Một màn kịch sắc sảo
và hồi hộp…
Một mối tình lãng mạn
và hư ảo…
...diễn ra khi sự sống
chỉ phụ thuộc vào một cuốn sách!
“Ướt sũng từ đầu đến
chân và trên người không mặc bất cứ thứ gì, cô gái xuất hiện trên sân hiên nhà
tôi giữa một đêm giông bão.
- Cô từ đâu đến?
- Tôi bị ngã.
- Ngã từ đâu?
- Từ một quyển sách.
Từ câu chuyện của anh chứ còn từ đâu!”
Tom Boyd là một nhà
văn nổi tiếng. Giữa lúc cạn kiệt cảm hứng thì anh bỗng gặp một cô gái tự xưng
là nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết anh đang viết dở. Cô gái ấy xinh đẹp
nhưng tuyệt vọng, bởi cô sẽ chết nếu anh ngừng viết. Chuyện có vẻ khó tin nhưng
lại không có cách nào cưỡng lại được...
Và như thế, Tom và
Billie – tên cô gái ấy – đã cùng nhau trải qua một cuộc phiêu lưu dị thường nơi
thực tại hòa lẫn với hư cấu tạo nên một cuộc chơi mê hoặc...
***
Đôi nét về tác giả Guillaume Musso
Guillaume Musso là
nhà văn trẻ người Pháp, sinh năm 1974 tại Antibes, trị trấn nhỏ bên bờ Địa
Trung Hải. Ngay từ năm mười tuổi, cậu bé Guillaume đã phải lòng văn chương và
tuyên bố một ngày nào đó sẽ viết tiểu thuyết. Lớn lên, anh lại theo học ngành
kinh tế rồi trở thành giáo viên sau khi tốt nghiệp nhưng niềm đam mê thuở ban đầu
vẫn tràn đầy. Năm 2001, “Skidamarink”, tiểu thuyết đầu tay của anh ra đời và nhận
được những tín hiệu tốt từ giới phê bình. Và tác phẩm thứ hai “Rồi sau đó” (2004) đã đưa tên tuổi
Musso đến với công chúng và dần trở thành cái tên ấn tượng của của văn học lãng
mạn đương đại
***
Lời khen tặng dành cho Cô gái
trong trang sách
“Tôi rất thích tác
giả này. Anh ấy có một thế giới thực sự, một niềm ham mê viết lách thực sự.”
- Michel Field
“Một lối viết độc
đáo. Một mối liên hệ đặc biệt với độc giả. Một sự pha trộn giữa hư cấu và thực
tại.”
- Michel Drucker, Studio Europe 1
“Một cuốn tiểu thuyết
lãng mạn và hư ảo đồng thời cũng cho ta cảm giác đang chơi (và thắng) canh bạc
dành cho chủ nghĩa lạc quan.”
- Le Quotidien du médecin
“Musso có biệt tài tạo
ra những tình tiết độc đáo và giữ cảm giác hồi hộp tới tận trang cuối cùng.”
- Direct Soir
“Cô gái trong trang
sách có lẽ là cuốn tiểu thuyết xuất sắc nhất của Guillaume Musso tính tới thời
điểm này (...) Người mộ điệu sẽ không phải thất vọng. Cốt truyện hết sức chặt
chẽ, và đoạn kết được đặc biệt chau chuốt kỹ lưỡng và bất ngờ.”
- Blaise de
Chabalier, Figaro Littéraire
“Còn hài hước hơn, sắc
sảo hơn nhiều lần so với thông lệ, văn phong của Musso tỏ ra vô cùng hiệu quả.”
- Jérôme Vermelin, Métro
“Musso biết đem lại
giấc mơ và nhịp điệu cho những chuyện kể bất khả nhất.”
- France Soir
***
Trích Cô gái trong trang sách
1
Ngôi nhà nhìn ra đại dương
Có lúc người đàn bà
gặp một kẻ thân tàn ma dại và quyết định biến hắn thành một người đàn ông thánh
thiện. Đôi khi cô ấy làm được. Có lúc người đàn bà gặp một người đàn ông thánh
thiện và quyết định biến anh ta thành kẻ thân tàn ma dại. Lúc nào cô ấy cũng
thành công.
Cesare PAVESE
- Mở cửa ra, Tom!
Tiếng gọi mất hút trong gió và chẳng có lời đáp.
- Tom! Tớ đây, Milo đây. Tớ biết cậu ở trong đó. Mẹ kiếp, ra khỏi
hang đi chứ!
Malibu
Los Angeles,
California
Một ngôi nhà trên
bãi biển
Suốt năm phút qua, Milo Lombardo đập không ngừng lên cửa sổ bằng gỗ
trổ ra mái hiên ngôi nhà của người bạn thân nhất.
- Tom! Mở ra không thì tớ phá cửa đấy! Cậu biết là tớ dám làm mà!
Áo sơ mi ôm sát người, bộ vest cắt may khéo léo và đeo kính râm,
Milo có vẻ như vừa trải qua những ngày ảm đạm.
