“Chàng là giọt mưa
trên núi Vu…”
Tuổi thơ thiếu thốn sự chăm sóc từ cha mẹ của Tạ Cát
Niên sẽ lạnh lẽo nhường nào nếu không có Vu Vũ, cậu hàng xóm lầm lì cô độc luôn
bị mọi người xa lánh vì gốc gác gia đình. Tình cảm thanh mai trúc mã trong veo
gieo cho cô một niềm tin Vu Vũ chính là người con trai sẽ bước qua cánh cửa nội
tâm đang khép chặt của cô, chia sẻ
những điều đẹp đẽ, diệu kỳ, hoang đường, và cả bi thương trong cái thế giới nhỏ
bé ấy.
Nhưng cuộc đời đâu đơn giản,
khi Vu Vũ gặp Trần Khiết Khiết… Và chàng công tử Hàn Thuật xuất hiện cùng bao
nhiêu vướng mắc ân oán với Cát Niên. Tình yêu tuổi trẻ mãnh liệt và nguy hiểm dẫn
những con người mới lớn ấy vào những biến cố mà họ không bao giờ ngờ tới.
Chậm rãi, thú vị nhưng cũng rất đau thương, hãy để Tân
Di Ổ kể câu chuyện tình yêu có thể rung động trái tim cả một thế hệ thanh xuân
này.
“Cho anh nhìn về
em lại là một tác phẩm mang nhiều tham vọng của Tân Di Ổ, một tiểu thuyết cảm
động như Anh có thích nước Mỹ không?;
đau thương hơn Hóa ra anh vẫn ở đây,
phức tạp hơn Ánh trăng không hiểu lòng
tôi, với những cao trào và mâu thuẫn liên tiếp nối gót. Sắp xếp tình tiết,
thể hiện tính cách nhân vật, tất cả đều nằm ngoài dự liệu của độc giả. Việc duy
nhất bạn có thể làm là rung động trước câu chuyện này!”
- Nhà phê bình văn học Hàn Hạo Minh
***
Đôi
nét về Tân Di Ổ 
Tân Di Ổ là nhà văn nữ thế hệ 8x của Trung Quốc, nổi
danh trong dòng văn học lãng mạn, được giới truyền thông và độc giả Trung Quốc
xưng tụng là thiên hậu lãng mạn mới
trên văn đàn Trung Quốc. Ngoài ra cô còn là nhà biên kịch truyền hình được nhiều
kỳ vọng. Các phẩm của Tân Di Ổ do Nhã Nam xuất bản: - Anh sẽ đợi em trong hồi ức. - Cho anh nhìn về em (Tập 1 + 2) *** Trích Cho anh nhìn về em (Tập 1)
Chương 1 Chiếc gương của Hàn Thuật
Chỉ có một câu nói đơn giản vậy thôi mà khiến cho chiếc
gương trong tâm hồn Hàn Thuật vỡ tan tành, tất cả các mảnh gương vụn vẫn rất
sáng, sáng đến mức khiến anh không trốn đi đâu được . Cuộc sống lý tưởng của
Hàn Thuật: một buổi sáng nhàn nhã, nằm trên giường cho đến khi nào đã giấc, dậy
vận động xương cốt một chút, rồi uống một tách trà chanh tự pha, ăn cùng với
bánh tổ ong mua tại tiệm bánh Tây lâu năm nằm ở góc phố dưới nhà, đây chính là
một bữa sáng mỹ mãn, vừa ăn vừa có thể xem thời sự. Âm nhạc có thể có có thể
không, nhưng trong máy nghe nhạc lúc nào cũng phải sẵn có một bản nhạc anh
thích nhất. Khi ra khỏi nhà, anh thay bộ quần áo thời trang ngả cũ ưa thích nhất,
đến một cuộc hẹn có chút mong đợi nhưng không quá hồi hộp. Mở cửa ra, thấy trời
không nắng cũng không mưa, trời cao mây lặng, không khí mát mẻ trong lành, sẽ tốt
hơn khi có thêm chút gió. Tất cả các vấn đề về công việc và cuộc sống đều được
giải quyết một cách tốt đẹp, tối về còn có thể làm những việc yêu thích, hôm
sau cũng không cần phải vội vã đi làm... Lúc này anh đang đứng
bên cạnh đài hoa trước quảng trường Thời đại thuộc Trung tâm thương mại của
thành phố G, mọi thứ đều thật tuyệt vời, tuy chưa hoàn toàn đạt tới cuộc sống
lý tưởng của anh, nhưng cũng không còn cách xa lắm. Ngoài thời tiết, ngoài việc
