẫu ruột ở bàn bên cạnh; và Vườn Bí Mật thiếu sự thú vị lẫn những điều
huyền diệu một cách trầm trọng.
Mọi người bắt đầu mở rộng
phạm vi làm quen, nhưng vừa đến lúc bắt đầu một cuộc trò chuyện xã giao thì dàn
nhạc đinh tai ra lệnh cho tất cả ra khiêu vũ.
Sau đoạn vào nhạc là bầu
không khí cuồng loạn theo điệu “Habibi Yalla”, các cô gái phương Đông có thể
vừa làm bộ làm tịch vừa uốn éo, nhưng dòng máu Nga trong tôi không được trời
phú cho cái khả năng ngoáy mông bẩm sinh này. Tôi thà nhường chỗ cho mấy người
chuyên nghiệp còn hơn.
Tôi tiếp tục tám chuyện với
Justine. Chúng tôi ra ngoài hít thở không khí thoáng đãng và cô ấy kể cho tôi
nghe cuộc sống của cô ấy tại New York và công việc của cô ấy trong hiệu kim
hoàn. Tôi thì nói với cô ấy về bản thiết kế thời trang của mình; điều giúp
chúng tôi cảm thấy mình có quyền mau mắn phê bình phục trang phục sức của các
quý bà quý cô khách mời...
Khi ngồi xuống trở lại, tôi
gặp lại Vincent, anh lớn tiếng mắng mỏ tôi vì đã phải tìm tôi khắp nơi; bữa tối
kết thúc, tất cả các chai cùng cạn sạch còn tôi thì lỡ mất món bánh ga tô.
Nhưng quan trọng quái gì,
tôi đã có một cô bạn mới và thế là may mắn lắm rồi.
-
Tớ đến chết đói mất thôi, tớ chẳng ăn gì suốt từ hôm qua đến giờ, tớ đã vét
sạch đồ ăn thừa trên bàn lúc rời khỏi phòng họp.
Léa
vớ lấy thực đơn và cái giỏ bánh mì cùng một lúc. Với cô ấy, mọi thứ lúc nào
cũng diễn ra rất nhanh.
Nhỏ nhắn, tóc ngắn màu hạt
dẻ sáng, một vài vết tàn nhang trên hai má, nom cô ấy thật đáng yêu và cứ khi
nào cô ấy im lặng là người ta lại muốn đặt cho cô ấy một cái biệt danh thật nai
tơ kiểu “gương mặt non choẹt”. Nhưng ngay khi cô ấy mở miệng, cô ấy sẽ khiến
bạn bấn loạn vì những suy nghĩ gay gắt của cô ấy; và gương mặt non choẹt sẽ bị
thay thế bằng một cỗ xe tăng bé bỏng, được trang bị toàn bộ thuộc tính của phụ
nữ độc thân năm 2000.
Léa là tư vấn viên cho
nhiều công ty, tôi chưa bao giờ hiểu thật rõ công việc của cô là gì, tất cả
những gì tôi có thể nói đó là cô làm việc trong lĩnh vực tin học. Bàn đến chủ
đề này, lúc nào cô cũng chế giễu tôi bằng cách so sánh tôi với mẹ cô, người
luôn trả lời “nó làm máy vi tính” khi ai đó hỏi con gái bà làm gì.
Khi ta hỏi cô, cô luôn
khăng khăng trả lời rằng cô “xây dựng những chương trình cho phép doanh nghiệp
tối ưu hóa kết quả của họ”; và cô kết thúc định nghĩa của mình bằng một cái tặc
lưỡi. Một cái tặc lưỡi khiêm tốn thôi nhưng rất thỏa mãn, kín đáo thôi nhưng
dứt khoát. Vả lại cũng chẳng có mấy ai tìm hiểu thêm làm gì.
Léa làm việc tại nhà; thời
gian của cô được dùng vào việc phát tán những lời đùa cợt, nhưng cứ nhìn lối
sống vương giả của cô, tôi tự nhủ rằng chắc hẳn cô rất tinh thông trong lĩnh
vực của mình. Lĩnh vực tin học, chứ không phải lĩnh vực phát tán những lời đùa
cợt.
