Khi
anh bạn đồng nghiệp Angus - kẻ lập dị của khoa luật - thuyết phục Nat cùng đến
dạy trong lớp học pháp lý tại một nhà tù địa phương, thế giới dù không thực sự
hoàn hảo nhưng rất yên bình của cô bỗng chốc đảo lộn.
Hoảng
loạn giữa một cuộc bạo động dữ dội trong tù, chứng kiến tận mắt hai cái chết, đột
nhiên thấy mình là nghi can trong một vụ sát hại dã man, cuộc sống tình cảm bấp
bênh, sự nghiệp lâm nguy và mạng sống treo đầu chỉ mành, cô giáo sư luật vốn
ngây thơ rụt rè, cô con gái cưng của gia đình, giờ đây buộc phải tự giải cứu bản
thân bằng cách giải mã câu đố đằng sau lời trăng trối của viên gác ngục đã tử nạn:
“Nói với vợ tôi, nó ở dưới sàn.”
Tiết
tấu nhanh, nhân vật thú vị, chuyện gia đình, chuyện tình tay ba, bí ẩn lịch sử,
những màn rượt bắt bằng xe hơi, những vụ nổ, luật pháp và công bằng - mỗi thứ một
chút, làm nên một tác phẩm đầy ắp thông tin và cuốn hút từ đầu đến cuối. Lisa
Scottoline xứng đáng là một trong những cây bút viết về tội ác có phong cách nhất
theo lời ca ngợi của New York Times.
***
Đôi
nét về tác giả Lisa Scottoline 
Lisa Scottoline (1955)
là một tác giả trinh thám pháp lý và là một cựu luật sư bào chữa người Mỹ. Bà
đã giành giải Edgar Award (1995), giải thưởng danh giá nhất cho tiểu thuyết
trinh thám, các quyển sách của bà đều được New
York Times xếp vào hàng best-seller và được xuất bản trên hai mươi thứ tiếng.
Bà tốt nghiệp Đại học Pennsylvania chuyên ngành tiếng Anh và lấy bằng tiến sĩ
luật tại trường luật Đại học Pennsylvania năm 1981. Bà định cư suốt đời tại
vùng Philadelphia, rất nhiều tiểu thuyết của bà lấy nơi này làm bối cảnh.
***
Lời khen tặng dành cho Cô gái của bố
“Cuốn
trinh thám mới toanh hồi hộp đến ngạt thở của Scottoline.”
– Publishers Weekly
“Nếu bạn không thích một câu chuyện trinh thám
hồi hộp pha lẫn tri thức và vô số thứ khác nữa để tạo nên một tác phẩm xuất sắc,
đừng mất công sờ đến Cô gái của bố.
Văn phong của cuốn sách này vừa giản dị vừa thú vị.”
– Amazon.com
***
Trích Cô gái của bố
[...] Sau
khi vào trong nhà giam, Nat và Angus xuất trình chứng minh thư, để áo khoác lại
trong tủ khóa, và được dẫn qua ba lần cửa song sắt cài khóa, gọi là lỗ an ninh.
Cửa song sắt bọc kính chống đạn, cũng sơn màu đỏ anh đào như ở lối vào. Họ làm
thủ tục nhập trại tại trung tâm chỉ huy và cả hai được lọc qua máy quét kim loại
rồi bước qua cửa một chiều đến một loạt lần cửa khóa kín khác, một nữ C.O. mở
khóa và chào đón Angus với nụ cười điệu đà láu lỉnh.
“Này
Holt. Bộ đồ đẹp đấy.” Viên C.O. này là người Mỹ da đen, có đôi mắt nâu to, và
trong bộ đồng phục màu xanh biển đậm trông cô thật thon thả khỏe mạnh. Một lọn
tóc đen cong xoắn như một lưỡi câu bóng loáng xõa trước hai tai. “Tin mới đây.
Jerry Garcia chết rồi.”
“Tin
đó chẳng bao giờ cũ cả.” Angus ngoác miệng cười. “Tanisa Shields, đây là đồng
nghiệp của tôi, Natalie Greco.”
“Xin
chào.” Tanisa bắt tay Nat, nhưng mắt cô không rời khỏi Angus. “Học tập đi,
Holt. Cô này biết cách ăn mặc đấy.”
“Nhưng
tôi đang mặc cái áo len may mắn của tôi mà,” Angus nói, và Tanisa khịt mũi.
“Phải
rồi. May là tôi chưa đốt rụi nó đấy.”
Nat
vui vẻ đứng ngoài cuộc tranh luận. Sáng nay cô đã thay quần áo đến năm lần, cô
liên tục thay đổi từ trang phục của mấy bà xơ sang quần áo lùng thùng như lều cắm
trại rồi đến kiểu như cái chăn bông. Rốt cuộc cô chọn bộ vét quần vải tuýt màu
nâu, áo sơ mi cắt may màu trắng, và một chiếc khăn quàng hiệu Hèrmes màu nhàn
nhạt của mấy bà già. Hank hẳn sẽ không đồng ý cho cô ăn mặc như thế, nhưng anh
đã đi làm từ sớm và không hề có cơ hội nhìn thấy, hay là nghe được hôm nay cô sẽ
đến trại giam. Nếu không, chắc chắn anh sẽ không đồng ý.