Ban đầu anh tin rằng thời gian sẽ chữa lành vết thương cho Tom
nhưng chẳng những không biến đi, cơn khủng hoảng Tom phải trải qua lại càng trầm
trọng thêm. Sáu tháng qua, nhà văn gần như không ra khỏi nhà mà thích giấu mình
trong cái nhà tù mạ vàng của anh ta hơn, chẳng trả lời điện thoại cũng không
đáp lời chuông cửa.
- Tom, tớ yêu cầu cậu một lần nữa: cho tớ vào!
Tối nào Milo cũng tới đập cửa ngôi nhà sang trọng này nhưng chỉ nhận
được những lời khó chịu của hàng xóm và đương nhiên là cả sự can thiệp của đội
bảo vệ có nhiệm vụ đảm bảo cho những cư dân giàu sụ tại rẻo đất Malibu Colony
này được yên tĩnh.
Thế nhưng lần này thì không thể lừng khừng được nữa: cần phải hành
động trước khi quá muộn.
- Được lắm, chính cậu muốn thế đấy nhé! Milo đe dọa và cởi áo vest
ra rồi chộp lấy chiếc búa nhổ đinh bằng titan được cô bạn thời thơ ấu Carole hiện
làm tại sở cảnh sát Los Angeles cho mượn.
Milo đưa mắt nhìn ra phía sau. Bãi biển mịn cát say ngủ trong ánh mặt
trời vàng rực của ngày đầu thu. Nằm sát cạnh nhau, những căn biệt thự đắt tiền
trải dọc bên bờ biển, gắn kết với nhau vì cùng có mong muốn chống lại sự xâm nhập
của những kẻ quấy rầy. Rất nhiều doanh nhân cũng như các ngôi sao truyền thông,
giải trí chọn nơi này làm chốn trú thân. Đấy là chưa kể đến các ngôi sao điện ảnh:
Tom Hanks, Sean Penn, DiCaprio, Jennifer Aniston, tất cả đều mua nhà tại đây.
Milo nheo mắt lại vì bị chói. Cách đó khoảng năm mươi mét, đứng trước
một căn lều cọc là anh chàng mặc bộ đồ ra dáng giáo viên dạy bơi, mắt dán chặt
vào ống nhòm, anh chàng dường như bị bóng dáng của các cô nàng đang lướt sóng
thôi miên, họ đang tranh thủ những con sóng mạnh của Thái Bình Dương.
Nhận thấy mọi việc có vẻ thuận lợi, Milo bắt tay vào hành động.
Anh lách mũi cong của chiếc búa nhổ đinh nhỏ bằng kim loại vào khe
khung cửa rồi dùng hết sức đẩy mạnh để bật nẹp cửa gỗ ra.
Liệu chúng ta có thực sự có quyền bảo vệ những người bạn của mình
khỏi chính họ không nhỉ? anh tự hỏi khi bước vào căn nhà.
Nhưng tình thế khó nghĩ ấy chẳng kéo dài quá một giây: ngoài
Carole, Milo bao giờ cũng chỉ có một người bạn duy nhất trên cõi đời này và anh
quyết tâm làm đủ mọi cách để khiến cậu bạn quên đi nỗi buồn của mình và lại thấy
thiết tha với cuộc sống.
* * *
- Tom ơi?
Chìm trong bóng tối, cả tầng trệt chìm dưới một bầu không khí đờ đẫn
đáng ngờ, mùi ẩm mốc hòa lẫn cùng mùi hấp hơi do phòng đóng kín cửa. Hàng đống
bát đĩa chồng chất trong chậu rửa còn phòng khách thì tan hoang như sau một vụ
trộm: đồ đạc ngổn ngang, quần áo vương vãi trên sàn, ly đĩa vỡ vụn. Milo bước
qua đống hộp bánh pizza, giấy gói đồ ăn Tàu, lon bia rồi mở hết các cửa sổ ra
cho căn phòng sáng sủa và thoáng khí.
Được xây theo hình chữ L, căn nhà có hai tầng cùng một bể bơi ngầm.
Dù đang khá bừa bộn nhưng nó vẫn toát lên vẻ gì đó thanh bình nhờ những món đồ
bằng gỗ thích, ván lát sàn hoe vàng và ngập tràn ánh sáng tự nhiên. Vừa cổ điển
lại vừa mới lạ, cách bài trí trong nhà kết hợp giữa các món đồ hiện đại và truyền
thống điển hình cho thời kỳ Malibu mới chỉ là bãi biển dành cho các tay lướt
ván chứ chưa phải chốn nghỉ ngơi xa hoa của dân triệu phú.
Nằm cuộn tròn trên tràng kỷ, bộ dạng Tom khiến người ta thấy sợ: đầu
tóc bù xù, nhợt nhạt, khuôn mặt bị bộ râu kiểu Robinson Cruso nuốt trọn, anh chẳng
còn chút gì giống với những bức ảnh bóng bảy minh họa trên bìa sau các cuốn tiểu
thuyết.