Tôi nhận thấy cô ngày càng
ít gặp gỡ những người bạn không có địa chỉ email, với cái cớ là như thế thì khó
giữ liên lạc hơn.
Trên thực tế, cô cũng ngày
càng ít gặp gỡ những người bạn có địa chỉ email, bởi cứ gửi mãi thư điện tử cho
nhau hàng tuần ròng rã thì cuối cùng họ cũng chẳng còn mấy chuyện để kể với
nhau nữa. Tôi thoát được quy luật này vì tôi là một phần trong cuộc sống thường
nhật của cô, tới mức cô chưa thể thay thế những cuộc hàn huyên dông dài của
chúng tôi bằng một cái máy.
Cứ mãi kết nối với cái máy
vi tính của mình, rốt cuộc cô cũng ghi vào đó mọi thứ quan trọng rồi lãng quên
ngay lập tức. Vả lại, tôi thấy trí nhớ của cô đang bắt đầu suy giảm. Khi chúng
tôi tám chuyện và tôi nhắc lại những sự kiện đã qua trong đời cô, cô có vẻ như
vừa mới khám phá ra chúng. Từ ít lâu nay, cô gọi tôi là ổ cứng của cô. Năm
ngoái, căn hộ cô ở bị lụt, cái điện thoại Palm của cô bị hư hại còn máy vi tính
của cô thì hỏng nặng, cô đã vừa khóc nức nở vừa gọi cho tôi để thổ lộ rằng tôi
là cô bạn gái duy nhất mà cô nhớ số điện thoại và rằng đời cô thế là đi tong.
Rồi gã nhân viên Hot Line
sửa được cái máy vi tính còn cô thì lấy lại được đời mình.
Tôi từng bắt gặp cô đang cố
nhập password vào lò vi sóng, nhưng cô cam đoan rằng nhìn chung là cô nhập
password vào mọi thứ.
Tôi thì hoàn toàn ngược lại,
máy móc khiến tôi hãi hùng. Tôi có một cái Mac cũ kỹ mà tôi dùng như máy chữ,
nó chậm rì và lẽ ra tôi nên thay quách nó đi, nhưng tôi sợ cái máy sau sẽ lại
quá hiện đại và khiến tôi lúng túng.
Chúng tôi gọi đồ ăn và tôi
nhận thấy một người đàn ông ngồi bên chiếc bàn gần chỗ chúng tôi.
- Cậu nhìn gì thế?
- Gã đàn ông ngồi một mình
bên chiếc bàn tròn. Trông gã được đấy chứ, không phải sao?
Cô liếc rõ nhanh về phía
đó.
- Trông gã thật bỉ ổi thì
có.
- Điều gì khiến cậu nghĩ
vậy?
- Gã đàn ông đẹp trai nào
mà chẳng bỉ ổi. Khi có được một gã tử tế thì đó luôn là một gã xấu trai.
- Thôi nào!
- Được thôi! Cậu thử lấy ví
dụ về một gã vừa quyến rũ vừa thực sự tử tế xem.
- ...Franois.
- Ví dụ hoàn hảo đấy: anh
ta lúc nào cũng bám váy mẹ.
- Ờ thì... Vincent.
- Anh ấy quen cậu năm bao
nhiêu tuổi ấy nhỉ, hai mươi lăm à? Hầu hết các gã trai được được đều được bảo
kê từ hồi còn vắt mũi chưa sạch!
- Còn Grégoire! Không đồng
tính và vẫn độc thân, chẳng phải sao?
- Răng quá trắng... Tớ
thích ngủ yên trong bóng đêm cơ.
- Vậy thì những gã bồ cũ
của cậu? Cũng có khối đấy chứ!
