Nửa
đêm, hướng về phía nhà ga Manhattan, một chuyến tàu chở tất cả các loại yêu ma và
linh hồn ác độc nhất trong lịch sử đang âm thầm lăn bánh. Chỉ vài phút nữa
thôi, cửa Hoàng tuyền sẽ mở ra, thu nhận chúng về lại địa ngục. Đúng trong thời
khắc ấy, tiếng chuông cảnh báo khẩn cấp vang lên, báo động một âm mưu hắc ám trên
con tàu.
Xác Ướp số 29 cùng lũ bộ hạ đã rải virus nổi loạn ra
khắp nơi, để kích động mọi thành viên của chuyến đi, cướp phá tàu và thoát khỏi
địa ngục. Nhận lệnh từ tổng hành dinh địa ngục, tiểu đội săn quỷ thành phố Manhattan lao đi, hòng chặn
đứng âm mưu đe dọa sự an nguy của thế giới. Khi tất cả thành viên chuyến tàu địa
ngục, những cái tên lừng lẫy kim cổ trong lịch sử phương Đông phương Tây: vua Mặt
trời Arthur, Bá tước ma cà rồng Dracula, Thương Ưởng… đều bị nhiễm virus, một
trận chiến vô cùng tàn khốc đã chuẩn bị diễn ra …
“Hồi hộp trong từng tình tiết, mỗi chương sách như một
cảnh phim kinh dị dồn dập xuất hiện, một câu chuyện mười phần sống động.”
- Tác giả lớn
của dòng văn huyền ảo Đài Loan Cửu Bát Đao và Tinh Tử cùng tiến cử.
*** Đôi nét về tác giả DIV
Tác giả DIV: sinh năm 1978,
ngôi Song Tử, ở một thị trấn biển tại Chương Hóa, Đài Loan. Hiện công tác tại một
viện nghiên cứu khoa học ở Đài Trung. Chuyên môn là khoa học tự nhiên đòi hỏi sự
chính xác nghiêm ngặt, nhưng tác phẩm viết ra lại là những câu chuyện huyền ảo
hoang đường giàu tính lãng mạn, anh coi đó là một cách cân bằng cho cuộc sống.
*** Trích Chuyến tàu địa ngục Thời
gian: 0 giờ 31 phút sáng.
Địa điểm: Ga tàu điện ngầm
Manhattan.
Reng...
Reng... Reng...
Đêm khuya, trong phòng quản
lý nhà ga tàu điện ngầm Manhattan tĩnh lặng, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Nhân viên trực ban đang nằm
ngủ, nghe thấy tiếng chuông điện thoại, bỗng choàng tỉnh giấc.
Dụi dụi đôi mắt còn ngái
ngủ, anh nhớn nhác nhìn quanh tìm cái điện thoại quấy rối giấc ngủ lúc nửa đêm.
Nhưng, khi vơ lấy cái ống
nghe màu xanh vẫn hay dùng ở trên bàn trong cơn vô thức, anh mới giật mình phát
hiện, tiếng chuông réo vang trong đêm khuya ấy không phải do chiếc điện thoại
này phát ra.
Nhân viên trực ban quay
người nhìn về phía phát ra âm thanh, gương mặt chợt biến sắc như vừa bị một gáo
nước lạnh giội xuống đầu.
Tiếng chuông the thé đinh
tai ấy đang phát ra từ chiếc “điện thoại màu đỏ” được chụp kín trong hộp thủy
tinh treo trên tường.
Chính chiếc điện thoại màu
đỏ này, trong đêm khuya, phát ra từng chuỗi âm thanh the thé khủng khiếp, liên
hồi.
Cặp môi của nhân viên trực
ban trắng nhợt, đôi chân đột nhiên run lên cầm cập.
Sao lại là cái điện thoại
này? Sao lại là cái điện thoại này? Lẽ nào... đã xảy ra chuyện gì rồi?
Bởi vì, chiếc điện thoại
màu đỏ sẫm từ trước tới nay chưa bao giờ đổ chuông này không phải được kết nối
với một chuyến tàu bình thường, mà là với chuyến tàu cuối cùng của cục đường
sắt, một chuyến tàu khuya không hiện diện trong thời gian biểu của ga tàu.
Mọi người gọi nó là “chuyến
tàu địa ngục”.
Không ai biết “điểm xuất
phát” và “điểm dừng chân” của chuyến tàu này ở đâu.