- Vẫn còn ở trong này cơ à! Milo kêu lên.
Anh tiến lại gần tràng kỷ. Đầy những đơn thuốc bị vò nát hoặc gấp
tư gấp năm lộn xộn trên mặt bàn thấp. Các đơn thuốc đều do bác sĩ Sophia
Schnabel, “nữ bác sĩ tâm lý của các ngôi sao”, kê. Phòng khám của bà tại
Beverly Hills cung cấp các loại thuốc dưỡng thần cho phần lớn giới thượng lưu tại
đây, có loại hợp pháp có loại không.
- Dậy đi Tom! Milo vừa gọi vừa tiến lại phía thành ghế bạn anh đang
gối đầu.
Cảm thấy nghi ngờ, anh kiểm tra nhãn mấy ống thuốc nằm vương vãi
trên sàn và mặt bàn: Vicodin, Valium, Xanax, Zoloft, Stilnox. Hỗn hợp khủng khiếp
của các loại thuốc giảm đau, an thần, chống trầm cảm và thuốc ngủ. Thứ cocktail
chết người của thế kỷ XXI.
- Mẹ kiếp!
Hoảng hốt, sợ bạn bị ngộ độc thuốc, anh lắc lắc vai Tom để lôi bạn
khỏi giấc ngủ nhờ thuốc.
Bị lắc mạnh, cuối cùng nhà văn cũng mở mắt:
- Cậu làm cái quái gì ở nhà tớ thế? anh lẩm bẩm.
2
Hai người bạn
Tôi cố thốt lên những
lời muôn thuở mà người ta vẫn thường nhắc đi nhắc lại mỗi khi muốn an ủi một
trái tim tan vỡ nhưng ngôn từ chẳng ích chi. (...) Những lời ta nói ra chẳng
bao giờ có thể khiến được người đang ở trong hố sâu tăm tối cảm thấy hạnh phúc
bởi anh ta đã mất đi người đàn bà mình yêu.
Richard BRAUTIGAN
- Cậu làm cái quái gì ở nhà tớ thế? tôi lẩm bẩm.
- Cậu khiến tớ lo quá Tom ạ! Hàng tháng trời nay cậu cứ giam mình
trong nhà rồi mụ người đi vì thuốc an thần.
- Đấy là việc của tớ! tôi vừa tuyên bố vừa gượng dậy.
- Không đâu Tom: việc của cậu cũng là việc của tớ. Chẳng phải bạn
bè thì phải thế sao, đúng không?
Ngồi trên tràng kỷ, mặt vùi vào hai bàn tay, tôi nhún vai, nửa vì xấu
hổ nửa vì tuyệt vọng.
- Dù thế nào, Milo tiếp tục, cũng chẳng nên tin tưởng tớ làm gì khi
đã để một người đàn bà đẩy cậu vào tình trạng này!
- Cậu có phải bố tớ đâu! tôi đáp rồi khó nhọc đứng dậy.
Thấy chóng mặt, tôi không tài nào ngồi vững nên phải dựa vào lưng
tràng kỷ.
- Đúng thế, nhưng nếu Carole và tớ không có ở đây giúp cậu thì ai sẽ
làm việc đó?
Tôi quay lưng lại phía cậu ta và cũng chẳng buồn trả lời. Mặc độc
chiếc quần đùi, tôi đi qua phòng sang bếp lấy nước uống. Theo bước tôi, Milo lấy
ra một chiếc túi đựng rác lớn rồi mở tủ lạnh và bắt đầu chọn lọc.
- Trừ khi cậu có ý định tự tử bằng sữa chua hết hạn còn không tớ
khuyên cậu nên bỏ hết mấy thứ làm từ sữa này đi, cậu ta vừa nói vừa hít hít một
gói phô mai bốc mùi khó chịu.
- Tớ có bắt cậu ăn đâu.
- Còn chỗ nho này, cậu có chắc Obama đã là tổng thống Mỹ khi cậu
mua chúng không?
Rồi cậu ta dọn dẹp một chút trong phòng khách, thu gom mấy thứ rác
rưởi cồng kềnh, đám bao bì cùng vỏ chai.
- Sao cậu còn giữ cái của này? cậu ta vừa hỏi bằng giọng trách móc
vừa chỉ một khung ảnh số trong đó trưng những tấm hình của Aurore.
- Vì tớ đang ở NHÀ TỚ và ở NHÀ TỚ thì tớ chẳng việc gì phải giải
thích với cậu cả.
- Có thể, nhưng cô nàng đã khiến tim cậu tan nát. Cậu không nghĩ rằng
đã đến lúc hạ bệ cô ta rồi à?
- Nghe này Milo, cậu chưa bao giờ quý Aurore...
- Đúng thế, tớ chẳng ưa gì cô ta. Và nói cho cậu biết nhé, lúc nào
tớ cũng nghĩ cuối cùng rồi cô ta cũng bỏ cậu thôi.