đội bóng anh yêu thích đã chiến thắng ra, vẫn còn rất nhiều lý do khiến tâm trạng
anh vui vẻ. Hôm qua, cũng chính là
ngày thứ Sáu, anh đã thắng kiện tại phiên tòa, tên bị cáo nổi tiếng gian ác, xảo
quyệt cuối cùng đã phải cúi đầu trước pháp luật, ngay đến kiểm sát trưởng cũng
phải khen là anh đã chiến thắng đẹp đẽ. Chiến thắng này khiến cho kỷ lục thắng
kiện với tần suất cao nhất của anh ở Viện kiểm sát Nhân dân quận Thành Nam tiếp
tục được duy trì, có thể nói đây là sự kết thúc mỹ mãn cho sự nghiệp công tác của
anh ở quận Thành Nam. Theo nguồn tin tin cậy,
lệnh điều động anh lên cơ quan cấp trên đã được gửi đến Viện kiểm sát Thành phố,
tiền đồ của anh tiếp sau đây lại càng chắc như đinh đóng cột. Tối qua mấy người bạn của
Hàn Thuật mở tiệc chúc mừng anh, bốn người uống đến bốn chai vodka, vậy mà sáng
tỉnh dậy anh không hề thấy nhức đầu, thời tiết vẫn đẹp như anh mong muốn, không
có điều gì để anh có thể phàn nàn được, ngay cả khi đỗ xe ở bãi đỗ dưới hầm quảng
trường cũng vừa khéo có được chỗ đỗ tốt nhất. Vậy nên mặc dù bạn gái đến muộn
những 25 phút cũng vẫn không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của anh. Bốn,
năm cô sinh viên trẻ đi qua trước mặt anh, nói chuyện cười đùa ríu ra ríu rít,
liên tục nhìn về phía anh. Hàn Thuật ngẩng đầu lên đáp lại các cô gái bằng một
nụ cười, các cô gái lại ngượng chín cả mặt, người này huých người kia rồi chạy
mất. Anh khẽ hát theo bài
hát mà chỉ có anh nghe thấy, một tay đút vào túi quần, một tay từ từ hái bông
hoa đỗ quyên đã tàn trong đài hoa. Loại hoa này sau khi tàn không dễ dàng rã
bông, mà khô lại thành một khối bám trên thân cây, vừa chiếm dụng chất dinh dưỡng
nuôi cây, vừa làm mất mỹ quan. Đúng vào lúc Hàn Thuật
hái đến bông thứ mười bảy, vai anh bỗng đột nhiên đau nhói, tâm trạng vui vẻ của
anh giống như một mặt gương xuất hiện vết rạn nứt đầu tiên sau khi hứng chịu một
cú đấm mạnh. Hàn Thuật hít sâu vài
hơi, quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt tươi cười quen thuộc. Anh định
nói: “Anh thích được được nghe em chào ‘Hi’ hơn là đón nhận quả đấm thép của
em”. Nhưng suy đi nghĩ lại đành thôi, anh bèn nở một nụ cười rồi nói: “Cuối
cùng thì em cũng đến rồi, không biết trong điện thoại ai bảo ai đến sau thì phải
mời người kia ăn cơm ấy nhỉ?” Chu Tiểu Bắc phóng
khoáng kiễng chân, bá vai Hàn Thuật nói: “Mời ăn cơm thì đơn giản thôi, anh em
mình đi đâu mà thiệt? Xin lỗi nhé, em thay quần áo hơi mất thời gian một chút,
anh đợi lâu lắm rồi hả?” Hàn Thuật cảm thấy cái
kiểu bá vai bá cổ của Chu Tiểu Bắc hơi kỳ kỳ, anh hắng giọng một tiếng rồi khẽ
lắc vai để thoát khỏi bàn tay ma quái của cô, đáp lại một câu như cô mong đợi:
“Cũng không lâu lắm.” Điều mà Chu Tiểu Bắc
mong đợi chính là câu này. Từ trước đến nay cô không thích người đến muộn, hôm
nay cô lại là người đến muộn nên cảm thấy rất có lỗi. Nghe thấy Hàn Thuật nói vậy,
cô thực sự trút được cảm giác tội lỗi, liền nói: “Em biết ngay là anh chưa đến
được bao lâu mà.” “Ừ, mới chỉ có ba mươi
bảy phút thôi. Thông thường ba mươi bảy phút là anh có thể xem xong báo cáo