“Anh
cũng phải cạo cái bộ râu ấy đi,” Tanisa làu bàu. “Nhìn như là đang đeo một con
chó quỷ sứ dưới cằm vậy.” Cô ta sập cánh cửa song sắt sau lưng họ đánh sầm, rồi
khóa cửa lại bằng chiếc chìa khóa cỡ bự, thô thiển.
“Tôi
thích phụ nữ mặc đồng phục,” Angus nói, nhưng Nat chẳng cười.
Mình
bị khóa trong này rồi.
Tansia
quay đi trên đôi gót cao su của đôi giày đồng phục, dẫn họ vào một lối hành
lang có vẻ như chạy dọc suốt chiều dài tòa nhà, có lẽ đây là phần thân chữ T. Một
anh C.O. da đen đứng tựa lưng vào tường, và gật đầu ra hiệu chào Angus. Nửa dưới
của bức tường là những khối bê tông sơn màu xanh bạc hà, và nửa trên là kính chống
đạn, cho phép nhìn thấu bên trong những căn phòng xếp dọc theo hành lang. Nền
nhà bê tông bóng ánh lên vẻ ảm đạm, và không khí vừa khô lại vừa nóng do được
sưởi ấm quá mức.
“Dừng
lại đây.” Tanisa gồng tay lên, giữ họ lại, và Nat tự thấy mình căng thẳng. Bất
thình lình, một dãy bóng đèn đỏ lồi ra khỏi trần nhà đồng loạt nhấp nháy.
“Chuyện
gì xảy ra thế?” cô hỏi, và Angus quay lại.
“Cuối
hành lang này là khu tổ kén, và hễ khi nào những C.O. di chuyển tù nhân qua
hành lang, thì đèn đỏ sẽ bật lên. Chờ chút.”
“Được
thôi.” Nat đưa mắt nhìn nam C.O., anh này nháy mắt trấn an cô. Phút tiếp theo,
những tù nhân mặc áo thun trắng và quần xanh thụng lê bước thành một nhóm từ một
bên hành lang sang bên kia, cười cười nói nói. Mặc dù bọn họ đứng ở xa, vài người
trong đám nhìn thấy Angus bèn vẫy tay chào anh, và anh vẫy tay chào lại.
“Tụi
nhóc của tôi đây,” anh nhẹ nhàng nói.
Tanisa
chậc lưỡi. “Thế thì anh phải có một gia đình mới đi thôi.”
Angus
bảo với Nat, “Chỉ có trong phim tù nhân mới ăn uống hay tập thể thao chung. Những
tù nhân sống, ăn và tập thể dục đều trong tổ kén, đấy là cách trại cải huấn gọi
những xà lim. Đó là lý do vì sao người ta tu sửa lại cơ sở này, để xây thêm những
tổ kén mới.”
Nat
gật đầu. Những tù nhân tiếp tục băng qua hành lang, đèn đỏ báo động vẫn nhấp
nháy.
Angus
nói tiếp, “Di chuyển giữa các tổ kén được giữ ở mức khả dĩ tối thiểu và những
thành viên băng nhóm chia đều vào các tổ kén. Ở đây đa phần là các băng nhóm
Hispanic, rồi mới đến
nhóm da trắng và Mỹ gốc Phi.”
“Tôi
không biết là có nhiều người Hispanic ở hạt Chester cơ đấy.” Nat luôn nghĩ ở
đây chỉ toàn là người da trắng, nhưng cô phát hiện ra mình đã nhầm khi nhìn thấy
dòng tù nhân đang di chuyển kia.
“Họ
từ Mexico lên đây để làm việc trong những nông trại trồng nấm và nông trường
nuôi ngựa. Một vài tên là thành viên băng đảng xã hội đen. Đó là khu Đông Los
Angeles, đến hạt Chester.” Angus vỗ nhẹ vai cô. “Đừng lo. Mấy băng nhóm đó ở
trong RHU, là khu cải tạo phía cuối hành lang kia, cách xa lớp học của chúng
ta.”
Tốt.
“Kia
là phòng xử lý hành chính, nơi quản lý việc tiếp nhận và giấy tờ hành chính của
tù nhân.” Angus chỉ sang phía bên trái, gần nơi họ đứng. “Đây là lớp học của
mình, sát cạnh là bệnh xá, và sau mấy cái tổ kén kia nữa, tạm thời biến thành
khu vực bệnh xá. Họ thiếu vài giường bệnh.”
“Cái
này sẽ được đưa vào bài kiểm tra hả?” Tanisa hỏi, và Angus mỉm cười.
“Mà
này, con trai cô sao rồi?”
“Khỏe
hơn rồi, cảm ơn.” Tanisa quay sang chỗ khác, hạ tay xuống khi dòng tù nhân dừng
lại và những cánh cửa song sắt được khóa lại sau lưng họ. Mấy bóng đèn đỏ nhấp
nháy tắt. “OK, tới giờ hành động.”