- Vậy sao? Tớ có thể biết tại sao không?
Những lời cậu ta ấp ủ trong lòng bấy lâu nay tuôn ra một cách độc địa:
- Vì Aurore không giống chúng ta! Cô ta khinh thường chúng ta! Vì
cô ta sinh ra trong gia đình giàu có. Vì với cô ta cuộc đời lúc nào cũng là một
trò chơi còn với chúng ta đó lại là một cuộc chiến...
- Giá như mọi việc chỉ đơn giản có vậy... Cậu chẳng hiểu gì về cô ấy
cả!
- Thôi đừng có sùng bái cô ta nữa đi! Nhìn xem cô ta đã làm gì với
cậu!
- Đương nhiên là chuyện đó chẳng xảy đến với cậu rồi! Ngoài những
cô nàng khêu gợi ngu ngốc ra, đời cậu làm gì có chỗ cho tình yêu!
Dù chúng tôi chẳng hề mong muốn nhưng cả hai đã to tiếng và giờ đây
mỗi lời đối đáp lại như một cái tát vào mặt nhau.
- Còn cậu thì những điều cậu trải qua chẳng có gì liên quan đến
tình yêu cả! Milo nổi nóng. Đó là một thứ khác: một mớ những đau khổ và đam mê
hủy hoại.
- Ít nhất thì tớ cũng dám mạo hiểm. Còn cậu thì...
- Tớ thì không mạo hiểm ư? Tớ nhảy dù từ nóc tòa nhà Empire State
xuống. Truyền hình đã quay toàn cảnh...
- Và việc đó còn mang lại cho cậu một khoản phạt kếch xù đúng
không?
Vì chẳng hiểu tí gì nên Milo lại tiếp tục kê ra:
- Tớ từng lao dốc trên núi tuyết Trắng tại Perou. Tớ còn nhảy dù từ
đỉnh Everest, tớ chính là một trong vài người trên thế giới này trèo lên đỉnh
K2...
- Nếu kể đến việc chơi trò cảm tử thì đúng là cậu rất giỏi đấy.
Nhưng tớ đang nói đến chuyện mạo hiểm trong tình yêu. Và kiểu mạo hiểm này thì
cậu chưa bao giờ dám thử, kể cả là với...
- THÔI NGAY! cậu ta quát lên rồi túm lấy cổ áo phông của tôi ngăn
tôi nói hết câu.
Cậu ta cứ giữ như vậy một lúc, tay nắm chặt lại, mắt bừng bừng lửa
giận, cho tới khi ý thức lại được tình hình: tới đây để giúp tôi vậy mà suýt
chút nữa cậu ta đã táng vào mặt tôi.
- Tớ xin lỗi, cậu ta vừa nói vừa buông tôi ra.
Tôi nhún vai rồi đi ra khoảng sân hiên rộng rãi nhìn ra đại dương.
Nằm khuất nẻo, căn nhà có lối đi thẳng ra bãi biển qua một cầu thang riêng.
Trên bậc cầu thang đặt những chậu cảnh bằng đất nung với đám cây cối đã héo tàn
hết vì tôi chẳng hơi sức đâu mà tưới tắm từ mấy tháng nay.
Tôi đeo cặp kính Ray-Ban Wayfarer cũ kỹ để quên trên chiếc bàn bằng
gỗ tếch Gia va để tránh nắng rồi thả mình xuống xích đu.
Sau khi quanh quẩn trong bếp, Milo cũng ra chỗ tôi với hai tách cà
phê trên tay và chìa cho tôi một tách.
- Được rồi, chấm dứt trò trẻ con của chúng ta và nói chuyện nghiêm
túc nhé! cậu ta ngồi ghé lên mặt bàn rồi đề nghị.
Phóng tầm mắt theo những con sóng, tôi chẳng hề phản đối. Giờ đây
tôi chỉ có một mong muốn: cậu ta mau mau nói điều định nói rồi về đi để tôi còn
có thể chạy đi mà nôn mửa vì đã phát ngán, sau đó làm một vốc thuốc để chúng
mang tôi đi xa khỏi cái thực tế này.
- Bọn mình quen nhau bao lâu rồi Tom nhỉ? Hai mươi lăm năm phải
không?
- Gần gần thế, tôi vừa nói vừa làm một ngụm cà phê.
- Từ khi chúng ta còn là những cậu nhóc, cậu lúc nào cũng là người
biết lý lẽ, Tom bắt đầu. Không ít lần cậu đã ngăn tớ làm những điều dại dột.
Không có cậu, hẳn tớ đã ngồi tù từ lâu rồi hoặc thậm chí chết rồi cũng nên.
Không có cậu, Carole chẳng bao giờ thành cảnh sát được. Không có cậu, tớ sẽ chẳng
thể nào mua nổi nhà cho mẹ tớ. Tóm lại tớ biết mình nợ cậu mọi thứ.