- Đành rằng thế, nhưng họ
đều đá tớ cả. Bởi khi một gã trai có vẻ dễ thương, đáng yêu, thông minh và
không đồng tính, gã sẽ có nhiều lựa chọn tới nỗi nghĩ rằng mình có thể có thứ
tốt hơn. Thế nên gã đá bạn và quả thực là gã tìm được thứ tốt hơn ấy. Tốt hơn
thế nào thì tớ không biết, nhưng dù sao thì đó cũng là điều gã tin chắc.
- Cậu cứ nói quá.
- Không đâu, mà tớ còn chưa
nói hết: tớ nhận thấy rằng những gã còn lại lại càng không phải để dành cho tớ.
Cậu biết tại sao không? Bởi vì những gã đó hèn đến mức không bao giờ dám bày tỏ
trước. Vì vậy mà phải dám cơ. Nhưng loại đàn ông này lại luôn tụt hứng trước
một cô gái ngay khi cô nàng khởi sự trước. Vì vậy mà mọi chuyện càng chẳng ổn
thỏa gì. Cậu hãy thừa nhận rằng tớ đúng ra là chẳng còn lựa chọn nào đi...
Nhận định của cô có đen tối
thì cũng vô ích, nó chẳng có vẻ gì ảnh hưởng xấu tới cô. Tôi nằn nì đôi chút vì
những lời sáo rỗng cô nói khiến tôi phát bực, rồi tôi đành rút lui. Bởi càng
nghĩ đến điều đó, tôi càng chẳng tìm ra được mấy lập luận để chứng tỏ là cô sai
lầm.
Thật
vui biết bao khi nhận được tin cậu!
Justine đã trả lời bức
email đầu tiên của tôi như vậy và thế đã là tốt lắm rồi: tôi còn sợ sẽ không
bao giờ nhận được câu trả lời cơ.
Thực là ngu ngốc, vì chính
cô là người năn nỉ xin email của tôi, nhưng tôi chẳng thể làm gì, lúc nào cũng
là cảm giác bất an khốn kiếp mà một ngày nào đó nhất định tôi phải giũ bỏ cho
bằng được.
Vừa gửi email đi tôi đã rơi
ngay vào tâm trạng thấp thỏm; và sợ phải đối mặt với thất vọng. Tôi không thích
thế, chờ đợi, đó chính xác là điều mà tôi trách cứ ở đàn ông: họ bắt ta phải
chờ đợi và nhìn chung là nếu ta có chờ chẳng ích gì; nhưng đây lại là một cô
gái, vậy thì sao tôi phải sợ chứ?
Tôi phải đặt câu hỏi này
cho bác sĩ trị liệu mới được, tuy nhiên đấy là nếu tôi quyết định gặp một bác
sĩ trị liệu, điều vốn hơi ít khả năng xảy ra vì ý tưởng ấy làm tôi sợ. Tại sao
nó lại làm tôi sợ? Tôi sẽ phải hỏi bác sĩ trị liệu.
Đúng là một số tình bạn bắt
đầu hơi giống như một câu chuyện tình yêu: ta thích thú nhau, ta khám phá nhau,
ta muốn đi xa hơn và ta ngất ngây với những tình cảm hoàn toàn mới mẻ ấy.
Tôi đã cố trấn an mình và
nhủ đi nhủ lại rằng chính cô ấy muốn giữ liên lạc với tôi, tôi thậm chí còn đi
trước một nước cờ (và nếu không trả lời thì cô ấy đúng là ngu ngốc), nhưng việc
đó không cần thiết, một tiếng đồng hồ sau thì cô ấy hồi đáp; đàn bà con gái là
vậy, chẳng phức tạp chút nào.
Và
xin cậu hãy gọi tớ bằng tên, khi tự giới thiệu bản thân, lúc nào tớ cũng ngạc
nhiên vì ngay lập tức được đặt lại tên thành Justy. Cái tên rất Mỹ, tớ thấy
vậy. Một ngày nọ, tớ gặp những người Thụy Sĩ nói với tớ rằng tên tớ đã trở nên
hoàn toàn lỗi thời ở châu Âu rồi. Điều đó có đúng không? Dù sao thì tớ cũng
thấy đám người Thụy Sĩ ấy thật tẻ nhạt, khô khan và thiếu cá tính. Tớ vẫn thích
có một cái tên lỗi thời hơn đấy.