“Natalie
à, lối này này,” Angus nói, và họ bước thêm vài bước vào một căn phòng trống
bên ngoài hành lang, nửa tường dưới bằng bê tông khối sơn trắng và nửa trên là
kính chống đạn. Những ghế tựa bằng nhựa trắng xếp rải rác quanh chiếc bàn ép mi
ca trắng, trên tường treo một chiếc bảng mi ca trắng lớn. Trên bảng, chữ HÀNH ĐỘNG
được viết nguệch ngoạc bằng bút mực đen, kèm theo là một mũi tên chỉ sang chữ HẬU
QUẢ. Có vẻ quá mức giáo điều đến nỗi nếu Nat không tận mắt nhìn thấy thì cô sẽ
chẳng bao giờ tin được.
“Tôi
sẽ đi tập trung bọn họ,” Tanisa quay đi, để cửa mở toang. “Sẽ quay lại ngay.”
“Ít
ra, hệ thống sưởi cũng tốt,” Nat nói sau khi cô ta đi khỏi, cho có chuyện.
Không khí trong phòng nóng hơn ngoài hành lang, làm bốc lên mùi thuốc khử trùng
của tòa nhà và mùi cơ thể. Cô hiểu vì sao những tù nhân chỉ mặc áo thun và ngay
lập tức cô hối hận vì mình đã mặc bộ vét bằng len này. Vải tuýt siêu nóng.
“Do
cái vụ xây cất ấy. Xin lỗi chút nhé.” Angus lột áo len của mình ra, giằng khỏi
đầu cho đến khi đuôi tóc của anh bung ra. Anh liệng chiếc áo lên bàn, trong lộn
ra ngoài. “Một phần tòa nhà bị mở ra, khí lạnh tràn khắp, thế cho nên máy điều
nhiệt được mở bù vào. Suốt mùa đông như vậy.”
“Tanisa
sẽ đứng gác trong giờ học, phải không?” Nat hỏi, kiểm tra lần nữa cho chắc,
nhưng lúc đó tù nhân bắt đầu đi qua cửa vào lớp, khoảng mười lăm người đàn ông
mặc áo thun và quần vải đồng phục xanh, kèm với tùm lum kiểu giày vải thể thao.
Đủ kiểu, đủ màu sắc và hình dáng; tù nhân có ria mép, mang kính nhựa, cổ xăm trổ,
đeo một hai sợi dây chuyền vàng, nhưng cả đám bọn họ ngang ngang tuổi nhau, khoảng
ngoài ba mươi.
“Chào
buổi sáng, các quý ông,” Angus mỉm cười nói, bước đến đầu bàn. “Các anh thế nào
rồi?”
“Khỏe,”
một tù nhân người ốm ốm trả lời, chiếm lấy chiếc ghế đầu tiên. Những tù nhân
khác trả lời “tốt” và “gặp anh tốt quá” với giọng rõ là thân thiện khi họ đi
vòng qua bàn và ngồi xuống.
“Chào
tất cả mọi người,” Tanisa nói, rồi bỏ đi, và chẳng có viên C.O. nào khác tới
thay phiên cho cô ta, đến lúc này thì Nat có được câu trả lời cho mình.
Ghê! Không
có ai gác cho Nat và Angus, và tù nhân không bị còng tay. Một lần nữa, nếu
không trải qua cảnh này, cô sẽ không tin nổi mọi việc lại diễn ra như vậy.
Angus xắn tay áo sơ mi lên, và Nat ôm khư khư xấp tài liệu trước ngực, người vã
mồ hôi qua hai lớp quần áo và một lần tấm chắn trấn an. Cô tránh không nhìn vào
mắt tù nhân, mấy người này cũng có vẻ tránh không nhìn cô, họ cúi đầu và cung
cách phủ phục, giống như một lớp học đã không đọc tài liệu vậy. Chưa từng đọc
bao giờ, trong suốt cả đời bọn họ.
Angus
xoa xoa tay. “Thưa mọi người, hôm nay tôi mang đến đây một chút khác biệt, bởi
vì đến thời điểm này, các anh dứt khoát cần phải tạm ngưng nghe giảng về quyền
lựa chọn của cá nhân.”
Cả
bọn chậc lưỡi, và Nat thu hết can đảm để bắt đầu.
“Đây
là giáo sư Natalie Greco, và cô ấy giảng dạy bộ môn có tên gọi là Lịch sử Công
lý, nói về luật pháp và bình đẳng. Đấy là điều mà các anh đều có chút quan điểm
đúng không?”
“Mẹ
kiếp, đúng vậy!” một tù nhân đậm người la lên, và cả bọn cùng cười.
“Tốt.
Bây giờ, trước khi chúng ta bắt đầu, tôi thấy có hai bạn mới trong nhóm.” Angus
khoát tay về phía cuối bàn, nơi hai tù nhân ngồi, một tên to con lực lưỡng hình
xăm đầy mình, tên còn lại nhỏ con hơn đeo một chiếc kính cận dán băng dính.
“Xin lỗi nhé, tôi có biết hai anh không nhỉ?”