Khó chịu, tôi đưa tay gạt phắt mớ lý lẽ ấy đi:
- Nếu cậu tới để nói mấy lời phỉnh nịnh kiểu này thì...
- Đây không phải là phỉnh nịnh! Chúng ta đã chiến đấu chống lại mọi
thứ: ma túy, các băng đảng bạo lực, một tuổi thơ thối nát...
Lần này thì lý lẽ của cậu ta đã trúng đích và khiến tôi rùng mình.
Dù cho đã thành danh và có chỗ đứng trong xã hội nhưng một phần nào đó trong
tôi vẫn luôn ở tuổi mười lăm và chẳng bao giờ rời khỏi khu MacArthur Park, cũng
như những tay buôn ma túy, những kẻ sống ngoài lề xã hội, những gầm cầu thang ầm
ĩ ở đó. Và kể cả nỗi sợ hãi bủa vây khắp mọi nơi.
Tôi quay đi, ánh mắt đăm đắm nhìn về phía đại dương. Nước biển
trong vắt ánh lên ngàn vạn vẻ sắc khi chuyển dần từ xanh lam sang xanh thẫm. Chỉ
có một vài con sóng, hiền hòa và nhịp nhàng, khuấy động làn nước Thái Bình
Dương. Một sự tĩnh lặng trái ngược hoàn toàn với những lộn xộn, ầm ĩ suốt thời
niên thiếu của chúng tôi.
- Chúng ta sạch sẽ, Milo lại tiếp tục. Chúng ta kiếm tiền một cách
lương thiện. Chúng ta chẳng giấu súng dưới áo khoác. Chẳng hề có giọt máu nào
trên sơ mi của chúng ta, cũng chẳng có vết tích gì của ma túy trên tiền của
chúng ta...
- Tớ chẳng thấy có gì liên quan đến...
- Chúng ta đang có mọi thứ để có thể được hạnh phúc, Tom ạ! Sức khỏe,
tuổi trẻ, một công việc mà chúng ta đam mê. Cậu không thể phá hỏng tất cả chỉ
vì một người đàn bà. Như thế thật quá ngu ngốc. Cô ta không xứng đáng với điều ấy.
Hãy dành nỗi đau khổ của cậu cho cái ngày nỗi bất hạnh thực sự gõ cửa nhà chúng
ta.
- Aurore là người phụ nữ của đời tớ! Cậu không thể hiểu điều ấy
sao? Cậu không thể tôn trọng nỗi đau của tớ sao?
Milo thở dài:
- Cậu có muốn tớ nói thẳng không: nếu đó thực sự là người phụ
nữ của đời cậu thì chính cô ấy sẽ có mặt tại đây hôm nay, ở bên cậu, để ngăn cậu
khỏi đắm chìm trong cơn điên loạn đang hủy hoại con người cậu.
Cậu ta uống một hơi hết tách espresso của mình rồi tiếp tục:
- Cậu đã làm đủ mọi cách để cô ta quay lại. Cậu đã van xin cô ta, cậu
đã thử làm cho cô ta phát ghen, rồi còn tự hạ thấp mình trước bàn dân thiên hạ.
Hết rồi: cô ta sẽ không quay lại. Cô ta đã lật sang trang mới và lẽ ra cậu cũng
nên làm thế.
- Tớ không thể, tôi thú nhận.
Dường như cậu ta suy nghĩ trong chốc lát rồi cùng lúc nét mặt cậu
ta vừa như lo lắng vừa như bí hiểm.
- Tóm lại, tớ nghĩ rằng cậu thực sự chẳng còn lựa chọn nào khác.
- Như thế nào?
- Tắm rửa rồi mặc quần áo vào.
- Để đi đâu?
- Chén món sườn bò tại Spago.
- Tớ không đói lắm.
- Tớ dẫn cậu tới đó không phải để ăn.
- Vậy thì để làm gì?
- Để tẩm bổ sau khi tớ thú thật với cậu điều tớ cần nói.
3
Người đàn ông bị hủy hoại
Không, Jef, anh không cô đơn
Đừng khóc nữa
Đừng khóc như vậy trước tất cả mọi người
Khóc vì một người đàn bà luống tuổi
Khóc vì một người đàn bà tóc vàng dối trá
Đã bỏ rơi anh (...)
Tôi biết trái tim anh đang đau đớn
Nhưng phải đứng lên thôi, Jef
Jacques BREL
- Sao lại có cái xe tăng đậu trước cửa nhà tớ thế này? tôi vừa hỏi
vừa chỉ chiếc xe thể thao oai vệ với mấy cái bánh khổng lồ nghiến nát vỉa hè đường
Colony.
- Đấy không phải xe tăng, Milo đáp, vẻ phật ý, đó là một chiếc
Bugatti Veyron, kiểu Máu Đen, một trong những chiếc siêu xe khỏe nhất thế
giới.
Malibu
Dưới ánh nắng đầu buổi
chiều
Tiếng lá cây xào xạc
trong gió
- Cậu lại mua xe mới à! Sưu tập hay làm trò gì thế?