chuyên ngành dài khoảng hai mươi trang rồi, nếu nhanh còn có thể kết thúc được
một phiên tòa nữa. Đương nhiên, đợi em thì cũng là điều nên làm thôi...” Hàn
Thuật gượng cười nhìn bộ mặt ấm ức của Chu Tiểu Bắc, ánh mắt vô tình dịch chuyển
xuống dưới, lúc này anh mới thấy rõ quần áo của cô. Chiếc gương của Hàn Thuật lại
kêu “rắc” một tiếng, xuất hiện vết rạn nứt sâu hơn nữa: “Tiểu Bắc…em…em mặc cái
gì thế này!” Anh ngạc nhiên cũng phải
thôi, Chu Tiểu Bắc từ trước đến nay vốn ăn mặc theo kiểu thời trang chung chung,
hôm nay tự nhiên lại mặc váy khác hẳn mọi ngày. Thôi thì thế cũng được, váy thì
váy, váy thể hiện được cái đẹp mềm mại của phụ nữ, nhưng… nhưng… chiếc áo vest sọc
đen và jupe bó cùng màu, lại còn cái giày cao gót nhọt hoắt màu đen khiến cho
Hàn Thuật đến khổ sở khi phải khống chế vẻ mặt nhăn nhó của mình. “Có vấn đề gì không?”
Chu Tiểu Bắc gượng kéo váy, xem ra cô cũng chẳng tự tin đối với bộ cánh khác
thường của mình. Hàn Thuật và Chu Tiểu Bắc
quen nhau nửa năm, chính thức có quan hệ yêu đương mới hai tháng. Lúc hai người
ở cạnh nhau, Hàn Thuật thường ăn mặc rất chỉnh tề, còn Chu Tiểu Bắc thì suốt
ngày quần bò áo phông. Người làm mối cho họ cũng chính là bạn thân của Chu Tiểu
Bắc – Trịnh Vi đã từng nhiều lần nhắc riêng với Tiểu Bắc rằng: “Hàn Thuật là
người chỉn chu, rất chú trọng tiểu tiết, cậu mà không ăn mặc tử tế thì đừng có đi cạnh người ta, trông cứ như là công nhân phụ hồ ấy.” Chu
Tiểu Bắc ngắm đi ngắm lại, chẳng thấy mình có gì giống công nhân phụ hồ cả.
Nhưng sau vài cuộc hẹn hò, cô thực sự nhận ra rằng cô ăn mặc quá tùy tiện so với
Hàn Thuật. Một khi đã quyết định yêu nhau tử tế, cô thấy cần phải để ý tới cảm
nhận của đối phương, vì vậy cô đã tiếp thu ý kiến của Trịnh Vi, trong sáng thứ Bảy
này, cô khoác lên mình bộ váy duy nhất đi hò hẹn với Hàn Thuật. Vì nhiều năm
không đi giày cao gót, Chu Tiểu Bắc đi từ ký túc xá đến bến xe bus mất gấp đôi
thời gian so với mọi khi, đây chính là lý do cô đến muộn. Chu Tiểu Bắc cho rằng mức
độ nghiêm túc trong cách ăn mặc của mình đủ để thể hiện thành ý của cô, nhưng
hôm nay, Hàn Thuật – người đang đứng trước mặt cô – trên mặc áo phông Polo kẻ
giống hệt một chú ong, dưới mặc quần bò, chân đi đôi giày Vans làm bằng vải bố, chiếc đồng hồ
đeo tay cũng được thay bằng kiểu đồng hồ thể thao, vai khoác một chiếc túi to,
trên mũi lại còn đeo một đôi kính gọng đen. Da dẻ anh chàng này vẫn đẹp thật, sắp
ba mươi tuổi rồi mà giả nai làm sinh viên vẫn ra dáng ghê, chỉ có điều, hai người
họ lại một lần nữa ăn mặc không hợp nhau. “Sặc, sao hôm nay anh lại
không mặc comple, đeo cà vạt?” Chu Tiểu Bắc không kiểm soát nổi cảm giác thất bại. Nụ cười của Hàn Thuật
pha chút gượng gạo: “Vì trước đây mỗi lần gặp em, không phải sau khi tan tầm thì
cũng là lúc vừa xong phiên xử, còn hôm nay anh đi dạo phố. Có điều, lần sau đừng
nói từ ‘sặc’ trước mặt anh được không?” “Em thề sẽ không bao giờ
mặc cái bộ dớ dẩn này lên người nữa, đã mất công ăn vận lại còn bị ghét.” Chu
Tiểu Bắc vừa nói vừa xua tay. Hàn Thuật tự an ủi
mình, cũng coi như cô ấy có tâm, thế rồi anh vừa cười vừa vỗ vỗ lên vai cô nói:
“Thôi mà, bộ quần áo này của mẹ em trông cũng được mà. ” “Sặc, là bộ của em đấy....” “Đã bảo em đừng có nói
cái từ ấy cơ mà.” “Này Hàn Thuật, em bảo,
cái bộ này của anh trông cũng ra người ra ngợm phết, được đấy, được đấy. ” “Anh coi như em đang
khen anh.” “Đương nhiên là em khen
anh rồi, nhưng em nghe nói đàn ông mà trau chuốt quá thì 80% là đồng tính...” “Anh cũng nghe nói hành
động cố tình bịa đặt và tuyên truyền thông tin thất thật, xúc phạm đến nhân
cách, hủy hoại danh dự của người khác, có thể bị kết tội vu khống, trường hợp
tình tiết nghiêm trọng thì bị phạt tù, bắt giam, quản thúc hoặc bị tước quyền lợi
chính trị nội trong 3 năm.” Hai người cứ người này
một câu, người kia một câu, cùng đi về phía trung tâm thương mại, Hàn Thuật nói
ga giường nhà anh đều cần thay mới rồi, Chu Tiểu Bắc tình nguyện đi chọn cùng
anh với tư cách là người có con mắt “tuyệt vời”, đây cũng là lần đầu tiên đôi
tình nhân này hẹn hò riêng với nhau vào ngày cuối tuần. Hàn Thuật quen Chu Tiểu
Bắc vào hôm đám cưới của đồng nghiệp cũ, cũng là bạn của anh. Anh là phù rể,
còn Chu Tiểu Bắc là phù dâu. Nghe nói đây là dạng quan hệ dễ nảy sinh tình cảm
nhất, nhưng hôm đó Hàn Thuật không những không nảy sinh chút tình cảm nào mà
còn toát mồ hôi hột. Anh chưa bao giờ nhìn thấy nữ tiến sỹ nào dữ dằn như thế,
rõ ràng là một ả lưu manh, cứ nói là bọn trí thức hủ bại, Chu Tiểu Bắc còn xa mới
được gọi là trí thức. Hồi đó anh đã đính hôn, chỉ hy vọng đến hôm đám cưới mình
có thể miễn được sự dày vò này, không ngờ trước ngày cưới ba tháng, anh và vị
hôn thê chia tay, mỗi người một ngả, cô dâu của Lâm Tĩnh là Trịnh Vi cứ nhất định
muốn an ủi vết thương lòng của anh, và thế là cô Chu Tiểu Bắc long trọng trình
làng. Lúc đó, Chu Tiểu Bắc vừa
từ Tân Cương trở về thành phố G, còn tại sao cô lại đi đến tận nơi xa như vậy để
học tiến sỹ và tại sao cô chưa nhận được bằng tốt nghiệp đã quay về thì Hàn Thuật
không biết. Sở dĩ anh không từ chối kiểu giới thiệu bừa này, trước hết là vì
anh đang thấy nhàm chán, thứ hai là anh không muốn bác lại ý tốt của vợ chồng
Lâm Tĩnh, và rồi với quan điểm cho rằng “mọi sự tồn tại là hợp lý”, họ đi chơi
với nhau vài buổi. Không ngờ sau vài lần tiếp xúc, anh và Chu Tiểu Bắc lại kết
nhau ngay, chỉ mong mau chóng làm đám cưới. Chu Tiểu Bắc trông có vẻ
hơi bụi, dễ tạo cho người khác có cảm giác ngổ ngáo, chứ thực ra cô là người
giàu tình cảm, có tấm lòng rộng rãi, phóng khoáng hơn nhiều so với những cô gái
khác, nhưng không hề kém phần tinh tế, vẻ ngoài trông cũng ổn, huống hồ, xuất
thân gia đình, hoàn cảnh
giáo dục, điều kiện làm việc của cả hai đều tương đương, lại cùng có ý định kết
hôn, vì vậy đều cảm thấy đối phương là đối tượng kết hôn lý tưởng. Vào một ngày cách đây
hai tháng, Hàn Thuật và Chu Tiểu Bắc hẹn nhau cùng đi đánh cầu lông. Trong thời
gian nghỉ giải lao giữa hiệp, hai người ướt đẫm mồ hôi, Hàn Thuật vừa đưa nước
cho Chu Tiểu Bắc vừa nói: “Không xong rồi, ông bà già mà cứ nhắc suốt thế này
thì cũng đến chết.” Chu Tiểu Bắc hỉ mũi
nói: “Nhà anh như vậy có nhằm nhò gì, đâu so được với vị sư tử Hà Đông nhà em?