Vincent
thế nào rồi? Thậm chí tớ còn chưa hỏi cậu anh ấy làm nghề gì. Các cậu cưới nhau
bao lâu rồi? Quả tình tớ rất ngạc nhiên khi nhận được email của cậu, được thấy
cái họ xuất hiện lại không phải cái họ cậu đã tự giới thiệu với tớ... Tóm lại
là vì cái tên không đổi nên tớ biết đó chính là cậu. Đến giờ ăn trưa của tớ rồi
và tớ phải chuồn đây: mai tớ lại phải đến dự một đám cưới nữa. Sửa móng tay,
sửa móng chân, tớ có cả đống việc phải làm.
Ôm
hôn cậu,
Justine
Justine thân mến,
Phải,
đúng thế, cái tên của cậu nghe rất cổ nhưng chính bởi vậy mà nó rất sang.
Vả
lại lỗi thời đối với đám người Thụy Sĩ thì chẳng có nghĩa lý gì cả. Hơn nữa,
người Thụy Sĩ lại hình thành quan điểm riêng từ khi nào vậy? Tớ cứ tưởng họ
trung lập cơ mà! Chẳng có lý do nào để phải quan tâm tới ý kiến của người Thụy
Sĩ cả, trừ khi chuyện được đề cập liên quan đến đồng hồ và sô cô la. Hoặc là
sữa. Hoặc là các ngân hàng.
Tớ
tin chắc cậu cũng vậy, rốt cuộc cậu cũng thích thú với việc có một cái tên
không mấy thông dụng. Nhưng hồi tớ còn nhỏ, tớ muốn mình tên là Delphine,
Corinne hoặc Nathalie, như những bé gái khác. Hơn nữa, cậu phải hiểu tại sao ở
trường cấp III lũ con gái ấy chính là những đứa nổi tiếng nhất...
Vincent
vẫn ổn. Anh ấy làm nghề gì à? Anh ấy là... Chờ chút, để tớ tìm card visit của
anh ấy.
Đây
nhé: “Deputy head of european equity research”. Đó là công việc gì à? Tớ chẳng
biết gì cả, dù anh ấy đã giải thích với tớ cả tá lần. Tóm lại, anh ấy làm việc
cho một ngân hàng và anh ấy phụ trách các nhà phân tích tài chính châu Âu.
Chúng
tớ kết hôn được bốn năm rồi. Hoặc hai năm gì đấy. Còn tùy. Trên thực tế, anh ấy
làm việc tại Luân Đôn nơi tuần nào anh ấy cũng ở tới một nửa thời gian.
Những
tháng đầu, chuyện này khiến tớ mất cân bằng đôi chút, nhưng tớ nhanh chóng quen
với cuộc sống kép này.
Bảy
giờ mười phút sáng thứ Hai nào Vincent cũng bắt tàu Eurostar. Sáng thứ Năm anh
ấy quay về, nhưng lại đi thẳng đến văn phòng nên tối thứ Năm bọn tớ mới gặp lại
nhau.
Từ
thứ Hai đến thứ Tư, tớ gặp gỡ bạn bè thân thiết nhất của mình (những người vẫn
còn độc thân) và tớ thâm nhập cuộc sống của họ. Về phần Vincent, nếu không phải
đi ăn uống công chuyện, anh ấy sẽ kết thúc một ngày của anh ấy ở quán rượu với
các cộng sự (những người Anh: họ không chia tay nhau nếu chưa làm một hoặc hai
vại bia); rồi anh ấy gọi đồ ăn và về nhà vừa ăn tối vừa xem ti vi.