- Tớ không nói với cậu về một chiếc xe, anh bạn ạ. Tớ đang nói đến
một tác phẩm nghệ thuật!
- Còn tớ thì tớ gọi đó là cần câu gái. Chẳng phải những quả xe thế
này hút được khối cô đấy sao?
- Cậu tưởng tớ phải cần đến trò đấy mới cua được gái sao!
Tôi khẽ bĩu môi tỏ vẻ nghi ngờ. Tôi chẳng bao giờ hiểu nổi niềm đam
mê của những gã trai như mình đối với những chiếc xe hai chỗ, xe roadster hay
các loại tháo mui khác...
- Nào lại đó ngắm chút đã! Milo đề nghị, mắt sáng lên.
Để không làm bạn thất vọng, tôi đành đi một vòng quanh cái xe. Nhìn
khá gọn nhẹ, thuôn tròn như hình ovan và elip, chiếc Bugatti giống một chiếc
kén tằm, một vài chi tiết nhô lên lấp lánh dưới ánh mặt trời trái ngược hoàn
toàn với phần thân xe màu đen sẫm: mặt nạ mạ crôm, gương hậu bằng kim loại,
vành bánh sáng choang, nổi bật trên đó là màu xanh lửa của phanh đĩa.
- Cậu có muốn xem qua động cơ không?
- Chẳng cần đâu, tôi thở dài.
- Cậu có biết là trên toàn thế giới chỉ có mười lăm chiếc thế này
không?
- Không, nhưng tớ rất mừng được biết điều ấy.
- Nó có thể đạt tốc độ 100 km/h trong có hơn hai giây một chút. Còn
với vận tốc tối đa, cậu có thể phóng 400 km/h.
- Thật là hữu dụng trong thời buổi xăng dầu thì đắt đỏ, cứ một trăm
mét lại có radar bắn tốc độ và nơi nơi kêu gọi bảo vệ môi trường.
Lần này thì Milo không che giấu nỗi thất vọng của mình:
- Cậu chỉ là một kẻ rầu rĩ chuyên chọc ngoáy, Tom ạ, hoàn toàn
không có khả năng thưởng thức thú vui cũng như cảm giác lâng lâng trong cuộc sống.
- Cần phải có một người như thế để cân bằng lại giữa hai ta chứ,
tôi thừa nhận. Và bởi vì cậu đã chọn vai kia rồi nên tớ đành chọn vai còn lại
thôi.
- Nào, lên thôi.
- Tớ lái được không?
- Không.
- Tại sao?
- Vì cậu biết rõ mình bị treo bằng rồi còn gì...
* * *
Chiếc xe rời những lối đi rợp bóng của Malibu Colony rồi đi vào đường
cao tốc Pacific Coast chạy dọc theo bờ biển. Xe khá bám đường. Khoang lái của
nó được bọc da bóng ánh vàng cam có vẻ gì đó rất ấm áp. Tôi có cảm giác mình được
che chở trong cái hộp êm ái này và lim dim mắt trong tiếng ru êm ái từ bài nhạc
soul cũ kỹ của Otis Redding phát trên radio.
Tôi biết cảm giác tĩnh lặng chỉ là bề nổi và rất mong manh này có
được là nhờ mấy viên an thần tôi đã ngậm sau khi tắm, nhưng những khoảnh khắc
nghỉ ngơi thế này trở nên hiếm hoi tới mức tôi đã học được cách tận hưởng
chúng.
Kể từ khi Aurore rời bỏ tôi, có một thứ gì đó như căn bệnh ung thư
cứ hủy hoại trái tim tôi, nó ăn sâu bám rễ vào đó giống như con chuột trong chạn
thức ăn. Như loài thú ăn thịt, nỗi buồn gặm nhấm, giày vò tôi cho đến khi trong
tôi chẳng còn chút xúc cảm hay ý chí nào. Những tuần đầu tiên, nỗi sợ hãi bị trầm
cảm giữ cho tôi được tỉnh táo, buộc tôi chiến đấu không khoan nhượng với cảm
giác mệt mỏi và cay đắng. Nhưng rồi nỗi sợ cũng bỏ tôi đi, cùng với nó là phẩm
cách và thậm chí là cả cái mong muốn giữ thể diện đơn thuần. Căn bệnh phong
trong tâm hồn gặm nhấm tôi không ngừng nghỉ, trút bỏ hết sắc màu của cuộc sống,
mút sạch nhựa sống, dập tắt mọi tia sáng le lói. Khi ý định nắm quyền kiểm soát
cuộc sống của tôi chợt thoáng qua, căn bệnh ung thư biến thành một con rắn độc,
tiêm nhiễm vào tôi một liều nọc độc qua mỗi vết cắn, thứ nọc độc chết người ấy
ngấm dần vào não tôi dưới dạng những ký ức đau đớn: làn da Aurore khẽ run rẩy,
mùi cơ thể nàng, hàng mi chớp chớp, những ánh vàng lấp lánh trong mắt nàng...
