Phòng 307. Lần đầu tiên ngủ lại đây, anh không hề để ý đến quang
cảnh xung quanh, khi ấy anh đang hạnh phúc, mà hạnh phúc thường khiến con người
ta lơ đễnh. Anh đang ngồi trước cái bàn làm việc nhỏ này, đối diện cửa sổ, Bắc
Kinh trải rộng ra trước anh và anh chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng về cuộc đời
mình đến thế. Ý nghĩ duy nhất là ngoái lại để nhìn về phía giường trở nên không
thể chịu đựng nổi. Sự vắng mặt của em đã ngấm vào anh như một cơn rùng mình không
ngừng đào bới. Một chú chuột trũi lù lù trong bụng. Anh đã cố gắng gây mê chú
ta bằng cách uống thật nhiều rượu trắng trong bữa sáng, nhưng ngay cả rượu gạo
cũng không làm gì nổi.
Sau mười tiếng ngồi trên máy bay không hề chợp mắt, anh cần phải
ngủ trước khi lên đường. Một vài khoảnh khắc vô thức, đó là tất cả những gì anh
cần, một khoảnh khắc buông xuôi khi anh không còn thấy hiện ra trước mắt những
gì chúng ta đã cùng nhau trải qua tại nơi này.
Anh có đó không?
Cách đây mới có vài tháng, anh đã nghe thấy câu hỏi này của em vọng
qua cửa phòng tắm. Vậy mà hôm nay, anh chỉ còn nghe thấy tiếng nước từ đầu vòi
cũ kỹ nhỏ giọt xuống lớp sành của bồn rửa đã phai màu.
Anh xô ghế đứng dậy, mặc áo khoác và rời khỏi khách sạn. Một
chiếc taxi thả anh xuống trước công viên Cảnh Sơn. Anh băng qua vườn hồng và đi
lên chiếc cầu đá bắc qua một hồ nước.
Ở đây em thấy hạnh phúc.
Anh cũng vậy. Giá như anh biết được số phận của chúng ta sẽ ra
sao khi bị cuốn theo những khám phá một cách hoàn toàn vô thức. Giá như có thể khiến thời gian ngưng đọng,
tôi sẽ khiến thời gian ngưng đọng chính tại giây phút này. Giá như có thể quay
trở về quá khứ, tôi cũng sẽ quay lại chính nơi đây...
Anh đã quay lại chính nơi hình thành ước nguyện ấy, trước nhành
hồng trắng, trên một lối đi trong công viên Cảnh Sơn. Nhưng thời gian đã không
ngừng lại.
Anh vào Tử Cấm thành qua cổng phía Bắc và băng qua các lối đi,
với thứ dẫn đường duy nhất là đôi chút kỷ niệm về em.
Anh tìm chiếc ghế đá kê gần gốc cây cổ thụ, một tảng đá ngầm đặc
biệt nơi cách đây chưa lâu, một cặp vợ chồng người Trung Quốc rất già đã ngồi.
Có lẽ nếu tình cờ gặp lại họ, anh sẽ nguôi ngoai phần nào, anh ngỡ đã đọc thấy
trong nụ cười của họ lời hứa về tương lai của hai ta; nhưng có lẽ họ cười đơn
giản vì biết số mệnh đang đợi sẵn chúng ta phía trước.
Cuối cùng anh cũng tìm được băng ghế này, tuyệt nhiên chẳng có
ai ngồi nghỉ chân. Anh bèn nằm dài ra đó. Những cành liễu đung đưa trong gió, chính
vũ điệu uể oải ấy đưa anh vào giấc ngủ. Đôi mắt anh vừa nhắm lại, khuôn mặt em
liền hiện ra nguyên vẹn và anh ngủ thiếp đi.
Một viên cảnh sát đánh thức anh dậy, mời anh rời khỏi công viên.
Màn đêm đã buông, các khách tham quan đều phải ra về.
Quay trở lại khách sạn, anh về phòng. Ánh sáng của thành phố đẩy
lùi bóng tối. Anh giật tung khăn trải giường ra, trải xuống nền đất và nằm co
ro trên đó. Ánh đèn pha ô tô vẽ lên trần nhà những hoa văn kỳ dị. Anh đâu thể
ngủ tiếp được, vậy thì phí thời gian liệu có ích chi?