Nhân viên trực ban chỉ biết
rằng, cứ vào thời điểm này hằng đêm, đường ray phía ngoài phòng chờ tàu đều
phát ra tiếng động rầm rầm đinh tai nhức óc, đó là tiếng đoàn tàu nặng nề
nghiến trên đường ray, báo hiệu “chuyến tàu địa ngục” bí hiểm đã bắt đầu hành
trình.
Trong đêm khuya tĩnh lặng,
âm thanh phát ra từ chuyến tàu này nghe như tiếng gọi hồn vọng từ địa ngục xa
xôi khiến người nghe ớn lạnh, vì thế, mọi người đều gọi đó là “chuyến tàu địa
ngục”.
Điều duy nhất mà nhân viên
ga tàu điện ngầm biết được về chuyến tàu địa ngục này là, hành khách trên
chuyến tàu này không một ai là người.
Reng... reng... reng...
Vẫn là thứ âm thanh quấy
nhiễu khiến người ta tỉnh giấc giữa đêm, nhưng lần này, tiếng kêu đó phát ra từ
một tòa nhà cao tầng giữa trung tâm thành phố Manhattan, trong một căn phòng ấm
áp, dễ chịu.
Reng... reng... reng...
Tiếng chuông điện thoại
vang lên mỗi lúc một dồn dập, từ trong chăn, một cánh tay dài gầy nhẳng thò ra.
Cạch! Bàn tay vớ lấy điện
thoại.
Cộp! Xoẹt! Mang theo sự bực
bội vì bị quấy nhiễu lúc nửa đêm, cánh tay vùng vằng lôi cả chiếc điện thoại
vào trong chăn.
Sau đó, từ trong chăn phát
ra một giọng nói ngái ngủ: “Cái gì...”
“Việc khẩn, cấp độ A, số
hiệu 1010!” Tiếng trả lời khô khốc phát ra từ đầu dây bên kia.
“Độ A?” Tiếng nói cất lên
từ trong chăn đột nhiên cao vút. “1010 là... là... chuyến tàu địa ngục!”
“Lệnh từ tổng hành dinh địa
ngục, toàn bộ tiểu đội săn quỷ trước 0 giờ 40 phút phải tập trung đầy đủ tại ga
tàu điện ngầm Manhattan.”
“Tiểu đội săn quỷ, số 3
nhận lệnh.”
Phừng! Chiếc chăn bông dày
nặng bị hất tung, khuôn mặt một cô gái xinh đẹp với mái tóc vàng rối bù dần lộ
ra khi chiếc chăn từ từ rớt xuống.
Gương mặt thanh tú đang còn
ngái ngủ vẫn toát lên được vẻ gan dạ mạnh mẽ của người đẹp.
“Hay đây, chuyến tàu địa
ngục có vấn đề rồi!” Cô gái tóc vàng tức tốc vận lên mình bộ đồ đen, buộc vội
mớ tóc vàng thành đuôi ngựa, trong khi chỉnh trang lại quần áo, cô không quên
liếc nhìn vào gương, nở một nụ cười ngọt ngào, hai chiếc răng nanh lóng lánh
trong gương.
“Đây là việc khẩn cấp độ A,
lần này rắc rối rồi.”
Chỉnh trang quần áo xong,
cô rón rén đi sang phòng bên, từ từ đẩy cửa, bên trong có một cô bé chừng mười
tuổi đang say trong giấc nồng.
Cô gái tóc vàng ngắm nhìn
bé gái, miệng khẽ mỉm cười, cô cúi xuống, thơm nhẹ lên đôi má hồng hào bầu bĩnh
của bé.
“Cục cưng của mẹ, ngủ ngon
con nhé, mẹ đi làm đây!”
Cô bước khỏi phòng bé gái,
nhưng không ra phía cửa mà lại đi về phía ban công của phòng khách, xoẹt một
tiếng, cô mở toang cửa kính ngoài ban công.
Một cơn gió lạnh thấu tim
của màn đêm Manhattan táp thẳng vào mặt khiến cô tỉnh hẳn.
Ngắm nhìn hàng vạn ánh đèn
đường phía dưới lấp lánh như những viên đá quý, cô gái tóc vàng mỉm cười, dang
rộng hai tay và rướn mình ra xa, với một cú nhảy tuyệt đẹp từ tầng thứ hai mươi
của tòa nhà, gieo mình xuống phía dưới.