Rồi những ký ức cũng bớt nhức nhối hơn. Mọi thứ trở nên mờ ảo sau
khi tôi cố làm cho mình mụ mị đi vì thuốc. Tôi để cho mình bị cuốn đi, nằm ườn
hàng ngày trời trên tràng kỷ, nhốt mình trong bóng tối, nhấn chìm mình trong lớp
vỏ bọc bằng hóa chất, ngốn loại thuốc ngủ liều cao khiến cho những ngày tồi tệ
kết thúc trong những cơn ác mộng đầy loài gặm nhấm mõm nhọn, đuôi thô ráp, để rồi
tỉnh dậy người nhễ nhại mồ hôi, cứng đờ, run lập cập và chỉ có một mong muốn
duy nhất, đó là lại chạy trốn thực tại bằng một liều thuốc chống trầm cảm nữa,
mang lại cảm giác u mê hơn loại trước.
Trong màn sương mù dày đặc giữa những cơn mê sảng ấy, ngày tháng cứ
trôi đi mà tôi chẳng hề hay biết, chúng vô nghĩa, chẳng gợi nhớ gì. Và thực tế
là đây: nỗi đau của tôi vẫn luôn nhức nhối còn tôi chẳng viết thêm được dòng
nào suốt một năm nay. Não tôi đông cứng lại. Ngôn từ chạy trốn tôi, niềm ham muốn
bỏ tôi mà đi, trí tưởng tượng tôi cạn kiệt.
* * *
Đến bãi biển Santa Monica, Milo rẽ sang đường Interstate 10, hướng
đến Sacramento.
- Cậu đã xem kết quả bóng chày chưa? cậu ta vừa vui vẻ hỏi vừa đưa
cho tôi chiếc iPhone đang mở sẵn một trang thể thao. Đội Angels đã đánh bại đội
Yankees!
Tôi lơ đãng nhìn vào màn hình.
- Milo?
- Gì thế?
- Cậu nên nhìn đường chứ không phải nhìn tớ.
Tôi biết những đau đớn của mình khiến cậu bạn bối rối, mang đến cho
cậu ấy những điều cậu ấy khó có thể hiểu nổi: việc tinh thần tôi sa sút và cảm
giác mất cân bằng mà mỗi chúng tôi đều có nhưng cậu ấy vẫn lầm tưởng rằng tôi
tránh được.
Chúng tôi rẽ phải để ngược lên Westwood. Chúng tôi đang tiến vào
Tam giác vàng của Los Angeles. Như nhiều người đã biết, trong khu này chẳng có
bệnh viện lẫn nghĩa trang. Chỉ có những con phố bóng lộn với dãy cửa hàng siêu
đắt nơi muốn đến thì phải đặt lịch hẹn trước như khi đi khám bác sĩ. Nếu nhìn
nhận ở khía cạnh dân số học thì chẳng có ai sinh ra lẫn chết đi tại Beverly
Hills...
- Hy vọng là cậu đói rồi, Milo vừa nói vừa cho xe lao xuống Canon
Drive.
Chiếc Bugatti dừng khựng lại trước một nhà hàng sang trọng.
Sau khi đưa chìa khóa cho nhân viên đánh xe, Milo tự tin bước trước
tôi vào nhà hàng cậu ta thường lui tới.
Cậu nhóc khốn khổ của khu MacArthur Park xưa kia giờ đây lại có thể
tới ăn trưa tại Spago mà không cần đặt chỗ trước trong khi khách hàng bình thường
phải đặt trước ba tuần. Đúng là một đòn trả đũa lại xã hội.
Quản lý nhà hàng dẫn chúng tôi vào một khoảnh sân trong sang trọng
nơi kê những dãy bàn đẹp nhất dành để đón tiếp các nhân vật nổi tiếng trong giới
kinh doanh và giải trí. Lúc ngồi vào bàn, Milo kín đáo ra hiệu cho tôi: cách
chúng tôi vài mét, Jack Nicholson và Michael Douglas vừa kết thúc bữa ăn, trong
khi tại một bàn khác, nữ diễn viên đóng trong một bộ phim truyền hình vẫn khiến
chúng tôi mơ tưởng suốt thời niên thiếu đang nhai tóp tép món xa lát.