Em hai bảy tuổi đầu mà trước mặt người quen người lạ vẫn còn bị mẹ em véo tai,
chửi bạt cả mặt, nhà họ Chu cứ gọi là mất hết thể diện, em từng có ý định tự tử
nữa đấy. Đang ở Tân Cương vui vẻ thoải mái, thế rồi bị mẹ em lao đến tận nơi,
kêu là cho em hai sự lựa chọn, một là về Đông Bắc, hai là liệu mà tìm một anh
con rể cho bà; em chẳng nói câu nào, cuốn gói đến đây, phải dối mẹ là đàn ông phương
Nam dễ lừa lắm, bằng không còn lâu mẹ em mới chịu thả em ra...” Hàn Thuật phát hiện ra
rằng, kể khổ với Chu Tiểu
Bắc là một việc hoàn toàn sai lầm, cô ấy là điển hình của kiểu người, khi bạn
nói với cô ấy rằng “anh đau đầu” thì cô ấy đáp lại ngay là: “Đau đầu có nhằm
nhò gì, đầu em còn có u đây này”. Có điều, ký ức đau thương này của Chu Tiểu Bắc ngoài việc khiến Hàn
Thuật cảm thấy buồn ra, còn khơi dậy trong anh ý đồ nào đó, anh mỉm cười nói: “Chu Tiểu Bắc, hay là...anh lấy e
tạm vậy nhỉ?” Chu Tiểu Bắc ngỡ ngàng trong tích tắc, thế rồi huých mạnh vào
vai Hàn Thuật: “Thôi thì cho anh vớ bở đấy.” Họ bước vào con đường
tình yêu như vậy đấy. Thời gian trước, Hàn Thuật suốt ngày bận rộn vì một vụ án
gai góc, Chu Tiểu
Bắc vừa vào làm trợ giảng cho Khoa cơ khí trường Đại học G, cũng bận suốt ngày,
gọi là có vài buổi hẹn hò, song chẳng qua chỉ là đi ăn tối cùng nhau sau khi
tan tầm mà thôi. Có đúng một lần đi xem phim, vừa mới vào phim chưa được năm
phút, Hàn Thuật đã bị một cú điện thoại công vụ triệu đi, chỉ còn một mình Chu Tiểu Bắc gật gù chống chọi với
85 phút phim còn lại. Nói một cách chính xác thì thứ Bảy này mới chính thức là
buổi hẹn hò đầu tiên của hai người. Vừa đến cửa Trung tâm
thương mại, hai người đã nghe thấy tiếng cãi cọ. Hàn Thuật và Chu Tiểu Bắc nhìn về phía phát ra
âm thanh ầm ĩ, hai người trung niên có vẻ như là hai vợ chồng đang cãi nhau ầm
lên ở đó, người đàn ông định bỏ đi, người đàn bà túm lấy tay áo ông ta, nước mắt
nước mũi giàn giụa nói : “Ông muốn cút đi đâu? Cả già lẫn trẻ trong cái nhà này
ông đều không cần nữa hả?” Hai người xô đẩy nhau khiến cho mâu thuẫn thêm gay gắt,
thế rồi họ xông vào đánh nhau tay đôi giữa đám đông. Người đàn ông vốn có ưu thế
về thể lực nên người đàn bà mấy lần suýt bị ông ta đẩy ngã xuống đất, người đi
đường thì thi nhau ngó nghiêng. “Thật không thể chịu được.”