Anh thu xếp hành lý, xuống quầy lễ tân thanh toán tiền phòng rồi
ra bãi đỗ lấy xe.
Thiết bị GPS trên xe chỉ cho anh hướng đi Tây An. Tới gần các
thành phố công nghiệp, màn đêm nhòa đi rồi lại hiện ra giữa những vùng thôn quê.
Anh dừng xe tại Thạch Gia Trang để đổ đầy bình xăng chứ không
mua đồ ăn. Em sẽ cho anh là đớn hèn, có lẽ em không nhầm, nhưng nếu anh không
thấy đói bụng thì tại sao lại phải làm liều.
Đi thêm một trăm cây số nữa, anh nhận ra ngôi làng nhỏ bị bỏ
hoang trên đỉnh đồi. Anh men theo con đường gập ghềnh, quyết tâm tới đó để ngắm
cảnh mặt trời mọc trên thung lũng. Người ta nói nơi chốn lưu giữ ký ức về những
khoảnh khắc mà những kẻ yêu nhau từng trải qua chính tại nơi đó, có lẽ đây chỉ
là chuyện huyễn hoặc, nhưng buổi sáng hôm đó anh cần phải tin như thế.
Anh bước qua những con hẻm quạnh quẽ và vượt qua máng nước dành
cho súc vật tại quảng trường chính. Chiếc cốc em tìm thấy trong đống đổ nát của
ngôi đền thờ Khổng Tử đã biến mất. Em đã lường trước chuyện đó, ai đó mang
chiếc cốc đi và hẳn đã dùng nó vào mục đích gì đó anh ta cho là tốt.
Anh ngồi trên một tảng đá bên mép vực đợi ngày lên, cảnh hoàng
hôn ấy thật hùng vĩ; rồi anh lên đường.
Chuyến đi qua Linh Phần cũng đem lại cảm giác lợm giọng giống
như trong chuyến đi đầu tiên, một đám mây ô nhiễm hăng hắc khiến cổ họng anh
bỏng rát. Anh lấy trong túi ra mảnh vải em đã chế thành khẩu trang cho chúng ta
dùng tạm. Anh đã tìm thấy nó trong thùng đồ người ta gửi chuyển tiếp tới Hy Lạp
cho anh; không còn dấu vết mùi hương nào của em lưu lại trong chiếc bịt mặt,
nhưng khi đeo nó lên miệng, anh như thấy lại từng cử chỉ của em. Khi đi qua Linh
Phần em đã phàn nàn:
Mùi ghê quá...
...nhưng tất cả chỉ là cái cớ để em càu nhàu mà thôi. Lúc này,
anh vẫn muốn nghe thêm những lời than phiền của em.
Đúng lúc chúng ta đi ngang qua đây, em đã bị kim đâm vào đầu
ngón tay khi lục tìm đồ trong hành lý và phát hiện ra chiếc micro giấu trong
túi xách của em. Lẽ ra tối hôm đó, anh phải quyết định quay trở lại; chúng ta
đã không lường trước được sự việc, chúng ta đâu phải là những kẻ ham thích
phiêu lưu mà chỉ là hai nhà khoa học cư xử như lũ trẻ con vô ý thức.
Tầm nhìn xa vẫn tệ hệt như lần trước, và anh phải xua đi những ý
nghĩ buồn đau này để tập trung quan sát đường.
Anh còn nhớ, khi ra khỏi Linh Phần, anh đã đỗ vào vệ đường và
bằng lòng với việc vứt chiếc micro đi, mà không mảy may lo lắng về mối nguy mà
nó mang lại, lúc đó anh chỉ bận tâm đến chuyện sự riêng tư của chúng ta bị xâm
phạm. Đó chính là lúc anh thú nhận với em rằng anh luôn ham muốn em, chính là
lúc anh từ chối tiết lộ toàn bộ những gì anh thích ở em, vì bản tính cả thẹn
hơn là vì muốn chơi trò bí mật.
Anh đang tiến lại gần nơi xảy ra vụ tai nạn, chính tại nơi đây
lũ sát nhân đã đẩy chúng ta xuống vực sông, và đôi tay anh chợt run lên.
Anh nên để hắn vượt lên
cho xong.