“Kyle
Buford,” tên tù nhân lực lưỡng trả lời. Những hình xăm thô tục màu xanh phủ đầy
hai bắp tay to tướng.
“Pat
Donnell,” tên đeo kính gãy trả lời, và Angus thoáng cau mày.
“Ai
cho hai anh vào lớp này thế? Tôi không nhớ là đã đọc qua hồ sơ của các anh.”
“Chả
biết,” Buford trả lời, và Donnell gục gặc. “Người ta bảo bọn tôi đến bắt đầu lớp
hôm nay. Tôi đoán chắc bọn tôi là người trong danh sách kế tiếp.”
“Tôi
sẽ xem lại nhé, chào mừng đến với lớp học. Mọi người, vui lòng từng người hãy
nói cho giáo sư Greco biết tên của các anh nhé. Chúng ta chơi trò giống như
trong trại hè ấy, chỉ có điều bây giờ không phải mùa hè và thật rõ là ở đây
không phải khu trại.”
Cả
đám tù lại cười và từng người một tự giới thiệu với Nat khiến cô có cảm giác thả
lỏng hơn một chút. Tên tuổi, giọng nói và nụ cười của họ đưa họ từ những tù
nhân vô danh thành con người, và họ bắt đầu ngẩng đầu lên. Diện mạo của họ đồng
loạt thay đổi, mắt sáng lên và cằm nghểnh cao, và họ xoay người trên ghế tì về
phía trước, như thể họ đã lấy lại được danh tính của mình. Cô nhớ lời Angus nói
rằng anh đối xử với tù nhân như với những con người, và cô có thể thấy hiệu quả
của điều ấy.
“Suýt
nữa tôi quên, trước khi chúng ta bắt đầu, còn mấy việc cũ. Còn nhớ tuần trước chúng ta nói về vấn đề nhiễm trùng staph chứ?” Angus dừng lời, và những cái đầu gục gặc. “Tôi đã viết thư cho tổng quản
giáo, và ông ta nói sẽ không chuyển tù nhân đi nơi
khác vì MRSA.”
“Coi
nào, ông anh!” một tù nhân cáu kỉnh nói, và những tù nhân khác bắt đầu càu
nhàu. Một người kêu lên, “Người ta có thể chết vì cái thứ c... ấy
đấy!”
“Xin
lỗi nhé, nhưng đấy là điều tốt nhất mà tôi có thể làm được.” Trong chiếc áo sơ
mi thùng thình Angus đưa một bàn tay lên thị uy, phần cùi chỏ tay áo lùng bùng
sờn mỏng thành một màu xanh nhẹ bàng bạc. “MRSA là một bệnh khuẩn viêm nhiễm
thường thấy trong các nhà tù. Và phải nói thêm là trong các bệnh viện hay trường
học cũng thế. Người ta không có ý định chuyển mông các anh ra khỏi nơi này đâu.
Trong hạt này thì đây là nhà giam mới nhất đấy. Chẳng có nhà giam nào sạch bằng
nơi này đâu.”
“Đó
là nhờ họ bắt tôi lau chùi nhà giam này ấy mà,” một tù nhân trẻ tuổi hơn
kêu lên, một dây thánh giá bằng vàng vòng quanh cổ hắn. Mọi người bật cười, cả
Nat cũng thế.
Angus
nói tiếp, “Hạt Allegheny có hai người chết, và tốt hơn mấy anh nên tránh xa chỗ
đó. Rửa tay càng nhiều càng tốt. Sĩ quan cai ngục đã đồng ý hễ ai bị đứt tay
thì sẽ được cấp thẻ vào trạm xá ngay. Chỉ cần báo cho mấy viên C.O. biết thôi.”
“Bọn
này mắc nợ anh chừng nào ấy nhỉ, hả anh phát ngôn?” tên tù nhân đeo thánh giá hỏi,
và mọi người cười lớn.
“Chẳng
nợ gì hết, và làm ơn, đừng có bắt tay tôi.” Angus nhét tay vào túi quần, và mọi
người lại cười, cả tên tù nhân ốm nhom ngồi ở trước, đang dè dặt giơ tay lên.
“Tôi
hỏi anh một câu được không, hả Angus?”
“Được
chứ, gì thế?”
“Damian
hôm nay không đến à?” Tù nhân này ốm đến nỗi xương ức của hắn lộ ra dưới cổ áo
lót chữ V. “Tôi đã viết ra mấy dữ liệu cho đơn xin ân xá của tôi. Anh ta bảo
anh ta cần nó.”
“Không,
tôi rất tiếc, Damian bị ốm. Cứ đưa cho tôi và tôi cam đoan sẽ đưa lại cho anh
ta.” Angus nhặt cái bìa tài liệu màu nâu mà hắn đẩy qua bàn, mở ra, đọc lướt
qua mấy tờ giấy đánh máy bằng font chữ Courier kiểu cũ. “Coi có vẻ được đấy,
Jim à. Làm tốt lắm. Anh có luật sư biện hộ công trong phiên xét xử mà, phải
không?”
“Nó
có luật sư biện hộ cu thì có!” Buford, tên tù nhân mang hình xăm, cắt
ngang.