Chu Tiểu Bắc
trông nóng cả mắt, cô ngoảnh đầu nhìn Hàn Thuật, vẻ mặt của Hàn Thuật vẫn bình
tĩnh như không thấy chuyện gì xảy ra, tay anh túm chặt lấy Tiểu Bắc, rõ ràng
anh đang muốn kìm chế sự mất bình tĩnh của Tiểu Bắc, không cho cô xông vào can
thiệp chuyện của người khác. Đối với Hàn Thuật, người
đã làm việc nhiều năm trong Viện kiểm sát, anh quá quen với việc vợ chồng đánh
nhau như đánh kẻ thù này. Lúc mới bước chân vào xã hội, anh cũng ghét cay ghét
đắng cái ác, không thể chấp nhận được chuyện phái yếu bị bắt nạt, và anh chỉ ước
gì được thay trời hành đạo, nhưng kết quả sau khi anh can thiệp vào thì ân oán
của vợ chồng người ta lại biến thành mâu thuẫn giữa nhân dân và chính quyền,
hai vợ chồng thống nhất với nhau để đối phó với cơ quan và cá nhân can thiệp
vào chuyện riêng của họ. Đối với những sự việc như thế này, cách giải quyết tốt
nhất là để họ tự tìm cách giải quyết mâu thuẫn nội bộ của mình. Chu Tiểu Bắc cũng hiểu được phần nào tâm tư của Hàn Thuật, cô tự
nói với mình rằng: đang yên đang lành, dây vào mớ bòng bong này làm gì. Nhưng
đúng lúc một chân của cô đã bước vào cửa Trung tâm thương mại, một tiếng “bốp”
kêu đánh đét vang lên, cô quay phắt lại, người đàn ông tát thẳng vào mặt vợ một
cách dã man, người đàn bà giống như con búp bê vải cũ kỹ ngã dúi dụi. “Sặc! Không ra thể thống
gì cả.”
Hàn Thuật chưa kịp nói gì, Chu Tiểu Bắc đã như tên lửa lao thẳng
đến khu vực xảy ra đánh nhau. Cô đỡ người đàn bà lên rồi tức giận quát gã đàn
ông: “Ông có liêm sỉ không hả, đánh vợ như đánh chó thế à! Bắt nạt đàn bà thì
có tài cán quái gì, tôi khinh bỉ nhất là cái loại đàn ông như ông đấy!”
Chu Tiểu Bắc vốn cao gày, lại đi giày cao gót, nên
trông cao hơn gã đàn ông miền Nam cả một cái đầu, cộng thêm đôi mày lá liễu dựng
ngược, đôi mắt hình quả hạnh trợn tròn, khí thế của cô áp đảo hẳn gã đàn ông kia. Cô tiến về phía trước
mấy bước thì gã đàn ông lùi lại từng ấy bước, người đàn bà ngồi dựa vào cột đá,
có vẻ như cũng bị biến cố này làm cho kinh hãi. Gã đàn ông lùi về đằng sau vài bước,
cuối cùng cũng phản ứng lại. Sự can thiệp của Chu Tiểu Bắc tuy có sức mạnh và bất ngờ nhưng dù sao
đi nữa cô cũng chỉ là phụ nữ, lại mặc quần áo công sở thì khỏe khoắn thế nào được?
Với lại, trước mặt bao nhiêu người, gã đàn ông cũng không thể để cho người khác
cười mình được. Không biết có phải là giận quá hóa liều hay không, gã gào lên:
“Mày là cái thá gì? Tao đánh vợ tao liên quan chó gì đến mày?” Nói xong, gã
huých Chu Tiểu Bắc,
rồi như để chứng minh điều gì đó, gã đạp một cái vào người đàn bà đang ngồi run
rẩy bên cột. Nếu như mọi khi thì Chu Tiểu Bắc chắc chắn không để
cho gã đắc ý dễ dàng đến vậy, nhưng vấn đề là cô đang đi giày cao gót, đôi giày
mà cô đi không quen tí nào. Bộ dạng xấc xược và không coi đàn bà ra gì của gã đàn ông khiến cô không thể chịu nổi. Sự
tức giận sôi sục trong lòng khiến cô không còn để ý gì được nữa, cô rút giày
ra, táng thật mạnh vào vai gã đàn ông, gã đàn ông hét lên đau đớn, thế mà vẫn
còn dám quay lại đánh nhau với cô.