Trong đêm, mái tóc vàng của
cô tung bay trong gió, dáng vẻ cao sang, thanh nhã của cô trông hệt như một
tuyển thủ nhảy cầu Olympic, một cú nhảy thật hoàn hảo.
Chỉ thấy bóng cô mỗi lúc một
thấp hơn, trong nháy mắt, dưới hai cánh tay cô bung ra một đôi cánh lông vũ màu
đen.
Dưới ánh trăng của
Manhattan, cô gái tóc vàng dang rộng đôi cánh đón gió, thỏa sức bay lượn trong
không trung như một cánh dơi lộng lẫy thanh cao.
Tại
nhà ga Manhattan.
Lúc này, chuyến tàu địa
ngục vẫn chưa tới ga.
Thời gian tàu về ga chỉ còn
lại vẻn vẹn 15 phút.
Cô gái tóc vàng đáp xuống
đất, thu đôi cánh lại, vuốt mái tóc vàng hơi rối vì bị gió thổi tung, cô nhẹ
nhàng bước vào ga tàu điện ngầm, lúc này bên trong nhà ga đã có hai bóng người
đứng đó.
Hai bóng người này, một cao
một thấp, họ đều toát lên vẻ mạnh mẽ như cô gái tóc vàng.
“Số 3 có mặt.” Cô gái tóc
vàng nói với người có dáng cao hơn, không quên nhoẻn miệng cười.
Người này là một chàng trai
lưng đeo cây cung dài rất lớn, trông tràn đầy khí phách anh hùng, sống mũi cao,
đôi mắt sâu thẳm, và còn có cặp ria trên mép.
Trong vẻ điển trai của
chàng trai này vẫn hiện lên sự trưởng thành, chín chắn, đó là khí chất của một
nhà lãnh đạo trời sinh.
Cây cung dài sau lưng càng
tôn thêm khí phách phi phàm của anh. Cây cung nhìn có vẻ cũ kỹ như một món đồ
cổ, phía trên đầu cung khắc chi chít những văn tự cổ trông loằng ngoằng như
những con nòng nọc, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện ra, đó không phải là con chữ mà
là những câu thần chú hàng yêu cổ xưa.
“Chỉ còn 3 phút nữa.” Chàng
trai chau mày nói, “Sao số 4 và số 5 vẫn chưa tới? ”
Vừa nói dứt lời, phía ngoài
vọng tới những chuỗi âm thanh gầm rú ầm ĩ, một chiếc Halley phân khối lớn phóng
như bay tới cổng nhà ga, một người đàn ông vạm vỡ, toàn thân vận bộ đồ da màu
đen, trang phục theo phong cách rock, mắt đeo kính râm xuất hiện.
“Sếp J, số 4 có mặt.” Anh
chàng vạm vỡ hất mái tóc dài chấm ngang vai ra phía sau. Từ vẻ bề ngoài ngang
tàng đến các động tác nhanh gọn của anh ta đều toát lên vẻ hung hăng của một
con mãnh thú.
“Được.” J khẽ chau mày.
“Còn 1 phút nữa, hay là H đến muộn?”
“Tôi bảo rồi, giống người
da vàng không đúng giờ lắm đâu.” Người đàn ông thấp bé ban nãy đứng bên cạnh J
nói.
Người đàn ông này nhìn vừa
già vừa nhỏ bé, trông hết sức mờ nhạt, thân hình nhỏ thó của vị này so với
người đàn ông vạm vỡ kia đúng là khác nhau một trời một vực.
Nhưng, người đàn ông thấp
bé vừa nói dứt lời, có tiếng nói từ phía sau ông ta vọng tới.
“Kỵ sĩ U hồn, xin lỗi đã
làm ông thất vọng, thực ra tôi đã đến từ lâu rồi.”
Lời nói vừa dứt, từ phía
sau một cây cột trong nhà ga, một chàng trai trẻ dần dần lộ diện.
Chàng trai trẻ này dáng
người tầm thước, có mái tóc đen tuyền và nước da vàng, hai hàm răng sáng bóng,
quả đúng là anh ta mang trong mình dòng máu điển hình của người phương Đông.
Thấy chàng trai trẻ xuất
hiện, J khẽ gật đầu.