Trán anh xâm xấp mồ hôi.
Lái chậm lại đi, Adrian,
em van anh đấy.
Mắt anh cay xé.
Không thể thế được, chúng
vẫn đằng sau chúng ta.
Em đã thắt dây an toàn
chưa đấy?
Và em
đã trả lời vâng với câu hỏi mang hình thức mệnh lệnh ấy. Cú va chạm đầu tiên
hất văng chúng ta về phía trước. Anh thấy lại những ngón tay em siết chặt lấy
thanh bám trước, chặt đến nỗi các đốt ngón tay trắng bợt. Chúng ta đã phải nhận
bao nhiêu cú húc như thế trước khi các bánh xe va phải lan can chắn đường,
trước khi chúng ta lao xuống vực?
Anh ôm
lấy em khi nước sông Hoàng Hà nhấn chìm hai ta, anh nhìn sâu vào mắt em khi hai
ta chìm xuống, anh đã ở lại bên em đến giây phút cuối cùng, tình yêu của anh.
Xe xóc
nảy liên tục, ở mỗi khúc quanh anh đều phải cố gắng kiểm soát những động tác
quá kích động, để điều khiển xe đi thẳng đường. Anh đã đi quá ngã tư nơi bắt
đầu con đường mòn nhỏ dẫn tới tu viện chưa nhỉ? Từ khi lên đường tới Trung
Quốc, nơi này vẫn luôn ám ảnh tâm trí anh. Vị lạt ma đã chào đón hai ta chính
là người duy nhất anh quen tại nơi đất khách quê người này. Ai có thể chỉ cho
anh một hướng đi để tìm lại em đây, ai có thể cung cấp một thông tin củng cố
thêm niềm hy vọng mong manh rằng em vẫn còn sống đây, nếu không phải là vị lạt
ma ấy? Một bức ảnh chụp em với vết sẹo trên trán chẳng phải điều gì đáng kể, chỉ
là một mảnh giấy nhỏ được anh lấy ra khỏi túi đến trăm lần mỗi ngày. Anh nhận
ra lối rẽ vào đường mòn phía bên tay phải. Anh phanh xe quá trễ, chiếc xe trượt
đi và anh buộc phải điều khiển xe chạy lùi.
Bốn
bánh chiếc xe địa hình lún sâu trong lớp bùn mùa thu nhão nhoét. Trời mưa suốt
đêm qua. Anh đỗ xe tại cửa một cánh rừng thấp và đi bộ tiếp. Nếu anh nhớ không
nhầm, anh sắp gặp một con suối rồi leo tiếp quả đồi thứ hai; lên tới đỉnh đồi,
anh sẽ nhìn thấy nóc tu viện.
Anh
mất gần một tiếng để đi bộ tới đó. Vào mùa này, nước suối dâng cao hơn và lội
qua không phải chuyện đơn giản. Những tảng đá to tròn chỉ mấp mé nhô khỏi mặt
nước chảy xiết, bề mặt thì trơn nhẵn. Giá mà em nhìn thấy anh giữ thăng bằng
trong tư thế không lấy gì làm duyên dáng này, anh đoán em sẽ tha hồ giễu anh
cho mà xem.
Ý nghĩ
ấy tiếp thêm cho anh lòng can đảm để tiếp tục tiến lên.
Mặt
đất lầy lội như níu bước anh và anh có cảm giác mình đang lùi chứ không tiến.
Phải nỗ lực rất nhiều mới leo lên tới đỉnh đồi. Ướt sũng, lấm lem bùn đất, chắc
trông anh chẳng khác nào một kẻ du đãng và anh tự hỏi không biết ba nhà sư kia
khi gặp anh sẽ đón tiếp thế nào.
Không
nói một lời, họ ra hiệu để anh đi theo họ. Bốn người bọn anh đến trước cổng tu
viện và nhà sư suốt dọc đường vẫn thường ngoái lại để xem anh có theo kịp họ
không dẫn anh vào một căn phòng nhỏ. Nó giống như căn phòng mà chúng ta từng
ngủ lại qua đêm. Nhà sư này mời anh ngồi, hứng đầy một bát nước sạch, quỳ gối
trước anh, rửa mặt và tay chân cho anh. Rồi đưa cho anh một cái quần vải lanh,
một chiếc áo sơ mi sạch rồi rời khỏi phòng; suốt thời gian còn lại của buổi
chiều anh không còn gặp lại anh ta nữa.