“...Dạ vâng đúng rồi, anh Lý ạ, ở
ngay trước cửa Trung tâm thương mại X, phiền anh cho mấy đồng chí đang trực qua
đây giải quyết giúp...” Vốn vẫn còn đang hy vọng giải quyết sự việc một cách
hòa bình văn minh, nhìn thấy sự chuyển biến đột ngột của trận chiến, Hàn Thuật
quá kinh hãi chẳng còn màng đến gọi điện thoại nữa. Mặt gương tâm trạng vui vẻ của
anh xem ra hôm nay thế nào cũng bị trăm ngàn vết nứt cho xem, anh ngước nhìn trời,
không thể không tham gia vào cuộc chiến này rồi. Đoạn anh vội tiến lên phía trước,
giằng Chu Tiểu Bắc
và gã đàn ông ra.
Xem ra, gã đàn ông và Chu Tiểu Bắc đều đã
mất hết bình tĩnh, nếu Hàn Thuật không phải là người chịu khó tập thể thao thì
khó mà xoay xở nổi bài hòa giải vô nguyên tắc này. “Đủ rồi đấy nhé, đừng
có ai động chân động tay nữa!” Hàn Thuật nghiêm nghị quát lên. Mọi người đều nói rằng những người
làm trong ngành công an, tư pháp đều toát lên vẻ chính trực, tuy lúc thường Hàn
Thuật trông như thanh niên ngoan ngoãn yêu đời, nhưng mỗi lúc có việc anh lại trông
rất nghiêm nghị. Gã đàn ông tuy đã dừng tay, nhưng mồm vẫn không chịu để yên,
gã chỉ vào mặt Chu Tiểu
Bắc nói: “Con điên, đừng có tưởng mày tìm giai làng đến đây mà tao sợ nhá.” “Ông nói cái gì hả?” Chu
Tiểu Bắc định lao lên thì bị Hàn Thuật lôi lại đằng sau, anh chỉ thẳng mặt gã
đàn ông nói: “Ông nói thêm một lần nữa xem nào? Đủ rồi đấy nhé. Ăn nói cho tử tế,
không thì 48 tiếng tạm giam cũng chẳng dễ chịu tí nào đâu.” Ngay cạnh Trung tâm thương mại là
trạm gác an ninh, cú điện thoại vừa nãy của Hàn Thuật nhanh chóng phát huy tác
dụng, hai người đàn ông mặc quân phục đang tiến lại gần. Người đàn bà bị đánh vừa
khóc vừa túm chặt lấy tay chồng nói: “Đi đi, đừng gây chuyện nữa.” “Tất cả là do cái loại
đàn bà đen đủi nhà bà gây ra chứ còn gì?” Gã đàn ông chửi vợ, rồi nhân cơ hội
này xuống giọng: “Thôi, ông tha cho chúng mày.” Dứt lời, gã tức tối lôi người
phụ nữ rời khỏi đám đông. Chu Tiểu Bắc nhìn bóng người đàn bà bám chặt lấy chồng đi xa dần,
mặt lộ vẻ khâm phục. Hàn Thuật đang bận giải thích và cám ơn mấy anh quản lý trật
tự vừa tới, tiễn mấy người đó về xong, lúc này anh mới lặng nhìn Chu Tiểu Bắc một lượt. Tóc cô rối
bù, váy đầy vết chân, trên mu bàn tay hình như còn có vết bầm tím nữa. Nếu Hàn
Thuật không nhớ nhầm thì tình trạng của gã đàn ông có thể còn thảm hơn cô. Anh
lẳng lặng rút giấy ăn ra đưa cho Chu
Tiểu Bắc. Chu Tiểu Bắc tự biết mình nóng vội, nên trước mặt Hàn Thuật
cũng cảm thấy ngại ngùng, vì thế mà sau khi cầm giấy ăn từ tay anh, cô chỉ lau
chùi một cách qua quýt. “Thực ra... chuyện này
cũng không thể trách em được, gã đàn ông đó quá tởm lợm, em ghét nhất cái loại
đàn ông đánh phụ nữ, lần sau em mà còn gặp lại lão ta, em nhất định sẽ...” Chu