Cánh tay phải của J khẽ hất
lên, mấy tờ tài liệu bay vào tay từng người một.
“Tình hình rất tồi tệ.” J
lạnh lùng nói.
“Tồi tệ đến mức nào?”
“Chúng tôi nhận được tin,
chuyến tàu địa ngục có khả năng bị uy hiếp.”
Chuyến tàu địa ngục, phương
tiện giao thông kết nối thế giới thần linh với thế giới con người, có nhiệm vụ
chuyên chở những vong hồn và yêu ma tới nơi chúng cần tới, đó chính là địa
ngục.
Đoàn tàu, nếu không tính
đầu tàu, cả thảy có mười ba toa, trên tàu có một trưởng tàu chịu trách nhiệm về
sự an toàn của hành khách, và... đối phó với những hành khách gây rối.
Vào thời điểm 0 giờ 40 phút
sáng, bánh xe của chuyến tàu địa ngục phát ra những âm thanh inh ỏi chói tai,
với vận tốc 200 km/giờ, đoàn tàu phóng như điên trên đường ray.
Trong tất cả mười ba toa
tàu đó, có toa tĩnh lặng như tờ, có toa lại vô cùng náo nhiệt.
Trưởng chuyến tàu địa ngục
vận bộ trang phục trưởng tàu màu xanh da trời rất phẳng phiu, mũ đội sụp xuống
mặt, mở toang cửa và bước vào toa số 1.
Cửa vừa mở, đón chào trưởng
tàu là những tràng vỗ tay hoan hô rầm rĩ. Toa số 1 này hiện vô cùng náo nhiệt,
một tên hề mặc áo phao đang tung hứng các quả cầu da bảy màu, năm quả cầu da
trên tay hắn bay lượn trong không trung, những động tác làm trò phụ họa của hắn
khiến hành khách xung quanh cười nghiêng ngả.
Trưởng tàu khẽ hắng giọng
một tiếng, rồi chộp ngay lấy quả cầu da trên tay tên hề, nói: “Kiểm tra vé!”
Thấy quả cầu da trên tay
tên hề bị trưởng tàu cướp đi, đám hành khách đang vỗ tay cười vang xung quanh
thoáng chốc lộ rõ vẻ kinh hãi rồi nhìn trân trối vào trưởng tàu và tên hề, như
thể sắp có chuyện gì đó khủng khiếp xảy ra!
Tên hề trừng mắt nhìn
trưởng tàu, cười hê hê lạnh lùng, tiếng cười the thé thâm độc. “Dám cướp cầu
của ta, ngươi biết ta là ai không?”
Trưởng tàu không nói gì,
chỉ dùng ngón tay khẽ đẩy mũ lên cao, phía dưới vành mũ không ngờ lại là một
khuôn mặt chó sói hung dữ đen sạm.
Đôi mắt trưởng tàu ánh lên
vẻ dữ tợn, ông nhếch mép nhe nanh, để lộ hai hàm răng sắc nhọn: “Đương nhiên ta
biết ngươi là ai, ngươi là ‘Thằng hề hiểm ác’ vô dụng chết tiệt, thế ngươi biết
ta là ai không?”
Nhìn thấy gương mặt chó sói
ấy, tên hề khựng lại. Khuôn mặt trát đầy phấn sáp vẽ kiểu hơn hớn đang cười của
hắn từ từ xịu xuống, biến thành một gương mặt ỉu xìu.
“Vâng! Sếp Anubis, trên
chuyến tàu này sếp to nhất rồi ạ!”
Trưởng tàu lạnh lùng hắng
giọng, lại kéo sụp mũ xuống. “Kiểm tra vé.”
“Vâng, vâng, vâng...” Tên
hề khom lưng, không ngừng cúi lạy, vô cùng cung kính.
Soát xong vé, nhìn bóng
trưởng tàu rời khỏi toa tàu số 1, tên hề quay đầu lại bực bội nói với những
người đang xem: “Cười đi, xem tao biểu diễn sao không cười?”
Hành khách nhớn nhác nhìn
nhau, lộ rõ tâm trạng vừa bất lực vừa sợ sệt, đành tiếp tục giả vờ cười.
Đó là những nụ cười vô cùng
gượng gạo, và vô cùng sợ hãi.
[...] * Phần trích đoạn này được lấy từ bản thảo đã qua biên tập lần thứ nhất, có thể khác so với sách được phát hành. |