Lát
sau, một nhà sư khác mang tới cho anh chút đồ ăn cho lại sức; vị này trải chiếu
ra nền đất, tới đó thì anh hiểu rằng căn phòng này cũng là nơi anh nghỉ lại đêm
nay.
Mặt
trời lặn, và khi những tia nắng cuối cùng biến mất sau đường chân trời, người
mà anh tìm gặp rốt cuộc cũng xuất hiện.
- Ta
không biết điều gì dẫn cậu tới đây, nhưng nếu cậu không có ý định rút lui, ta
sẽ rất lấy làm biết ơn nếu cậu rời khỏi đây ngay sáng mai. Chúng ta đã gặp đủ
rắc rối vì các người rồi.
- Các
vị có tin tức gì về Keira, cô gái đi cùng tôi dạo đó không? Ông có gặp lại cô
ấy không? anh lo lắng hỏi.
- Ta
lấy làm tiếc vì chuyện đã xảy ra với hai người, nhưng nếu ai đó mách với cậu
rằng bạn gái cậu vẫn sống sót sau tai nạn khủng khiếp đó, thì đó là một lời nói
dối. Ta không dám khẳng định mình hay biết tất cả những việc xảy ra quanh vùng,
nhưng riêng chuyện này thì tin ta đi, ta biết rõ.
- Đó
không phải một vụ tai nạn! Ông từng giảng giải cho chúng tôi rằng tôn giáo của
các vị không cho phép dối trá, vậy tôi xin hỏi lại, ông có chắc là Keira chết
rồi không?
- Cao
giọng tại chốn này cũng chẳng ích gì đâu, thái độ đó không thể tác động tới ta,
ngay với các đồ đệ của ta cũng vậy. Ta không chắc, làm sao ta có thể chắc chắn
được cơ chứ? Dòng sông đã không trả lại thi thể của bạn gái cậu, đó là tất cả
những gì ta biết. Căn cứ vào vận tốc dòng chảy và độ sâu của lòng sông, chuyện
này không có gì đáng ngạc nhiên. Xin thứ lỗi vì phải nhấn mạnh loại chi tiết
này, ta nghĩ chúng rất khó nghe, nhưng vì cậu hỏi nên ta buộc phải trả lời.
- Còn
chiếc xe, người ta đã tìm thấy nó chứ?
- Nếu
câu trả lời thực sự hệ trọng đối với cậu, thì câu hỏi đó nên đặt ra cho nhà
chức trách, ngay cả khi ta khuyên cậu tuyệt đối không nên làm thế.
- Tại
sao?
- Ta
đã nói với cậu là chúng ta đã gặp nhiều phiền phức rồi, nhưng chuyện này có vẻ
cũng chẳng khiến cậu quan tâm.
-
Phiền phức như thế nào kia?
- Cậu
nghĩ là vụ tai nạn của cô cậu không để lại hậu quả nào ư? Đặc cảnh đã tiến hành
điều tra. Một công dân nước ngoài mất tích trên lãnh thổ Trung Quốc đâu phải
chuyện tầm phào. Và bởi nhà chức trách vốn chẳng ưa gì các tu viện của chúng
ta, chúng ta đã phải tiếp những vị khách nói đúng ra là hết sức khó ưa. Sư sãi
của chúng ta bị khảo cung cưỡng ép, chúng ta thừa nhận đã cho hai người nghỉ
chân vài ngày, bởi chúng ta không được phép dối trá. Qua đó, cậu sẽ hiểu được
việc các đồ đệ của ta không mấy thiện cảm với chuyến trở lại của cậu.
-
Keira còn sống, các vị phải tin tôi và giúp đỡ tôi.
- Đó
là tiếng nói xuất phát từ con tim cậu, ta hiểu cậu cần phải đeo bám lấy hy vọng
đó, nhưng nếu cứ từ chối đối diện với thực tế, cậu sẽ phải gánh lấy nỗi đau đớn
giày vò từ bên trong. Nếu bạn gái cậu còn sống, cô ấy đã xuất hiện lại ở đâu đó
và chúng ta đã được hay tin. Trong vùng núi này mọi chuyện chẳng giấu được lâu.