Ọe.
Nat cứng người.
Angus
nhìn lên nhíu mày hung dữ. “Chừng đó đủ rồi đấy, Kyle. Hôm nay chúng ta có
khách mời.”
“Đùa
tí mà ông anh.” Buford nhìn quanh, cặp mắt xanh hơi đỏ của hắn nhìn qua mấy bạn
tù tìm đồng minh.
“Trong
này chúng tôi không thích mấy câu đùa kiểu đó,” Angus nạt lại. “Anh là người mới,
nhưng anh biết rõ hơn. Những gì anh không được nói trước mặt C.O. thì anh cũng
không được nói ở đây. Vui lòng xin lỗi khách mời của chúng ta đi.”
“Thôi
được rồi,” Nat xen vào vì muốn chấm dứt chuyện này tại đây. “Ổn thôi mà.”
“Sẵn
sàng để bắt đầu chứ nhỉ?”
Không
hề.
“Dĩ nhiên.” Nat bước lên trước khi Angus tránh qua một bên, đặt cặp tài liệu của
mình lên bàn nhưng không cảm thấy đủ can đảm để lấy những bản ghi chú bài giảng
ra. Cô có thể giảng nằm lòng, mặc dù cặp mắt của Buford nhìn chòng chọc xuyên
vào lớp đồ lót của cô làm cô khó mà tập trung được.
“Vâng,”
Nat bắt đầu. “Cảm ơn vì hôm nay đã mời tôi đến đây. Trước khi bắt đầu, cho phép
tôi hỏi các anh một câu. Có ai đọc qua vở Người lái buôn thành Venice
chưa?”
Vẻ
mặt mấy tên tù đồng loạt chùng xuống, lẽ ra cô phải trông đợi trước điều này.
Phía cuối bàn, Buford tặc lưỡi và lắc đầu. Angus khoanh tay trừng mắt nhìn hắn.
Một
tù nhân giơ tay lên. “Tôi nghĩ hồi trung học chúng tôi có đọc qua. Là kịch
Shakespeare, phải không?”
“Vâng.”
Nat mỉm cười, rồi lóe lên một ý nghĩ hay ho hơn. “Để tôi hỏi các anh câu khác.
Trong số các anh có ai biết một kẻ cho vay nặng lãi là gì không?”
“Ý
cô là một tên béo nặng ký ấy hả?” tên tù nhân đậm người hỏi.
“Như
là một thằng cha cho mình vay tiền chứ gì?” một tên khác hùa theo, và mọi cánh
tay phóng lên quanh bàn, gương mặt một số tù nhanh chóng sinh động trở lại. Bọn
họ muốn học, cô chỉ cần phải tìm ra cách nào đó để tiếp cận được họ
thôi.
Buford
giơ cánh tay xăm trổ lên. “Tôi nóng lên vì cô giáo đây,” hắn nói, rồi phá lên
cười.
“Đủ
rồi đấy!” Angus bước tới, vẻ mặt anh dữ tợn. “Anh phải đi ra khỏi đây ngay, và
tôi đảm bảo là ...”
Đột
nhiên tiếng còi hụ báo động ở bên ngoài hú lên thành tràng inh ỏi rách cả tai.
Âm thanh làm Nat nhảy dựng. Angus xoay người nhìn ra cửa. Những người ngồi
quanh bàn trợn mắt. Các tù nhân bắt đầu nhảy ra khỏi ghế, xô đẩy nhau và la
lên, “Lệnh phong tỏa!” “Đi, đi, đi!” “Là chuông báo hiệu phong tỏa. Chúng tôi
phải đi thôi!” Đám tù nhân nhảy bổ về phía cửa, ngay ngưỡng cửa đám người nghẽn
lại.
Hệ
thống thông báo bật lên âm thanh: “Chúng ta đang phong tỏa! Nhắc lại, phong tỏa!
Mọi tù nhân trở về tổ kén của mình không chậm trễ, mọi tù nhân về ngay tổ kén của
mình!” Viên nam C.O. nãy giờ đang đứng bên ngoài phòng học dợm bước xuống lối
đi.
“Chuyện
gì đang xảy ra thế?” Nat gào lên, bắt đầu trở nên hoảng loạn.
“Ở
đây với tôi!” Angus chộp lấy tay cô, kéo giật cô lại vừa khi đám tù nhân vây
quanh bàn, lao về phía cửa.
“Đi
nào, cô nương!” họ la lên. “Đi, đi, đi!” “Phải ra khỏi đây thôi!” “Nhấc đít
đi!”
Đột
nhiên Nat thấy như mình bị một chiếc xe tải tông phải. Là Kyle Buford, đổ nhào
lên người cô. Cú va chạm ném cô văng ngược ra sau, làm cô hụt hết cả hơi. Cô cố
gắng né khỏi hắn, nhưng hắn chặn ngay trước mặt cô, đứng sát đến nỗi cô có thể
ngửi thấy hơi thở của hắn. Rồi cô nhận ra không phải Buford đang cố gắng chạy
ra cửa, mà là chạy lại bắt lấy cô.