Tôi ngồi xuống, thờ ơ trước đám người “nổi tiếng” xung quanh. Hai
năm nay, kể từ khi gia nhập giấc mơ Hollywood, tôi có thể kết thân với một số
thần tượng xưa kia của mình. Tại các buổi tiệc tùng cá nhân trong các câu lạc bộ
hoặc các dinh thự rộng lớn như cung điện, tôi có thể tranh luận cùng các diễn
viên, ca sĩ, nhà văn từng khiến tôi ao ước khi còn nhỏ. Nhưng những cuộc gặp gỡ
ấy thường đụng phải bức tường của cảm giác thất vọng và vỡ mộng. Tốt hơn hết chẳng
nên biết bí mật của nhà máy sản xuất ước mơ ấy. Trong “đời thực”, những anh
hùng thời niên thiếu của tôi hóa chỉ là những kẻ đồi bại, thả mình vào một cuộc
săn lùng có phương pháp để rượt đuổi con mồi là những cô gái trẻ, hủy hoại họ rồi
thải loại ngay sau khi đã thỏa mãn, trước khi sà vào một miếng thịt khác, tươi
ngon hơn. Với các nữ diễn viên mọi chuyện cũng chẳng hay ho hơn: một số diễn
viên trên màn ảnh thì đầy vẻ quyến rũ và bí hiểm nhưng ngoài đời lại quanh quẩn
với chất gây nghiện, chứng chán ăn, những cuộc phẫu thuật xóa nếp nhăn và hút mỡ.
Nhưng tôi có quyền gì mà phán xét họ chứ? Chẳng phải chính bản thân
tôi cũng trở thành một trong những gã mà tôi ghét cay ghét đắng sao? Cũng trở
thành nạn nhân của nỗi cô đơn ấy, của sự lệ thuộc vào thuốc men ấy và của căn bệnh
tự coi mình là trung tâm ấy, cái thói đỏng đảnh khiến người ta chán ghét chính
mình vào những thời khắc tỉnh táo.
- Thưởng thức thôi! Milo vui vẻ nói rồi chỉ những lát bánh mì phục
vụ bàn vừa mang ra cùng món khai vị.
Tôi khẽ nếm miếng bánh mì phủ một lát thịt mỏng, mềm có vân hoa.
- Đây là thịt bò Kobé, cậu ta giải thích. Cậu có biết rằng tại Nhật,
người ta dùng rượu sa kê xoa bóp cho bò để cơ của chúng cũng có mỡ không?
Tôi nhíu mày. Cậu ta tiếp tục:
- Họ cưng chiều chúng đến mức trộn thức ăn của chúng với bia, và để
chúng được thư giãn, họ cho chúng nghe nhạc cổ điển thật to. Rất có thể, miếng
thịt bò trong đĩa cậu từng được nghe các bản concerto do Aurore chơi đấy. Và
cũng có thể nó đã đem lòng yêu cô ta. Cậu thấy không, bọn cậu cũng có điểm
chung đấy chứ!
Tôi biết cậu ta đang làm mọi cách cho tôi vui lên nhưng cả khiếu
hài hước cũng đã rời bỏ tôi.
- Milo này, tớ bắt đầu thấy mệt mỏi vì phải ở đây rồi. Cậu nói điều
mà cậu cho là cực kỳ quan trọng cần phải nói với tớ đi.
Cậu ta ngốn ngấu lát bánh mì cuối cùng, thậm chí không để cho miếng
thịt kịp có thời gian chạm vào vòm miệng, rồi lấy từ trong túi đeo ra một chiếc
máy tính mini, mở ra để lên bàn.
- Nào, giờ thì hãy coi như không phải bạn cậu đang nói mà là tiền của
cậu nói nhé.
Đó là câu nói nghi thức của cậu ta mỗi khi chúng tôi bắt đầu một cuộc
họp bàn “nói chuyện làm ăn”. Milo chính là trụ cột trong cái công ty nhỏ của
chúng tôi. Di động kè kè trên tai, cậu ta lúc nào cũng bận rộn, thường xuyên giữ
liên lạc với các nhà xuất bản, đại diện của các hãng nước ngoài và đám nhà báo,
rình đợi một ý tưởng hay ho hòng quảng bá sách cho khách hàng duy nhất: là tôi.
Tôi không hiểu cậu ta làm cách nào mà thuyết phục được Doubleday xuất bản cuốn
tiểu thuyết đầu tiên của tôi. Trong thế giới nghiệt ngã của ngành xuất bản, cậu
ta đã học được cách làm nghề ngay trong thực tế, không học hành cũng chẳng được
đào tạo gì đặc biệt, để trở thành một trong những người xuất sắc nhất chỉ đơn
giản bởi vì cậu ta tin tưởng vào tôi nhiều hơn cả chính bản thân tôi.
Cậu ta lúc nào cũng tưởng mình nợ tôi mọi thứ, nhưng tôi biết là mọi
chuyện hoàn toàn ngược lại, chính cậu ta mới biến tôi thành ngôi sao khi
đưa tôi vào danh sách diệu kỳ của các tác giả best-seller ngay khi ra cuốn sách
đầu tiên. Sau thành công đầu tiên ấy, tôi đã nhận được lời đề nghị của các đại
diện văn học nổi tiếng nhất nhưng tôi khước từ tất cả.
Bởi vì ngoài việc là bạn tôi, Milo còn có một phẩm chất hiếm thấy
khác mà tôi đánh giá cao hơn mọi thứ: lòng trung thành.
Ít nhất đó cũng là những gì tôi nghĩ trước khi được nghe những điều
cậu ta thổ lộ ngày hôm ấy.
[...] |