Ta e rằng dòng sông đã giữ cô ấy lại làm tù binh, ta thực sự đau lòng về chuyện
này và rất cảm thông với nỗi buồn đau của cậu. Giờ thì ta hiểu tại sao cậu lại
lên đường chuyến này và lấy làm thẹn khi trở thành người thuyết phục cậu nghe
ra lẽ phải. Rất khó để tang khi không có một thi thể để chôn cất, không có một
ngôi mộ để tưởng niệm, nhưng vong hồn của bạn gái cậu sẽ luôn bên cậu, cô ấy sẽ
vẫn như thế chừng nào cậu còn yêu thương cô ấy.
- Chà,
cho tôi xin, làm ơn bỏ qua những điều nhảm nhí đó! Tôi không tin vào Ông trời,
cũng không tin có thế giới nào khác tốt đẹp hơn thế giới này.
- Đó
là quyền tối thiểu của cậu; nhưng đối với một người vô thần như cậu, cậu vẫn
đang ở trong một tu viện kia mà.
- Nếu
Trời Phật của ông có tồn tại thì toàn bộ chuyện này đã không xảy ra.
- Nếu
nghe theo lời khuyên của ta mà từ bỏ ý định tìm đến núi Hoa Sơn thì cậu đã
tránh được thảm kịch ngày hôm nay. Cậu đã quyết không lùi bước, vậy thì kéo dài
thời gian lưu lại đây cũng chẳng ích gì nữa. Cứ nghỉ lại đêm nay rồi lên đường
ngay sáng mai. Ta không đuổi cậu đi, ta không có quyền làm vậy, nhưng ta sẽ
biết ơn nếu cậu không lạm dụng lòng hiếu khách của chúng ta.
- Nếu
còn sống thì cô ấy có thể ở đâu?
- Quay
về đi!
Vị sư trụ trì bỏ đi.
Anh đã
thức trắng gần như trọn đêm để tìm một giải pháp. Bức ảnh này không thể nói
dối. Suốt mười tiếng ngồi trên máy bay từ Athènes đến Bắc Kinh, anh không ngừng
nhìn ngắm nó và ngay lúc này đây, anh vẫn đang ngắm nó dưới ánh nến. Vết sẹo
trên trán em là một bằng chứng khó lòng chối cãi. Không tài nào chợp mắt được,
anh lặng lẽ trở dậy, đẩy tấm liếp tre trượt theo rãnh. Một luồng sáng tù mù dẫn
lối anh đi, anh men theo một hành lang dẫn tới căn phòng nơi sáu nhà sư đang
say giấc. Một người trong số họ hẳn đã cảm thấy sự hiện diện của anh, bởi anh
ta trở mình trên nệm và hít một hơi thật sâu, may mà anh ta không thức giấc. Anh
đi tiếp, nhón chân bước qua những thân người đang nằm ngay dưới đất, để đến sân
trong tu viện. Đêm nay trăng đã gần tròn, giữa sân có một giếng nước, anh tới
ngồi trên thành giếng.
Một
tiếng động khiến tôi giật mình, một bàn tay bịt chặt miệng tôi, không cho tôi
nói lời nào. Tôi nhận ra sư trụ trì, ông ra hiệu cho tôi đi theo. Hai chúng tôi
rời khỏi tu viện và cuốc bộ xuyên qua cánh đồng, tới chỗ cây liễu cổ thụ, rồi
sư trụ trì quay lại mặt đối mặt với tôi.
Tôi
đưa cho ông bức ảnh của Keira.
- Tới
khi nào cậu mới hiểu được là cậu đang làm liên lụy đến chúng tôi, và trước tiên
là gây nguy hiểm cho chính cậu? Cậu nên rời khỏi đây ngay, cậu đã gây đủ rắc
rối rồi đấy.
- Rắc rối
gì kia?
- Không
phải cậu đã nói là vụ tai nạn xảy ra với hai người thực chất không phải là một
vụ tai nạn hay sao? Cậu nghĩ vì cớ gì tôi muốn dẫn cậu đi thật xa khỏi tu viện?