Nat
thét lên khi Buford vòng tay quanh người cô, siết chặt và tấn công cô. Cô bị
ngã ra sau và đầu lẫn xương cụt của cô đập vào tường bê tông. Cơn đau quặn
xuyên qua đầu và lưng, trong khoảnh khắc làm cô bất động. Buford trèo lên mình
cô. Nước mắt vì hoảng sợ giàn giụa trong mắt cô. Cô không thể thở được. Cơ thể
hắn nặng như chì. Cô chẳng thể tin được chuyện này lại xảy ra. Mọi thứ hỗn loạn.
Mọi việc diễn ra quá nhanh không thể nào nhận thức kịp.
Angus
túm lấy vai Buford, nhưng tên tù nhân xoay người lại thúc một cú chỏ ác nghiệt
ngay miệng anh, làm anh loạng choạng thối lui. Nat tung nắm đấm. Buford túm lấy
tóc cô và nện đầu cô vào tường bê tông. Đầu cô bùng lên đau đớn. Hai tay cô
thôi không đánh đấm nữa mà rơi thõng xuống sàn nhà. Buford đè lên mình cô, cố
hôn cô, lưỡi của hắn xọc vào miệng cô.
Không,
xin đừng.
Nat
giãy giụa nhưng đầu óc không thể tỉnh táo được. Tiếng còi hụ nghe xa xăm. Tiếng
loa phóng thanh inh ỏi như vọng lại từ một nơi và thời khắc khác. Angus lại túm
lấy Buford, nhưng tên tù nhân lại lao mình nằm đè lên Nat, như một con chó điên
choàng lấy cô, cào xé áo cô.
Chúa
ôi! Đừng!
Buford
xé tới áo ngực của cô và vồ lấy vú cô. Cô đập vào hắn nhưng sức lực yếu đi. Sấm
rền trong đầu cô. Cô không thể tỉnh táo. Cô không thể ngăn chặn được hắn. Căn
phòng trở nên tối sầm.
“THẢ
CÔ ẤY RA!” Angus gào lên, và âm thanh đe dọa kinh khiếp từ giọng anh kéo Nat khỏi
bờ vực. Mắt cô vùng mở. Angus tóm lấy cổ Buford và gầm lên như một con thú điên
loạn khi tay anh vòng quanh cái cổ đầy hình xăm ấy mà siết, làm cho hắn sặc sụa
nghẹt thở. Nat đấm đá, vùng vẫy qua lại, cố gắng thoát ra.
“Đồ
chó cái!” Buford la lên, nhỏ dãi nóng hổi lên mặt cô.
“Bỏ
tôi ra!” Nat hét lên trong giận dữ, rồi với tay đập mạnh lên cái má râu ria
không cạo của hắn. Hắn tru lên ngả đầu ra sau, và Angus nhảy vào đấm đá hắn túi
bụi. Nat thấy siết tay của hắn lơi ra, thế là với một sức lực phi thường, cô đẩy
được hắn ra khi Angus bên trên đang kéo giật hắn. Cô trườn lui như con cua khi
Buford quay lưng lại để đấm Angus, nhưng Angus nhanh tay tung cú đấm trước, vào
ngay thái dương tên tù.
“Natalie!
Chạy đi!” Angus thét lên. Chỉ nửa giây sau đó, Buford hồi phục lại và đấm
vào cổ anh. Cô kinh hoàng nhìn thấy hai mắt Angus lồi ra và gương mặt anh méo
mó vì đau đớn. Hai tay anh vụt ôm cổ, và anh lảo đảo bước lui. “ĐI ĐI!” anh cố
gắng la lên.
Nat
lồm cồm bò dậy khi Angus máu me đầy mình chộp lấy chiếc ghế nhựa ném vào
Buford, nhưng đến lúc đó thì cô đã chạy bổ ra khỏi lớp học. Cô phóng người theo
hành lang. Cả nhà tù đã lâm vào cảnh chiến trận. Còi hụ inh tai. Loa phát thanh
ông ổng. Cô ngửi thấy mùi khói. Thình lình một đội SWAT mặc áo khoác chống đạn
đội kính che toàn mặt màu đen đổ vào khu hành lang, sầm sập chạy thành hàng về
phía RHU.
“Cứu
với!” Nat tóm lấy tay áo của một viên SWAT đang chạy, nhưng anh ta vẫn chạy tiếp.
“Tôi
phải đi!” anh ta ngoái cổ lại gào. Tiếng kêu vang la hét vọng lên từ phía cuối
hành lang. Hẳn có một cuộc bạo động nổ ra trong RHU. Tự mình lo cho mình thôi.
Nat chạy ra cửa phía lối vào và kéo giật song sắt. Nó không lay chuyển, nó đã bị
khóa lại.
Không!
Cô nện vào tấm kính chống đạn của trung tâm chỉ huy. Chẳng có ai trong đó. Cô
không thể ra ngoài. Cô phải tìm ai đó giúp. Cô cầu cho Angus có thể cầm cự được.