Cuối
tuần, bọn tớ đi chơi với bạn bè chung của hai đứa, những người mà ngẫu nhiên
thay lại đều đã kết hôn cả. Một bầu không khí khác, những cuộc tranh luận khác,
nhưng tại đó tớ cũng cảm thấy thoải mái. Hôn nhân quả là thứ kỳ cục: thoạt tiên
ta cứ tưởng mình trẻ trung và hiện đại, rồi ta nghĩ rằng chẳng có lý gì để
chuyện đó thay đổi. Rồi một số suy nghĩ âm ỉ chiếm thế thượng phong và ba tháng
sau, ta nghe thấy chính miệng mình nói rằng các đĩa nến hiệu Conran sẽ rất đẹp
nếu được chưng trên bàn ăn...
Tối
thứ Năm là buổi tối trung gian, bữa tối chỉ có hai đứa tớ với nhau thôi. Nhìn
chung đó là một buổi tối nhẹ nhàng, nhưng đó âu cũng là chuyện thường tình,
Vincent làm việc hùng hục như trâu nên khi về nhà, anh ấy kiệt sức và cần được
giải tỏa.
Thói
quen nhỏ này rất hợp với tớ, tớ hơi thuộc diện tâm thần phân lập một chút và tớ
yêu cả hai phần đời khác nhau ấy của mình. Trên thực tế, cái họ mà tớ đưa cho
cậu là họ thời con gái của tớ. Đám bạn bè cũ không đời nào chịu lưu cái họ mới
của tớ vào bộ nhớ, mà tớ cũng không tìm cách áp đặt điều đó, bởi họ thời con
gái là cái họ hẳn tớ sẽ dùng nếu dấn thân thành công vào sự nghiệp stylist.
Không phải vì tớ đặc biệt thích cái họ ấy, đó chẳng qua chỉ là chuyện nhân dạng
mà thôi. Tớ thấy lúc dùng họ này lúc dùng họ kia quả là hơi phản quy tắc vì tớ
kết hôn rồi mà. Tớ có cảm giác đời mình thế là “xong” khi gặp Vincent. Có thể
nói tớ là sản phẩm của tất cả các chặng đời tớ và thay đổi họ hẳn cũng giống
như phủ nhận con đường đã dẫn tớ tới chỗ có cái họ đó.
Điều
này chắc sẽ khác đi khi bọn tớ có con, vì tớ tưởng tượng mình sẽ muốn mang cùng
họ với chúng.
Cuối
cùng là khi tớ ở bên Vincent, tự nhiên tớ thành Bà Weisenberg, chính vì thế mà
tớ đưa cho cậu cái họ này. Tớ có hai địa chỉ email và nhìn chung tớ sử dụng tốt
cả hai. Có lẽ sai lầm của tớ là ở chỗ tớ đã ngầm coi cậu như một người bạn
cũ...
Sửa
móng chân vào tháng Mười hai ư? Cậu sẽ đi xăng đan hay cậu tính thoát y giữa
đám đông? Dù sao thì cũng thật tốt khi chăm sóc bản thân mình. Tớ vẫn thường
thấy các cô gái đi xăng đan trong khi bàn chân họ trông rất kinh. Thật tai
tiếng. Tớ cho là họ xứng đáng nhận một hình phạt về thể xác.
Hẹn
sớm gặp lại,
Ariane.
Buổi tối, trước khi tắt máy
vi tính, tôi nhận được email của Justine:
Những
cái tên: ở chỗ chúng tớ, là Lauren, Lisa, Jennifer. Tương tự đối với sự nổi
tiếng của họ. Tớ mới gặp lại một trong số họ, cô ấy đã kết hôn, có bầu và rất
bận với việc ra lệnh cho chồng. Càng tốt cho cô ấy.
Một
hình phạt về thể xác cho những cô gái có bàn chân ma chê quỷ hờn ư? Cậu thật
tàn bạo! Ta sẽ lại bàn về chuyện này nhé.
Không
đúng lúc rồi vì ông chủ tớ vừa tới và nom ông ta có vẻ không vui. Chưa kể ông
ta từng rất khó chịu khi thấy tớ đang chăm chú nhìn đôi bàn chân trần của tớ.