Tôi không thể tin vào bất cứ ai nữa. Những kẻ đang bám theo cậu sẽ không nhắm
trượt lần thứ hai đâu, nếu cậu tạo cho chúng cơ hội. Cậu không được thận trọng
cho lắm và tôi e rằng chúng đã biết chuyện cậu xuất hiện trong vùng này; nếu
không thì đúng là phép màu. Nhưng miễn sao cậu kịp quay trở lại Bắc Kinh và lên
máy bay.
- Nếu
chưa tìm thấy Keira tôi sẽ không đi đâu hết.
-
Trước đây mới cần phải bảo vệ cô ấy, giờ thì đã quá muộn rồi. Tôi không biết
hai vị đã khám phá ra điều gì, và tôi cũng không muốn biết, nhưng tôi khẩn cầu
cậu lần nữa, hãy rời khỏi đây!
- Hãy
cho tôi một manh mối, dù là nhỏ nhất, một hướng tìm kiếm và tôi hứa rạng sáng
sẽ đi ngay.
Sư trụ
trì nhìn tôi chăm chú mà không nói một lời; ông quay gót và trở về chùa, tôi đi
theo ông. Về đến sân chùa, ông lẳng lặng dẫn tôi về tận phòng dành cho khách.
Trời
đã sáng rõ, chênh lệch múi giờ và chuyến đi dài đã hạ gục tôi. Đã gần xế trưa
khi sư trụ trì bước vào phòng với phần cơm canh đặt trên một khay gỗ.
- Nếu
bắt gặp ta phục vụ bữa sáng tới tận giường cho cậu thế này, thiên hạ sẽ buộc
tội ta muốn biến chốn nguyện cầu này thành phòng trọ, sư trụ trì mỉm cười nói. Đây
là đồ ăn lót dạ cho cậu trước khi lên đường. Vì hôm nay cậu sẽ lên đường mà,
không phải vậy sao?
Tôi
gật đầu. Ngoan cố cũng chẳng ích gì, tôi sẽ không có được gì từ ông nữa.
- Vậy
thì chúc thượng lộ bình an, sư trụ trì nói trước khi rời khỏi phòng.
Khi nhấc
bát canh lên, tôi phát hiện một tờ giấy gấp tư. Theo bản năng, tôi nhúp gọn tờ
giấy đó trong lòng bàn tay rồi kín đáo nhét vào túi. Ăn xong, tôi thay quần áo.
Tôi nóng lòng muốn đọc những gì sư trụ trì viết cho tôi nhưng hai nhà sư đã chờ
sẵn trước cửa để dẫn tôi ra bìa rừng.
Trước
khi từ biệt, họ trao cho tôi một gói giấy bồi buộc sợi dây gai dầu. Ngồi vào
xe, tôi chờ cho hai nhà sư đi xa rồi mới mở tờ giấy ra và đọc những dòng chữ
gửi cho mình.
Nếu không chịu nghe theo lời khuyên của ta, cậu nên biết rằng ta
từng nghe nói về một nhà sư trẻ tới tu viện Garther chỉ vài tuần sau vụ tai nạn
của hai vị. Điều này có lẽ không liên quan gì đến cuộc tìm kiếm của cậu, nhưng
khá hiếm khi ngôi chùa đó tiếp nhận những môn đồ mới. Ta lại nghe nói rằng
người mới đến này có vẻ không vui với cuộc sống ẩn dật của người tu hành. Không
ai có thể nói cho ta biết người đó là ai. Nếu cậu quyết không lùi bước và theo
đuổi cuộc tìm kiếm phi lý này, hãy lái xe theo hướng Thành Đô. Tới đó rồi, ta
khuyên cậu nên bỏ xe lại. Vùng cậu sắp tới rất nghèo khó và chiếc xe hai cầu
của cậu sẽ thu hút sự chú ý ngoài mong đợi. Tới Thành Đô, cậu hãy mặc những thứ
quần áo ta đưa, chúng sẽ giúp cậu dễ dàng ẩn mình giữa những cư dân thung lũng.
Hãy bắt xe buýt về hướng núi Á Lạp.Ta không biết khuyên cậu gì thêm, một người
lạ không thể xâm nhập vào tu viện Garther, nhưng ai biết được, biết đâu vận may
sẽ mỉm cười với cậu.