Tìm trợ giúp ở chỗ quái nào chứ? Cô không biết địa bàn trong nhà tù. Cô quay
mòng mòng man dại và thét gào vì quang cảnh trước mắt. Một viên C.O. và một tù
nhân đang ẩu đả trong một căn phòng khác.
Nat
sợ hãi chạy về phía khác. Chiếc áo của cô mở toang và cô vừa chạy vừa cài áo lại,
nhìn ra một hành lang gồm một dãy cánh cửa. Cô chạy xuống đó, gào lên xin giúp
đỡ trên nền gầm rú chói tai những tiếng còi hụ báo động và tiếng loa phát
thanh. Cô thử kéo cánh cửa đầu tiên, nó bị khóa, rồi cánh cửa tiếp và cánh cửa
tiếp theo nữa. Mọi cánh cửa đều bị khóa. Tim cô đập dồn. Cô cảm thấy những giọt
nước mắt nóng ấm ứa ra. Mất thời gian quá lâu rồi. Buford có thể đã giết chết
Angus. Cô chạy xuống hành lang thứ hai, và vui mừng thở phào khi thấy một cánh
cửa để mở.
“Cứu
với!” Nat chạy về phía cánh cửa ấy, vừa lúc đó một viên C.O. sửng sốt máu me đầy
người chạy ra khỏi phòng, để cho cánh cửa mở toang lộ ra một khung cảnh ghê sợ.
“Bọn
chúng điên hết rồi, tất cả điên hết rồi.” Viên C.O. toàn thân run rẩy, và sau
lưng anh ta, một viên C.O. khác nằm trên sàn nhà, một con dao tự tạo cắm sâu
trong ngực. Một tên Mỹ đen cuồn cuộn cơ bắp nằm co quắp cạnh viên C.O., cái áo
thun của hắn đẫm máu. Cả hai người trông như đã chết, và viên C.O. đứng ngay cửa
đang hoảng hốt.
“Anh
phải cứu tôi!” Nat chộp lấy vai anh ta. “Bạn tôi trong phòng học, anh ấy đang bị
tấn công!”
“Gì
cơ? Ở đâu?” viên C.O. hỏi, đôi mắt đen của anh ta chăm chú nhìn khi lý trí trỗi
dậy.
“Lớp
học gần lối vào.” Nat chỉ tay ra sau. “Angus Holt. Chúng tôi đang dạy. Một viên
C.O. khác cũng cần giúp đỡ ở trong hành lang ấy.”
“Cứt
thật!” Viên C.O. vùng chạy đi, vừa lúc ấy Nat nghe thấy tiếng rên trong phòng
liền ngoái nhìn về phía tiếng động ấy. Viên C.O. nằm dưới đất vẫn đang cử động,
con dao kim loại tự tạo kệch cỡm lồi ra khỏi ngực. Anh ta quay đầu về phía cửa
và với tay về phía cô, vươn qua sàn nhà.
Anh
ấy còn sống. Nat chạy vào phòng quỳ xuống cạnh người
đàn ông, hoảng loạn. Cô không thể nhìn vào ngực anh ta. Cô biết phải để nguyên
con dao ở đấy. Cô đã đọc thấy điều này ở đâu đó rồi. Nếu cô rút dao ra thì anh
ta còn mất nhiều máu hơn. Máu thấm đẫm qua túi áo đồng phục màu xanh của anh,
không phải từ con dao. Anh ta còn bị thương ở chỗ khác nữa.
Nat
đè tay lên vết thương. Dòng máu nóng sủi bọt tràn qua kẽ tay cô, và cô muốn
phát ói. Mặt viên C.O. đã xám ngoét. Cô phải ngăn dòng máu chảy. Cô giằng chiếc
khăn quàng lụa khỏi cổ, vo tròn lại, ấn hết sức bình sinh vào vết thương. Nếu cầm
máu được thì cô có thể giữ anh ta còn sống cho đến khi cứu viện tới.
“Được
rồi, được rồi,” Nat nói đi nói lại. Tim cô đập thình thịch. Cô cầu sao cho viên
C.O. tìm ra Angus. Cô không thể bỏ rơi người này. Anh ta tập trung nhìn cô, rồi
đôi mắt xanh của anh trợn ngược tròng. Ngay sau đó, cô cảm thấy bàn tay anh ta
siết lấy cánh tay cô như cái siết tay hấp hối.
“Cố
trụ lại đi, làm ơn mà, trụ lại đi.” Nat thấy nước mắt trào lên. Cô lại ấn chiếc
khăn quàng mạnh hơn. Máu tươi biến mảnh lụa thành đỏ quạch, ấm nóng dưới mu bàn
tay khum khum của cô. Đôi môi viên C.O. mấp máy. Máu từ miệng anh ta sủi bọt và
tràn qua hai bên mặt. Anh ta vẫn bấu lấy cánh tay cô. Anh ta đang cố gắng nói
cái gì đấy.
“Nói...
với vợ tôi,” viên C.O. thì thầm. Máu nấc cục lên từ miệng anh ta, cảnh tượng
kinh hoàng đến nỗi Nat gần như khóc toáng lên. Anh ta nói, “Làm ơn. Nói với cô ấy...”