Tớ phải khẩn trương rút chúng ra khỏi bàn làm việc của ông ta đây...
-
Cậu nghĩ gì thế?
- Tớ nghĩ cậu cần phải
thoải mái mới được.
Ambre
có tóc vàng hay sexy thì cũng vô ích, cô vẫn phải chịu đựng một nỗi bất an
khủng khiếp. Là một chuyên viên đồ họa đầy tài năng, cô thiết kế các túi đựng
cho một nhà sản xuất đĩa CD và say mê công việc của mình, có điều cô không sao
nguôi ngoai được kể từ sau câu chuyện tình mới đây nhất và chỉ nghĩ tới Igor,
gã bạn trai cũ. Chẳng ai thuyết phục nổi cô là rốt cuộc rồi cô cũng quên gã
thôi.
Nhưng dù sao cuối cùng cô
cũng đồng ý đến nhà Léa ăn tối, Léa cố tình tổ chức bữa tối này vì Ambre. Léa
đã gửi mail cho tất cả đám bạn thân độc thân của mình và tối nay dứt khoát phải
thành công.
Tôi đã cắt hai trang bài
viết từ một cuốn tạp chí, nhan đề hai trang đó là “Lộng lẫy trong sáu mươi phút
đồng hồ”, rồi tôi huơ huơ chúng dưới mũi Ambre.
-
Đây chính là những gì cậu cần. Chịu khó lắng nghe chút nhé: “Tắm rửa, Rạng rỡ,
Thay đổi và Thăng hoa.”
- Tớ đã khăng khăng là đống
giấy báo này sẽ hữu ích thay vì chình ình ở đây để bổ sung thêm cho mớ công
thức nấu ăn, khám phá du lịch với đủ kiểu những lời khuyên khác nhau chặt ních
trong một cái ngăn kéo mà tớ chẳng bao giờ đóng nổi nữa. Thế nhưng dĩ nhiên, tớ
lại chẳng bao giờ dùng đến cái gì cả! Cuối cùng, nhờ cậu, mọi chuyện sẽ thay
đổi. Ta đi thôi, ta sẽ mua mọi thứ và ta sẽ làm việc đó cùng nhau.
Sephora thẳng tiến, tới đó,
tôi lấy một cái giỏ nhỏ và gọi một cô bán hàng để có thể tìm được tất cả những
gì có trong danh sách: sữa tắm thư giãn, mặt nạ dưỡng da, dầu gội 3 trong 1,
keo bọt, sơn móng, các loại sữa dưỡng thể, thuốc bóng tóc. Cái giỏ đã đầy ự mà
chúng tôi vẫn chưa bắt đầu chuyển qua phần lựa đồ trang điểm... Ambre nhẩm tính
nhanh các mặt hàng có trong giỏ: thoạt nhìn đã thấy chúng tôi tiêu suýt soát
hai trăm euro.
“Nhưng ở Gala họ mới
điên làm sao chứ! Nếu có nhiều tiền như vậy, tớ sẽ tiêu cả ngày trời tại một
cái viện chăm sóc sắc đẹp nào đấy, ít ra cũng phải có ai đó làm công việc này
phục vụ tớ!”
Trong lúc chúng tôi mải
tranh luận, một phụ nữ đã tranh thủ cơ hội cuỗm mất cô bán hàng của chúng tôi,
và chuyện ấy xảy đến mới đúng lúc làm sao, vì nó cho phép chúng tôi hèn nhát bỏ
lại cái giỏ đầy ự mà không cần phải trả lời những câu hỏi khó chịu.
Không thể bỏ đi tay trắng
như vậy, bởi thế thì quá là mất mặt: chúng tôi bèn thay cả danh sách bằng một
thỏi son môi và một lọ sơn móng, thế là hoan hỉ cả làng và không tới nỗi tệ cho
lắm.
[...]
* Phần trích đoạn này được lấy từ bản thảo đã qua biên tập lần thứ nhất, có thể khác so với sách được phát hành.