Hãy cẩn trọng, cậu không chỉ có một mình. Và nhất là, nhớ đốt
mảnh giấy này đi.
Tôi
còn cách Thành Đô tám trăm cây số, phải mất chín giờ đường để tới được đó.
Lá thư
của sư trụ trì không cho tôi nhiều hy vọng, rất có thể nhà tu hành viết ra
những dòng này với mục đích duy nhất là tống khứ tôi đi thật xa, nhưng tôi
không tin ông ấy lại tàn nhẫn như vậy. Trên đường tới Thành Đô tôi sẽ còn đặt
ra câu hỏi ấy biết bao lần...
Phía
bên trái, dãy núi phủ cái bóng đáng sợ xuống thung lũng màu xám xịt bụi bặm.
Đường đi xuyên qua bình nguyên từ Đông sang Tây. Phía trước tôi là ống khói của
hai chiếc lò cao sừng sững giữa cảnh vật.
Lục
Chi trấn, những công trường lộ thiên, bầu trời u tối trên những thửa đất khai
thác mỏ, quang cảnh buồn mênh mang, phế tích của những nhà máy xưa kia giờ bị
bỏ hoang.
Trời
đổ mưa, mưa không ngớt và cần gạt khó khăn lắm mới gạt hết nước mưa đang chảy
đầm đìa trên kính xe, mặt đường trơn nhẫy. Khi tôi vượt một chiếc xe tải, những
người ngồi trong xe nhìn tôi với vẻ lạ lẫm. Hẳn là họ không nhìn thấy nhiều du
khách lai vãng trong vùng này.
Tôi đã
đi được hai trăm cây số, vẫn còn sáu trăm cây số đường nữa. Tôi muốn gọi cho
Walter, bảo hắn tới gặp tôi; nỗi cô đơn đè nặng lên tôi, tôi không chịu nổi nữa
rồi. Tôi đã đánh mất tính ích kỷ tuổi trẻ của mình trong dòng nước đục ngầu của
sông Hoàng Hà. Nhìn vào kính chiếu hậu, gương mặt tôi đã thay đổi. Walter sẽ
bảo rằng mặt tôi ra nông nỗi ấy vì mệt nhọc, nhưng tôi biết mình đã vượt qua
giới hạn, sẽ không còn đường thoái lui nữa. Tôi những muốn được quen biết Keira
sớm hơn, muốn không uổng phí những năm vừa qua để tin rằng hạnh phúc nằm chính
trong những nhiệm vụ bấy giờ tôi đang thực hiện. Hạnh phúc khiêm nhường hơn
thế, nó nằm trong cái khác.
Đi hết
bình nguyên, trước mặt tôi sừng sững hiện lên một dãy núi chắn ngang. Một tấm
biển bằng tiếng địa phương chỉ dẫn rằng Thành Đô còn cách sáu trăm sáu mươi cây
số nữa. Một đường hầm nối tiếp xa lộ xuyên qua núi đá, từ đó trở đi không còn
bắt được sóng truyền thanh nữa, nhưng có hề chi, những giai điệu pop châu Á này
tôi nghe chẳng lọt tai chút nào. Những cây cầu bắc qua vực sâu nối tiếp nhau
suốt hai trăm năm mươi cây số đường. Tôi sẽ dừng xe ở một trạm xăng tại Quang
Nghiên.
Cà phê
ở đó không quá tệ.
Một
hộp bánh quy đặt cạnh ghế lái, tôi lại lên đường.
Mỗi
lần tiến vào một thung sâu, tôi lại thấy những xóm thôn thưa thớt. Bấy giờ là
hơn tám giờ tối và tôi đã tới Miên Dương. Có thể thấy rất rõ vẻ hiện đại trong thành
phố khoa học và công nghệ cao này. Bên bờ sông mọc lên những tòa tháp cao ngất
bằng kính và thép. Màn đêm buông xuống và cơn mỏi mệt đè nặng lên tôi. Tôi phải
dừng lại để ngủ, để lấy lại sức. Tôi xem bản đồ; đến được Thành Đô rồi thì tới
tu viện Garther cũng mất vài tiếng đồng hồ trên xe buýt. Ngay cả với ý chí sắt
đá nhất, tôi cũng không thể tới đó nội trong đêm nay được.