“Tôi
nói, tôi nói mà. Tôi sẽ bảo với cô ấy là anh yêu cô ấy,” Nat nói, hoàn tất câu
nói của anh ta, những lời nói tuôn ra từ tiếng nấc nghẹn của cô.
“Không,
không,” viên C.O. rên rỉ, lắc đầu. “Không. Nó... nằm dưới sàn.”
Cái
gì? Nat chớp mắt, run rẩy. Anh ta nói gì thế nhỉ? Giữa những tiếng còi hụ và
cơn hoảng hốt của cô, cô khó mà nghe rõ lời anh ta. Cô tì người xuống, tai cô
ghé ngay sát miệng anh ta. “Anh nói gì cơ?”
“Nói...
với cô ấy.” Viên C.O. thở khó nhọc. “Nói với cô ấy là nó... ở dưới sàn.”
“Được,
được, tôi sẽ bảo cô ấy, tôi hứa mà.” Nat ấn mạnh tay nhưng máu đã thấm đẫm chiếc
khăn quàng. Ngay giây sau, mi mắt viên C.O. ngừng nhấp nháy. Đôi mắt xanh của
anh ta đứng tròng. Bàn tay đang siết cánh tay cô đột ngột rời ra. Tay anh ta
rơi xuống, những ngón tay vẫn co quắp.
“Không!” Nat biết hô hấp nhân tạo. Cô không thể để
anh chết. Cô cúi người xuống, kéo hai môi anh mở ra, hà hơi vào miệng anh, máu
nóng, vị mặn chát. Hà hai hơi, rồi cô thẳng người dậy và lấy hết sức đè lên ngực
anh.
Một,
hai, ba, bốn. “Làm ơn, tỉnh lại đi!” Nat khom người, ấn mạnh.
Chiếc khăn quàng rơi ra. Máu sủi bọt khủng khiếp từ vết thương. Cô tiếp tục ấn
mạnh và đếm. Cặp mắt viên C.O. không di chuyển. Anh ta không phản ứng gì với tiếng
thét của cô. Cô dừng đếm những lần đè vào ngực và lại cúi xuống, cố gắng thổi sự
sống vào người anh ta.
Nat
tiếp tục ấn. Cô nghe thấy một tiếng ùng ục kinh tởm từ cổ họng anh ta, và nghe
thấy những tiếng la hét xa xa từ nền âm thanh phía sau. Đột nhiên, một tiếng nổ
lớn dội lên trong lồng ngực cô. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Tiếng nổ ấy
từ đâu vọng đến cơ chứ? Từ khu RHU chăng? Cái gì nổ thế?
Nat
cố giữ cho mình không hoảng loạn. Cô tiếp tục ấn mạnh, nhưng viên C.O. không cử
động. Cô cúi xuống hà một hơi ngắn, mạnh mẽ vào trong miệng của anh, rồi dừng lại.
Người đàn ông tội nghiệp này đã chết. Cô phải để cho anh ra đi thôi. Cô đã cố gắng
hết sức. Cô chợt nghĩ ra là cô phải trở lại với Angus.
“Tôi
rất tiếc,” Nat thì thầm. Cô lau mắt, một hơi ấm quệt ngang mặt. Máu. Cô lồm cồm
đứng dậy chạy ra khỏi phòng vào hành lang. Tiếng còi hụ chói tai báo hiệu tình
trạng khẩn cấp vẫn đang tiếp diễn. Thông báo lệnh phong tỏa vẫn ồn ã lặp đi lặp
lại. Khói tỏa xuống hành lang, cắt không khí thành từng lớp khói xám.
Cô
chạy dọc hành lang, rẽ khúc quanh và phi hết tốc lực về phía lớp học. Khói dày
đặc cuộn lên trong hành lang, thiêu đốt mắt cô và ngập ngụa trong mũi. Cô hít
vào một hơi và ho sặc sụa. Có đám cháy trong tù, và cô bị khóa trong đó. Angus
cũng thế. Cả hai sẽ bị thui chết mất thôi.
Thình
lình một tiếng nổ đinh tai vang lên. Nat ngã văng xuống sàn nhà. Một bên mặt của
cô va vào tường bê tông. Hai đầu gối cô đập mạnh xuống sàn. Cô hoảng loạn và
đau đớn lăn qua một bên tựa người vào tường bê tông.
“NATALIE!”
Nat
mở mắt trông thấy Angus chạy xuyên qua đám khói về phía cô. Anh chạy lại chỗ
cô, quỳ xuống, hai tay bế thốc cô lên.
“Thưa
Lệnh bà.” Anh nhoẻn cười, trán anh chảy máu, và Nat thấy nhẹ nhõm đến gần như
mê man. Phía sau anh là viên C.O. mà cô đã nhờ chạy đi tìm anh.
“Lối
này!” viên C.O. la lên. “Đi nào!” Anh ta lùa cả hai về phía cửa song sắt ngay lối
vào, nơi ấy một viên C.O. trong bộ đồ SWAT màu đen thấy bọn họ, mở cửa ra, và
lùa cả bọn ra khỏi nhà tù vào trong không khí lạnh ngắt.
|