Tiểu Bắc cố gắng biện bạch cho mình. Hàn Thuật chỉ cười nhạt
một tiếng, anh vẫn không nói gì. Hàn Thuật mà Chu Tiểu Bắc quen là người trên
môi lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười, thái độ hôm nay của anh, cô thực sự chưa nhìn
thấy bao giờ. Không hiểu vì lý do gì mà cô lại cảm thấy mình có gì đó sai sót, cô
hắng giọng rồi lảng sang chủ đề khác: “Không ngờ anh cũng có biện pháp ra phết
nhỉ, chỉ một cú điện thoại là đã triệu tập được ngay mấy ông cảnh sát, giỏi thật
đấy.” “Chẳng qua là sếp của mấy
ông đấy nể mặt ông cụ nhà anh thôi.” Hàn Thuật lạnh lùng nói, rõ ràng là không
thèm để ý gì tới ý tốt của Tiểu Bắc, “Chu
Tiểu Bắc, anh đang nghĩ liệu em có phải là đàn ông đã chuyển
giới không đấy.” Chu Tiểu Bắc nghe vậy, trong bụng nghĩ, hỏng rồi, mãi mới tìm
được thành phần “ra người ra ngợm” để kết hôn, quả này không khéo lại hỏng. Tự
nhiên cô lại nhúng tay vào chuyện hai vợ chồng người ta làm gì chứ, rồi đến lúc
mẹ cô lao đến đánh cô tuốt xác thì ai giúp cô? Nghĩ đến đây, một nỗi buồn khó tả
rợn ngợp lòng cô, cô cúi gằm xuống, thà rằng mình tự biết thân biết phận còn
hơn để người ta phủ nhận mình. Và thế là, cô lí nhí: “Hàn Thuật, đây là chuyện
riêng của em.” Hàn Thuật, đây là chuyện
riêng của em…… Chỉ một câu nói đơn giản
vậy thôi mà khiến cho chiếc gương trong tâm hồn Hàn Thuật vỡ tan thành từng mảnh,
tất cả các mảnh gương vụn vẫn rất sáng, sáng đến mức khiến anh không trốn đi
đâu được. Câu nói này, cái cúi đầu này, dường như là ký ức từ kiếp trước, như
xa mà gần, bao nhiêu đoạn ký ức muốn
nhớ lại, nhưng lại sợ hãi nhớ lại đang lấp ló sau từng mảnh gương vỡ, mặc dù
cái từ đó đã hiện ra trước mắt, nhưng Hàn Thuật cố kìm nén, anh còn lâu mới để
cho hai từ ấy thốt ra thành lời. Anh vốn đã suy nghĩ xem anh và Chu Tiểu Bắc có phải
là một đôi hợp nhau hay không, nhưng rồi anh lại đầu hàng vô điều kiện, anh
khom lưng nhặt đôi giày cao gót bị đá sang một bên cho Tiểu Bắc, vốn định giúp
cô đi vào chân, nhưng không ngờ gót giày lại bị gãy từ lúc nào chẳng biết. Đến lúc này, Hàn Thuật
không nhịn được cười, anh nói: “Anh cũng đến chịu em đấy, bà hoàng hiếu chiến ạ.” Chu Tiểu Bắc chẳng thấy đau đớn gì nữa, cô bật cười, tiếng cười
trong trẻo, hai chân xỏ bừa vào chiếc giày đã gãy, rồi nói với Hàn Thuật: “Đi,
đưa em đi mua giày đã nhé.” Lúc ngẩng đầu lên, cô không hề phát hiện ra vẻ mặt
đang rất thất vọng của Hàn Thuật. Hàn Thuật đưa tay đỡ lấy
Chu Tiểu Bắc đang
khập khiếng bước đi, anh vừa đỡ vừa hỏi một cách nghiêm túc: “Này, vừa nãy em
nói cái chiêu của em gọi là gì ấy nhỉ... tia chớp? ” “Em vẫn còn chưa giở độc
chiêu của em ra đấy, lần sau thể hiện cho anh xem sau.”
[...]
* Phần trích đoạn này được
lấy từ bản thảo đã qua biên tập lần thứ nhất, có thể khác so với sách được phát
hành. |