Tôi
tìm thấy một khách sạn, để xe lại đó và cuốc bộ trên lối đi láng xi măng dọc
theo bờ sông. Mưa đã tạnh. Một vài nhà hàng phục vụ bữa tối trên sân hiên ẩm
ướt, sưởi bằng đèn đốt ga.
Đồ ăn
hơi nhiều mỡ so với khẩu vị của tôi. Phía xa, một chiếc máy bay đang cất cánh
trong thứ tiếng động inh tai; nó bay vút lên bầu trời phía trên thành phố và
nhằm thẳng hướng Nam. Có lẽ đó là chuyến bay cuối cùng trong đêm. Hành khách
ngồi đằng sau những ô cửa lấp lánh ánh đèn kia đang đi về đâu? Luân Đôn và
Hydra xa vời quá. Buồn khôn tả. Nếu như Keira còn sống thì tại sao lại bặt vô
âm tín như vậy? Tại sao cô ấy không cho ai biết tin tức gì? Cô ấy đã gặp phải
chuyện gì đủ để biện minh cho việc mất tích như vậy? Vị sư trụ trì nói đúng,
hẳn là tôi đã phát điên nên mới nuôi ảo tưởng như thế. Thiếu ngủ làm những ý
nghĩ đen tối xuất hiện trong tâm trí tôi và đêm đen đã hạ gục tôi. Hai bàn tay
tôi xâm xấp mồ hôi, cái lạnh luồn lách khắp cơ thể. Tôi rùng mình, tôi nóng,
tôi lạnh; cậu phục vụ bàn lại gần tôi và tôi đoán cậu ta đang hỏi tôi xem mọi
chuyện có ổn không. Tôi muốn trả lời cậu ta nhưng không thốt ra được lời nào.
Tôi tiếp tục dùng khăn ăn thấm mồ hôi trên gáy, lưng tôi đầm đìa mồ hôi và
giọng cậu bồi bàn như từ rất xa vẳng lại; ánh sáng trên sân hiên trở nên mờ ảo,
mọi thứ quay cuồng xung quanh tôi, tiếp đó là hư không.
Trăng
lặn, ngày dần tới, tôi nghe thấy những giọng nói, hai hay ba giọng nhỉ? Người
ta nói với tôi bằng thứ ngôn ngữ mà tôi không hiểu. Thứ gì đó man mát chạm vào
mặt tôi, tôi phải mở mắt thôi.
Những
đường nét của một bà lão. Bà vuốt má tôi, ra hiệu cho tôi biết cơn nguy kịch đã
qua. Bà tẩm ướt môi tôi rồi thì thầm vài câu, tôi đoán đó là những lời an ủi.
Tôi
cảm thấy nhoi nhói như kim châm, máu lại chảy rần rật trong huyết quản. Tôi
chóng mặt. Cơn mệt, một thứ bệnh ủ sẵn trong cơ thể hay thứ gì đó tôi không nên
ăn mới phải, do thể trạng còn yếu nên tôi nghĩ không ra. Người ta đặt tôi nằm
dài trên một chiếc trường kỷ giả da trong phòng sau của nhà hàng. Một ông lão
tới gặp bà lão đang chăm sóc tôi, hai người là vợ chồng. Ông lão cũng mỉm cười
với tôi, mặt ông còn nhiều nếp nhăn hơn vợ.
Tôi cố
gắng nói vài lời cảm ơn vợ chồng họ.
Ông
lão đưa một cái tách đến gần miệng tôi và ép tôi uống. Thứ đồ uống đắng ngắt,
nhưng y học Trung Hoa thường đem lại những hiệu quả không ngờ, vậy nên tôi cố
uống bằng hết.
Cặp vợ
chồng người Trung Quốc này rất giống cặp vợ chồng già tôi và Keira đã gặp trong
công viên Cảnh Sơn, như anh chị em sinh đôi vậy, và cảm nhận này khiến tôi yên
lòng.
Hai mí
mắt tôi khép lại, tôi cảm thấy giấc ngủ dần xâm chiếm.
Ngủ,
chờ cho lại sức, đó là chuyện tôi nên làm vào lúc này, vậy nên tôi chờ đợi.
[...]